Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 238: Tìm thân tiết mục




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 238 miễn phí!

Ba người từ trong phòng máy tính đi ra, vừa vặn gặp cảnh ông nội Lục khoác vai ông nội Trì, hai người vừa nói vừa cười từ trên lầu đi xuống.

Lục Quan Diệp đi phía sau xách theo một túi lớn, không biết bên trong là cái gì, phồng căng. Người hầu muốn tiến lên phụ mang giúp, nhưng lại bị Lục Quan Diệp cự tuyệt.

Khi đi ngang qua phòng máy tính, ông nội Trì liếc nhìn Trì Mộ Tinh một cái, rồi ánh mắt lại quét sang Lục Từ cùng Lộ Tử Nhiên, nhìn qua nhìn lại vài lần, “sách” một tiếng, thầm nghĩ hai anh em này thoạt nhìn một người còn quý khí hơn một người.

“Trì Mộ Tinh,” ông đưa ánh mắt trở lại trên người cậu, “Đi thôi.”

Tuy Trì Mộ Tinh rất muốn hỏi ông nội là sẽ đi đâu, nhưng trong lòng cậu còn rối rắm một đống chuyện báo cáo kiểm tra sức khỏe chưa biết phải nói thế nào, nên một câu cũng không dám hỏi, chỉ cúi đầu lẽo đẽo theo sau.

Lộ Tử Nhiên thì có chút không chấp nhận nổi, quay đầu nhìn chằm chằm Lục Quan Diệp, ánh mắt từ từ, mang theo oán khí u u như nam quỷ.

Lục Quan Diệp có chút bất đắc dĩ: “Làm gì?”

“Các ngài chơi đùa cái gì?” Lộ Tử Nhiên hỏi, “Sao lại đem người của con chơi đi rồi?”

Ba hắn, ông nội hắn thì thôi đi, rốt cuộc vẫn không được, chẳng lẽ phải để chính hắn tự lên sân khấu chắc?

Lục Quan Diệp liếc hắn một cái, hạ giọng nhắc nhở: “Con nhỏ tiếng chút, ông nội người ta già rồi, nhưng không phải điếc.”

Lộ Tử Nhiên đành phải ngậm miệng, lưu luyến không rời mà nhìn ông nội Trì kéo tay Trì Mộ Tinh đi ra ngoài. Tuy ngoài miệng ông nội Trì vẫn cười cười nói nói cùng ông nội Lục khách sáo khen tặng lẫn nhau, nhưng người làm ăn thì nụ cười kia nói không chừng còn ẩn giấu dụng ý, đồng ý hay cự tuyệt đều có thể dùng cùng một bộ biểu tình khuôn mẫu.

Cho đến khi hắn thấy Lục Quan Diệp đem túi lớn trong tay nhét vào ghế phụ siêu xe của Trì gia.

Ông nội Trì không từ chối.

Lúc này Lộ Tử Nhiên mới thoải mái hơn một chút, ít nhất ông nội Trì đã nhận lễ vật nhà hắn.

Người ta thường nói “ăn của người thì ngắn tay, nhận của người thì mềm lòng”, chỉ cần ông nội Trì nhận đồ vật của nhà hắn, vậy thì hắn còn có một tia hy vọng.

Xe của Trì gia rời đi, Lộ Tử Nhiên lập tức nhào tới trước mặt ông nội, sốt ruột hỏi: “Các ông nói cái gì?”

“Còn có thể nói cái gì,” ông nội Lục nhìn chăm chú đôi mắt sáng rực kia của Lộ Tử Nhiên, “Nói chuyện làm ăn hợp tác thôi, nói ra con cũng nghe không hiểu.”

“Sao con lại nghe không hiểu, con cũng biết quản lý công ty giỏi mà.” Lộ Tử Nhiên bất bình, “Không phải chứ? Thật chỉ nói chuyện đó thôi?”

“Còn muốn nói gì nữa a, cháu trai lớn của ông? Người ta căn bản không hề ghét bỏ con, chỉ là lo lắng các con tuổi còn nhỏ, tình cảm khó bền lâu. Con chỉ cần dùng thời gian chứng minh tình cảm của mình là được rồi, ông còn có thể giúp con đi Trì gia cướp người về chắc?”

Lộ Tử Nhiên bĩu môi: “Nói nửa ngày rồi vẫn phải dựa vào chính con, cảm tình thì ngài nói vòng vo cả buổi, cuối cùng cũng không thuyết phục được ông nội Trì.”

Ông nội Lục hừ một tiếng: “Thằng nhóc thúi, ông nói phần lớn đều là thật, ông cũng thật sự muốn gặp bà nội ngươi, mấy chuyện này xử lý xong, ông còn phải nhanh chóng sang F quốc, ông sốt ruột muốn gặp bà ấy rồi.”

Lộ Tử Nhiên lúc này mới như bừng tỉnh trong mộng: “Đúng rồi, con cũng muốn gặp bà nội con,sao các người vẫn chưa từng nhắc tới vậy?”

“Muốn cho bà nội một niềm vui bất ngờ.” Lục Quan Diệp xen vào, “Ba và mẹ con quen biết một đoàn chế tác tiết mục điện ảnh nổi tiếng ở F quốc, tính toán làm cho con và bà nội một tiết mục tìm thân, chế tác thành video tuyên truyền có ý nghĩa giáo dục, thuận tiện quảng bá một chút dự án ‘Bảo bối về nhà’ của chúng ta tại F quốc.”

