Lục gia quả thật xứng danh Lục gia, Lục Từ dùng một phòng trong ngôi nhà đỉnh cấp này, cải tạo thành một căn phòng máy tính phong cách Cyberpunk siêu cấp vô địch.
So với tất cả những tiệm net cao cấp ngoài thị trường còn ngầu hơn, Lộ Tử Nhiên vừa bước vào cửa đã nhìn đến ngây người.
“Anh, cái này cũng quá soái đi!!!”
Lục Từ cười, trong mắt mang theo vài phần đắc ý: “Soái là được rồi, đây là Kỳ Vọng thiết kế.”
“Cái gì?!” Lộ Tử Nhiên quả thực muốn rớt cả răng hàm, “Anh nói cái này ai thiết kế?! Kỳ Vọng?!”
“Sao? Hắn không xứng sao?” Lục Từ mở một chiếc máy tính, ngoái đầu lại, nhàn nhạt nhìn chằm chằm Lộ Tử Nhiên.
Lộ Tử Nhiên lập tức nghẹn lời: “Xứng… Hắn xứng, em chỉ là có hơi bất ngờ thôi.”
Trong ấn tượng của hắn, Kỳ Vọng vẫn là cái tên thường xuyên không chịu đi học, thích ngâm mình trong tiệm trà sữa, công tử bột ăn chơi trác táng . Ai mà ngờ được, hóa ra vẫn là một thiên tài nghệ thuật.
Lục Từ nhàn nhạt nói: “Hắn thật ra rất có thiên phú, chỉ là hắn không cần dựa vào cái này để kiếm tiền, cho nên chỉ thiết kế riêng cho ta.”
Nhà Kỳ Vọng tuy không giàu bằng Lục gia, nhưng để Kỳ Vọng sống cả đời không lo cơm áo thì quả thực quá dễ dàng. Hắn chỉ cần mở miệng, cả đời có thể tiêu sái, tiền tiết kiệm đủ để hắn tiêu xài mỗi ngày.
Hắn thỉnh thoảng cố gắng một chút, cũng chỉ vì Lục Từ mà thôi.
Lộ Tử Nhiên trong lòng cảm khái, Kỳ Vọng này đúng thật là lãng phí thiên phú của chính mình, nhưng nghĩ lại, nếu ra ngoài thiết kế cho người ta, cuối cùng cũng chỉ là uổng công. Với loại công tử quý tộc như Kỳ Vọng, không muốn làm cũng là chuyện bình thường.
Bọn họ ngồi xếp hàng trước máy tính, Lục Từ mở phần mềm thử nghiệm, cho hai người nhìn giao diện mà y thiết kế.
Đây vẫn là lần đầu tiên Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh nhìn thấy bộ dáng của phần mềm đặt đơn online này. Lục Từ thiết kế một vị trí đề cử khi mở ứng dụng, tương tự như hình mặt trăng khi mở WeChat, chỉ hiện vài giây rồi biến mất.
“Vị trí đề cử này các ngươi có thể tự chọn muốn đề cử cái gì, có thể là món mới theo mùa, cũng có thể theo sở thích khách hàng để đề xuất trí năng, hoặc cho người khác mua quảng cáo cũng được.”
“Vậy trước cho anh để quảng cáo đi, anh” Lộ Tử Nhiên nhiệt tình phụng hiến thành ý của mình.
Lục Từ chỉ cười nhạt một tiếng: “Thôi đi, anh còn cần em tới giúp anh quảng cáo sao?”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Anh hắn ngưu bức, hắn giận mà chẳng dám mở miệng.
Lục Từ tiếp tục giới thiệu giao diện phần mềm, sau phần đề cử khi mở là giao diện đặt đơn thông thường, toàn bộ phần mềm thiết kế với chủ đề màu hồng nhạt, phía trên cùng có hình hai bé trai màu vàng kim, đúng là hình in trên ly trà sữa khi đổi bao bì của ly trà sữa “Tâm Động”.
“Nơi này sẽ hiện ra một mục dò hỏi, có muốn dựa theo sở thích người dùng để tiến hành đề cử trí năng hay không.” Lục Từ nói, “Người dùng chọn ‘không’, hệ thống sẽ không tiến hành phân tích trí năng, còn nếu người dùng chọn ‘có’, hệ thống sẽ căn cứ vào các đơn đặt hàng mua sắm trước đây, bắt đầu đề cử cho người dùng những loại sản phẩm phù hợp, cùng với độ ngọt, độ ấm… đồng thời điều khiển từ xa máy pha trà sữa tiến hành chế tác tinh tế hoàn toàn tự động.”
“Ừ ừ, đây chính là điểm khác biệt căn bản giữa đơn trà sữa online của chúng ta với những tiệm trà sữa khác.” Lộ Tử Nhiên gật đầu liên tục.
Thật không ngờ Lục Từ có thể làm ra được thứ này, anh hắn trâu bò đến mức khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi.
Các công năng còn lại thì cũng không khác mấy so với những phần mềm đặt đơn khác, Lục Từ chỉ thuận tay làm thôi.
Một hồi giảng giải kết thúc, vừa nhìn sang Lộ Tử Nhiên cùng Trì Mộ Tinh, hai người đều như bị mê hoặc, ánh mắt say mê đến không thoát ra nổi.
