Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 236: lừa dối Tổ sư gia




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 236 miễn phí!

Một đám tiểu bối ngồi vây quanh bên cạnh hai trưởng bối, trưởng bối vừa mở miệng nói chuyện, không ai dám chen lời.

Ông nội Trì vốn định chất vấn Lục gia hiện tại có ý định gì, nhưng ông nội Lục lại bất ngờ hỏi ông một câu trí mạng.

“Ai nha thông gia, sao chỉ có mình ngài tới? Phu nhân đâu?”

Trong lòng ông nội Trì lập tức căng thẳng.

Ông không phải không có vợ, chỉ là bà đã rời đi từ lâu, lâu đến mức ngay cả trong trí nhớ, dáng vẻ tuổi trẻ của bà cũng đã mơ hồ.

Ông không cam lòng, hỏi ngược lại: “Vậy phu nhân của ngài đâu?”

“Ly hôn.” ông nội Lục thản nhiên đáp, “Ly đã hơn mười năm rồi, hiện đang ở F quốc, không muốn gặp ta.”

Câu này cũng là sự thật. Vợ của ông là tiểu công chúa hoàng thất F quốc, ngày thường nhiệt tình yêu thể thao, về thể chất là người tinh lực dồi dào, nhưng tâm lý lại được nuông chiều quen rồi. Khi cháu trai vừa bị bắt cóc, bà chịu đả kích quá lớn, suýt nữa phát điên, thời gian đó thậm chí ngay cả người thân cũng không nhận, đến mức ép buộc phải ly hôn.

Dù sao nhiều năm nay, ông cũng chưa từng gặp lại vợ mình — không đúng, phải gọi là vợ trước.

“Vậy ngài cũng thật thảm.” Nghe xong chuyện cũ về vợ trước của ông nội Lục, ông nội Trì mũi cay cay, sinh lòng đồng cảm.

“Cũng chẳng sao, mỗi năm đến sinh nhật bà ấy, ta đều nhờ cháu trai tặng lễ vật thay ta. Mỗi năm đưa đi đều chẳng có chút động tĩnh nào, ít nhất có ném đi cũng phải có tiếng vang chứ, vậy mà bà ấy chẳng buồn để tâm. Người ta nói ghét bỏ không phải hận, mà là làm ngơ, ta xem chắc ta cũng không sai biệt lắm.”

Ông nội Lục cùng ông nội Trì đồng thời hít mũi.

Lục Từ nghe mà huyệt thái dương giật thình thịch.

Làm người trực tiếp đi tặng lễ vật, y biết rõ bà nội đâu có coi thường quà của ông nội, ngược lại còn để chung với quà của khách quý trên quầy trưng bày tốt nhất!

Còn đặt ở vị trí trung tâm nữa chứ! Cái này mà gọi là không quan tâm à?!

Nói hươu nói vượn!

Nhưng nhìn dáng vẻ ông nội Trì đồng cảm, Lục Từ há miệng, cuối cùng vẫn ngậm lại.

Lúc này im lặng hình như còn tốt hơn mở miệng, cứ để ông ấy hiểu lầm đi.

Thật hiếm thấy, ông nội nhà mình lại đi bán thảm.

Xưa nay chiêu này toàn dùng để theo đuổi bà nội, giờ đem ra dùng với ông nội Trì, cũng đủ chứng minh ông nội Trì là một đối tượng công lược quan trọng.

Đột nhiên y thấy có chút thương cảm cho cha mẹ của Kỳ Vọng, Kỳ gia chắc chưa bao giờ bị ông nội hoặc ba ba nhà mình dùng chiêu này.

Chung quy là Alpha không đáng giá, Omega là để yêu thương…

Ông nội Lục chỉ vừa hơi ra chiêu, ông nội Trì đã bị câu chuyện bi thương kia làm cho xúc động đến mức nước mũi nước mắt dàn dụa. Hộp trà lá mấy trăm vạn ngâm trong nước nửa tiếng đồng hồ, vẫn chẳng ai nhớ ra phải uống.

Lộ Tử Nhiên đau lòng muốn chết, hận không thể giành lấy đem về uống cho xong.

Tuy hắn không rõ giá cả, nhưng đó là thứ cất trong tủ mật mã, đủ biết giá trị kinh người!

Trì Mộ Tinh cau mày nhìn ông nội mình, ông ấy đã nhiều năm chưa từng bộc lộ vẻ bi thương như vậy, cứ thế bị chuyện xưa của ông nội Lục làm cảm động đến khóc.

Cậu quay đầu, lén hỏi Lộ Tử Nhiên: “Ông nội ngươi nói thật sao?”

“Sao ta biết…” Lộ Tử Nhiên đen mặt, “Ta cũng chưa từng nghe qua chuyện này.”

Rõ ràng chỉ là làm mất một đứa nhỏ, đâu đến mức tan cửa nát nhà, sao lại bị ông nội hình dung thành Lục gia bi thảm đến vậy?

Hắn len lén liếc sang bên cạnh, chỉ thấy mặt mũi Lục Từ bình tĩnh, như sát thủ không tình cảm, cầm di động chơi game.

Hắn lại cúi đầu nhìn, thấy trên màn hình di động của Lục Từ chính là một trò chơi tình yêu.

“Trong không khí như vầy, anh còn chơi game được à?” Lộ Tử Nhiên thò đầu lại gần, nhỏ giọng hỏi.