“Đây đúng là một chuyện có ý nghĩa giáo dục rất lớn, trên thế giới có vô số trẻ em bị lạc, trong đó những đứa trẻ giống con, khi bị người ta cướp đi giam cầm thì càng kinh người hơn. Con mang huyết thống hoàng gia, trời sinh đã khác bọn họ, con phải đứng ra làm một tấm gương điển hình.” Ông nội Lục bổ sung.

Lộ Tử Nhiên vừa nghe chính mình còn có thân phận trâu bò như vậy, không nhịn được hỏi: “Vậy sau khi phát sóng, chẳng phải là toàn thế giới đều có thể thấy con trong tiết mục tìm thân?”

“Đúng vậy.” Lục Quan Diệp trả lời.

“Thật tốt quá đi!” Lộ Tử Nhiên hưng phấn đến mức nhảy dựng lên, “Vậy con có thể nhân tiện tuyên truyền cho tiệm trà sữa Tinh Động không?”

Ông nội Lục: “…”

Lục Quan Diệp: “…”

Đứa nhỏ này quá yêu sự nghiệp của chính mình thì biết làm sao đây, thật muốn nhanh chóng đưa hắn vào công ty để bồi dưỡng.

Buổi chiều, Lộ Tử Nhiên dẫn Lục Từ đến tổng bộ công ty trà sữa Tinh Động, mở một cuộc họp bố trí chiến lược cho giai đoạn tiếp theo.

Ban ngày hắn đưa ra đề nghị muốn lợi dụng tiết mục để tuyên truyền cho tiệm trà sữa, đã bị ông nội và ba hắn đồng thời gạt bỏ, nói cái đó không phù hợp với giá trị quan mà một tiết mục công ích nên có. Vì thế Lộ Tử Nhiên tự nói với chính mình phải bỏ qua việc này, nghiêm túc làm tốt công việc hiện tại.

Đây vẫn là lần đầu tiên Lục Từ bước vào tổng bộ công ty trà sữa Tinh Động. Họp xong, hắn được Lộ Tử Nhiên dẫn vào văn phòng chuyên dụng của ông chủ. Vừa vào liền thấy trên bàn còn đặt chậu hoa màu xanh lá đã có dấu hiệu héo úa, mặt bàn lại phủ một lớp bụi mỏng.

Lộ Tử Nhiên có chút ngượng ngùng: “Ngại quá, lịch học đại học của chúng ta quá kín, không có nhiều thời gian làm việc.”

Lục Từ nhướng mày: “Em nói cái này với anh có thích hợp không?”

Nụ cười trên mặt Lộ Tử Nhiên lập tức biến mất, ủy khuất nói: “Anh, em biết em không thể so với anh, nhưng em cũng đang nỗ lực mà.”

Hắn vừa nói vừa dùng ánh mắt nhu nhược đáng thương nhìn chằm chằm Lục Từ, khiến Lục Từ cảm thấy em trai đang làm nũng, giống hệt cảm giác ngày thường Kỳ Vọng mang lại cho hắn.

Lục Từ khụ một tiếng, hơi lúng túng: “Đã biết, con đường của em còn dài.”

Hiện tại còn sớm, sự nghiệp tương lai Lục gia sẽ giao cho Lộ Tử Nhiên, hắn vẫn còn vô tận không gian để học tập.

Y do dự một chút, nghĩ đến chuyện mấy ngày nay vẫn muốn nói, không biết có nên nói cho Lộ Tử Nhiên hay không.

Cuộc bầu cử hội trưởng hiệp hội Alpha cấp S sắp bắt đầu rồi.

Bọn họ không còn nhiều thời gian có thể trì hoãn.

Đúng lúc này, Lộ Tử Nhiên nhận được một cuộc điện thoại, mặt mày hớn hở đi ngang qua trước mặt y, đến bên cửa sổ nghe máy.

Thanh âm nghe cực kỳ vui vẻ, chữ “Bảo bảo” gần như biến thành dấu phẩy, giọng điệu còn ngọt ngào hơn cả lúc vừa nãy làm nũng với Lục Từ.

Lục Từ hơi híp mắt, trong lòng đã có đáp án.

Tám phần là Trì Mộ Tinh cuối cùng đã tìm được lúc ông nội không có ở nhà, liền gọi điện cho Lộ Tử Nhiên.

Lộ Tử Nhiên đứng bên cửa sổ trò chuyện một hồi rồi quay lại, lại một lần nữa đi ngang qua Lục Từ tiến vào gian trong văn phòng. Lục Từ liếc nhìn, bên trong tựa hồ có đặt một chiếc giường.

Lộ Tử Nhiên nằm lên giường, mở video trò chuyện, khoe với Trì Mộ Tinh bộ dáng mình đang nằm.

“Bảo bảo, cái giường này em còn chưa từng ngủ thử đâu, khi nào tới nằm thử đi?”

Thật không thể nhìn nổi. Lục Từ cau mày, thay hắn đóng cửa gian trong lại.

Vừa quay đầu, hắn liền thấy trước cửa lớn văn phòng ông chủ không biết từ khi nào đã đứng một hàng nhân viên chỉnh tề, mặt mang nụ cười quái lạ, động tác tay đều đồng bộ, ai nấy cầm di động gõ chữ lách cách, chẳng rõ đây là nghi thức tôn giáo thần bí gì.

Lục Từ thiếu chút nữa bị nhóm người này dọa cho mắc lỗi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.