Thầy Tiểu Trì dạy yêu đương, có thể nói là cậu dám giảng, chứ Lộ Tử Nhiên cũng không dám nghe.
Tiêu Gia Nhiễm dạy ra học sinh, còn có thể bình thường đến mức nào đây?
Lộ Tử Nhiên trơ mắt nhìn Trì Mộ Tinh đối với thành viên hiếu học của hội học sinh kia thốt ra một câu bá tổng danh ngôn: “Chún ta vốn không có duyên, tất cả đều nhờ ta tạt tiền.”
Hắn thật sự rất muốn biết, những lời này có phải lại là do Tiêu Gia Nhiễm dạy ra hay không!!!
Nhưng câu nói này lại hoàn toàn khớp với kinh nghiệm yêu đương của chính Trì Mộ Tinh, khiến Lộ Tử Nhiên há to miệng, muốn phản bác cũng không có cách nào phản bác.
Hắn phục rồi, vẫn là nên rời khỏi nơi này, đi ra ngoài nhìn tiếp buổi xem mắt.
Lộ Tử Nhiên xoay người đi ra cửa, Trì Mộ Tinh rốt cuộc chú ý thấy hắn, từ xa gọi một tiếng: “Ca ca!”
Lộ Tử Nhiên quay đầu, đau đớn phát hiện cái tên thành viên hội học sinh kia lại đang gật đầu lia lịa, vẻ mặt “học được rồi” rõ mồn một.
Khóe miệng hắn giật giật, bước đến kéo Trì Mộ Tinh lên, thuận tiện trừng mắt với tên ngốc kia: “Này, không phải cái gì cũng nên học đâu.”
Bùi Chi Du lập tức chen vào, cố tình đối nghịch với hắn: “Học, cái này nhất định phải học, gọi ca ca nghe ngọt tai lắm a. Sao ngươi có thể tự mình hưởng thụ chỗ tốt mà lại không cho người khác hưởng thụ.”
Lộ Tử Nhiên liếc hắn một cái, quả thực lười để ý.
Bùi Chi Du vẫn không tha: “Bảo bối nhà ta thích gọi ta là ca ca, trước mặt người khác kêu cũng ngọt, chẳng chút ngượng ngùng, làm ta sảng khoái bay lên trời.”
Lộ Tử Nhiên nhìn vẻ mặt hưởng thụ kia của Bùi Chi Du, trong lòng vang dội chuông cảnh báo — mỗi lần hắn có loại dự cảm này, ý nghĩa là Trì Mộ Tinh sẽ làm ra chuyện gì đó, vậy thì hiện tại…
Hắn cúi đầu, quả nhiên thấy Trì Mộ Tinh vẻ mặt tán đồng nhìn Bùi Chi Du: “Ừ, ta đúng là học từ cậu ấy.”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Má, đây chẳng phải là đang muốn nói chuyện như một Tiểu Tiêu Gia Nhiễm sao?
Nếu còn tiếp tục thế này, Lộ Tử Nhiên thật sự muốn ói máu. Hắn lập tức kéo tay Trì Mộ Tinh, không quay đầu lại mà rời khỏi nơi quỷ quái này.
Bên ngoài, vị khách quý đầu tiên mà Tiêu Gia Nhiễm an bài đã thành công nắm tay, bọn họ còn đứng trên đài chụp ảnh chung, lưu luyến tình cảm. Tiêu Gia Nhiễm dùng hết toàn lực mà hình dung hai người là một đôi trời sinh, quả thực như kim đồng ngọc nữ, có thể kết hôn ngay tại chỗ.
Mặt Lộ Tử Nhiên vô cảm nhìn đồ đệ của mình, trong lòng chửi thầm — cũng quá biết khoác lác đi! Toán học cao cấp với học tra kém cỏi mà cũng bị hắn nói thành duyên trời định sẵn.
Tiêu Gia Nhiễm vui vẻ tiễn cặp khách quý kia xuống đài, lại quay về tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Tiếp theo, xin mời khách quý thứ hai — đến từ khoa quản lý học viện, Phó Nhị Mang, lên sân khấu!”