Lục Từ thoáng hoảng hốt, nhớ tới lần đầu tiên mình gặp Kỳ Vọng, trên mặt Kỳ Vọng cũng là biểu tình mê luyến y đến mức không thể kiềm chế.
Chỉ khác là, Lộ Tử Nhiên cùng Trì Mộ Tinh thì thiên về sùng bái, còn Kỳ Vọng… lại giống như là mê luyến về mặt tính dục.
Y khẽ cười một tiếng, hỏi: “Còn có vấn đề gì muốn hỏi ta không?”
“Có!” Lộ Tử Nhiên hưng phấn nói, “A, phần mềm trâu bò như vậy thì khi nào có thể tung ra thị trường?”
“Cái đó phải xem máy pha trà sữa tự động của các em khi nào đưa vào sử dụng đã.” Lục Từ trả lời.
Lộ Tử Nhiên liền quay đầu nhìn Trì Mộ Tinh, Trì Mộ Tinh chớp chớp mắt: “Ta đã điều chỉnh thử nghiệm ổn thỏa rồi.”
Lộ Tử Nhiên cảm động đến mức muốn quỳ luôn trước mặt hai người này.
Đây là cái gì? Đây là sự kết hợp hoàn mỹ giữa máy móc và máy tính, là anh trai và bạn trai cùng nhau tặng cho hắn, bản thân hắn chẳng làm gì, chỉ cần nói vài câu, anh trai và bạn trai liền đem những thứ trâu bò thế giới nhất tạo ra cho hắn!
Ô ô, Lộ Tử Nhiên hắn có tài đức gì, lại gặp được anh trai và bạn tra đều là tinh anh như thế, mộ tổ tiên nhà hắn căn bản không phải chỉ bốc khói xanh, mà là phun lửa thẳng lên mới đúng a!
“Em nhìn chằm chằm anh làm gì?” Lục Từ bị vẻ mặt muốn khóc không khóc kia của Lộ Tử Nhiên dọa cho lùi lại một bước, “Anh biết em rất cảm động, nhưng đối với anh thì đây chỉ là chuyện nhỏ không tốn chút sức nào thôi.”
Trì Mộ Tinh nghe vậy cũng muốn khóc, bản thân cậu đối với máy pha trà sữa toàn tự động kia đã lặp đi lặp lại điều chỉnh thử nghiệm vô số lần, tuyệt đối không thể dùng bốn chữ “chuyện nhỏ không tốn sức” để hình dung, mà Lục Từ lại thiết kế được một phần mềm vừa đẹp vừa dễ dùng, thế mà nói với Lộ Tử Nhiên đây là chuyện nhỏ không tốn chút sức nào.
Có lẽ cái sự ngầu lòi và năng lực kỳ nghệ siêu cấp này, đều đã chảy trong máu gen của Lục gia rồi…
Cậu cắn môi, do dự rồi khẽ khen: “Sư phụ, anh thật lợi hại.”
“Không có gì.” Lục Từ mở điện thoại, “Chúng ta tra ngày hoàng đạo một chút, sau đó tuyên bố sản phẩm.”
“Được!” Lộ Tử Nhiên sốt ruột chờ đợi, “Anh, không ngờ anh cũng tin cái này.”
“Làm buôn bán thì làm gì có ai không tin cái này.” Lục Từ liếc nhìn Trì Mộ Tinh, “Ông nội em cũng tin tưởng đi?”
Trì Mộ Tinh từ trước đến nay đâu có để ý đến tình hình kinh doanh trong nhà, xấu hổ đáp: “Em không biết…”
Ông nội Trì đã sớm nhận ra cháu trai của mình chỉ là một thiếu niên mê chơi người máy, ngoài người máy ra thì chẳng có hứng thú với thứ gì, hơn nữa từ nhỏ cậu không được cha mẹ thương yêu, thân thể cũng không khỏe, nên ông lại càng không nỡ ép cháu trai đi làm những việc mà cậu không thích.
Bởi vậy, toàn bộ sinh ý của Trì gia đều do ông nội Trì chống đỡ, dù tuổi đã đến lúc có thể nghỉ hưu, ông cũng không nghĩ đến việc bắt Trì Mộ Tinh học tập quản lý, mà là bồi dưỡng Lộ Tử Nhiên theo con đường học viện quản lý, mong rằng tương lai hắn có thể tiếp quản công ty trong nhà, để Trì Mộ Tinh có thể sống một đời nhẹ nhàng, hạnh phúc.
Chỉ là hiện tại Lộ Tử Nhiên đã trở về nhà, mà sản nghiệp của Lục gia lớn hơn Trì gia rất nhiều, so với Lục gia, sinh ý Trì gia chẳng khác nào học trò gặp thầy, hiện tại Trì Mộ Tinh cũng không đoán được ông nội cậu sẽ tính toán xử lý chuyện này như thế nào.
Lộ Tử Nhiên chắc chắn phải về nhà kế thừa sản nghiệp Lục gia, vậy thì sản nghiệp của Trì gia, phải làm thế nào mới có thể truyền thừa đi xuống đây…