“Bằng không thì sao?” Lục Từ lạnh mặt, “Muốn anh ngồi đó khóc cùng bọn họ chắc?”

Bà nội còn chưa chết đâu, ở F quốc sống còn vui vẻ hơn ai hết, nếu biết ông nội đem chuyện tình cảm của hai người nói bi thảm hơn cả Ngưu Lang Chức Nữ, e rằng sẽ bay thẳng về đây đánh người.

“Anh, anh thật sự nghiêm túc a,” Lộ Tử Nhiên nịnh nọt cười, “Nói muốn thiết kế trò chơi, anh liền thật sự bắt đầu chơi.”

“Anh làm việc luôn luôn nghiêm túc,” Lục Từ trả lời, “Chỉ là bắt anh sắm vai một tiểu cô nương, trong lòng thật sự gượng gạo.”

Trong trò chơi này, toàn bộ nhân vật chính đều dùng cách gọi nữ tính hóa như “tiểu cô nương”, “em gái nhỏ”, “chị gái”…

Lục Từ chơi mà hoàn toàn không nhập tâm, còn phải cẩn thận che giấu không để Kỳ Vọng thấy mà giận.

Yêu cầu của em trai thật sự quá khó thỏa mãn, nhưng đó lại là em trai duy nhất của y, còn có thể làm sao đây, chỉ có thể chiều chuộng.

“Vất vả cho anh rồi,” Lộ Tử Nhiên cách không ném cho Lục Từ một cái hôn gió, “Vốn dĩ hôm nay chúng ta nên đến công ty game bàn bạc, không ngờ ông nội Trì lại đột nhiên trở về.”

“Không sao, chuyện này sớm muộn cũng đến.” Lục Từ vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, không biểu cảm mà trả lời.

“Anh cùng Kỳ Vọng cũng vậy sao?” Lộ Tử Nhiên hỏi.

“Không có,” Lục Từ đáp, “Anh với hắn đâu cần kết hôn.”

Nói thêm, dù có cũng phải là Kỳ Vọng đến dỗ dành người nhà y, không phải người nhà y đi hầu hạ Kỳ gia.

Hoàn cảnh của bọn họ hoàn toàn khác với Lộ Tử Nhiên, cho dù có lên giường cũng sẽ không tạo ra bé con dọa chết trưởng bối.

Cuối cùng, chỉ còn Lục Quan Diệp phụ họa theo tiết tấu bi thương của hai vị người ông, vừa bồi khóc vừa đưa khăn giấy, vừa len lén liếc nhìn ba đứa nhỏ chẳng hiểu mô tê gì, trong lòng buồn bực.

Ông nội diễn trò đáng thương lâu như vậy, ba đứa con cháu chẳng ai chịu phối hợp.

Vẫn phải nhờ đến ông nội biết cách dời đi sự chú ý của người khác, không để ông nội Trì phát hiện manh mối.

Một hồi trò chuyện phát tiết xong, ông nội Trì thiếu chút nữa đã ôm lấy ông nội Lục cùng khóc.

“Thông gia à, không ngờ chúng ta lại hợp ý đến vậy, thật sự có duyên phận quá!”

“Không sai, ta tu luyện trong núi nhiều năm như thế, vì sao đột nhiên xuất núi, tất nhiên là vì cảm ứng được sự tồn tại của ngài, không chờ nổi mà muốn đến gặp ngài!”

“Ngài nói vậy thật là quá nặng, ngài xuất hiện khẳng định là vì cháu trai ngài!”

“Cũng là nhờ công lao của ngài, cảm ơn ngài đã giúp ta chăm sóc cháu trai ta hơn một năm qua, Lục mỗ thật sự quá cảm kích.”

“Khách khí khách khí, chỉ là thêm một đôi đũa mà thôi, căn bản không ảnh hưởng gì.”

“Cái này đâu phải chỉ là thêm một đôi đũa!”ông nội Lục trừng mắt, liền đưa chủ đề đến chỗ mình muốn, “Ngài còn cho ta thêm cháu dâu, cháu dâu này thật sự quá tốt, tám trăm đời tổ tiên ta cũng chưa từng gặp qua cháu dâu tốt như vậy.”

Ông nội Trì được khen đến nở mày nở mặt: “Nào có như ngài nói khoa trương vậy, cháu trai ta vẫn còn rất nhiều khuyết điểm, ngài thật sự quá để mắt đến chúng ta rồi!”

Trì Mộ Tinh: “…”

Vừa mới trước khi vào cửa, ông nội ngài hình như đâu có nói thế này a.

Sao bây giờ lại bị dỗ đến lú lẫn thế này rồi…

Một phen hội đàm giữa hai ông nội kết thúc, ngoại trừ Lục Từ vì trò chơi mà bực bội, thì những người còn lại đều nở nụ cười trên mặt.

Ông nội Lục đem ấm trà kia đổ đi, kéo tay ông nội Trì, muốn dẫn ông lên lầu xem một vài thứ tốt, bỏ lại mọi người ở dưới tầng.

Lộ Tử Nhiên cùng Trì Mộ Tinh liếc mắt nhìn nhau.

Chỉ có Lục Từ mở miệng trước: “Ngẩn người làm gì? Đã về nhà rồi thì đi cùng ta đến phòng máy tính, ta dẫn các ngươi thử nghiệm phần mềm đặt đơn online.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.