“Má nói!” Lộ Tử Nhiên kinh hô, thì ra Phó Nhị Mang thật sự có cơ hội! Tiêu Gia Nhiễm còn đặc biệt sắp xếp cho hắn một suất khách quý!
Phó Nhị Mang đỏ mặt đi lên sân khấu, vì quá khẩn trương mà ngay cả bước chân cũng loạng choạng, tay chân không phối hợp.
Khán giả dưới đài nhìn thấy một gương mặt đỏ bừng, dáng đi ngượng ngùng xoắn xít, đều cười nghiêng ngả.
Tiêu Gia Nhiễm dọa cho Phó Nhị Mang đang căng thẳng đến mức cứng đờ mặt phải bình tĩnh lại, cậu ta hô lên: “Cười cái gì mà cười, khách quý của chúng ta thẹn thùng nhưng đã lấy hết dũng khí bước lên sân khấu, các ngươi hẳn là phải vỗ tay cổ vũ mới đúng!”
Lời này vừa dứt, dưới đài lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, càng khiến Phó Nhị Mang thêm ngượng ngùng, lúc tự giới thiệu thì làm ra không biết bao nhiêu động tác nhỏ.
“Chào..chào mọi người, ta là sinh viên năm nhất khao quản lý học viện, ta tên là Phó Nhị Mang… Lấy cái tên này là bởi vì ta là một phú nhị đại ngoài đời thực, nhà ta kinh doanh đủ loại hàng hóa nhỏ, chỉ cần là cái gì trên thế giới thiết kế ra, thì không có sản phẩm nào nhà chúng ta không bán…”
Hắn thao thao bất tuyệt kể lể về việc nhà mình có bao nhiêu tiền, lại cố tình lờ đi chuyện thành tích học tập của mình thảm đến mức nào.
Lộ Tử Nhiên nghe mà cạn lời, càng nói càng thấy hắn không biết xấu hổ, càng nói càng ra vẻ, trong lòng thầm hỏi — rốt cuộc nữ sinh chịu nổi cái kiểu khoe khoang này của Phó Nhị Mang phải bao dung đến mức nào?
Phó Nhị Mang cuối cùng cũng nói xong màn tự giới thiệu, người cũng tự tin hơn so với lúc mới bước lên, còn dám nhìn khắp khán đài và tương tác cùng khán giả.
Lộ Tử Nhiên thật sự không muốn nhìn nữa, cúi đầu nhỏ giọng phun tào với Trì Mộ Tinh: “Bảo bảo, may mà nhà em tạt tiền nhanh, bằng không ta cũng sắp phải bị người ta vây xem trên sân khấu giống như con khỉ.”
Trì Mộ Tinh: “… Không khách khí, chúng ta vốn không duyên, toàn nhờ ta tạt tiền.”
Trên sân khấu, Tiêu Gia Nhiễm huýt sáo, hỏi Phó Nhị Mang: “Bạn học, xin hỏi ngươi đối với đối tượng trong tương lai có chờ mong gì?”
“A, cái này a,” Phó Hai Mang gãi gãi đầu, “Hy vọng… có thể cùng ta có chút tướng phu thê, như vậy đi chung một chỗ liền đẹp, xứng đôi.”
“Phốc!” Lộ Tử Nhiên thiếu chút nữa phun hết ngụm nước, “Nữ sinh nào mà lớn lên giống con khỉ, cô ấy nhất định sẽ khóc lóc cầu cha mẹ nhét cô ấy trở lại trong bụng để tái tạo!”
Nói đi cũng phải nói lại, diện mạo Phó Nhị Mang quả thật quá đặc biệt, tìm đâu ra nữ sinh nào có thể cùng hắn có tướng phu thê.
Thế mà Tiêu Gia Nhiễm lại gật đầu, lớn tiếng tuyên bố: “Được! Hôm nay, ta sẽ thỏa mãn yêu cầu của ngươi!”
Lộ Tử Nhiên choáng váng — thật sự có sao?
“Ca ca, cậu ấy thật lợi hại.” Trì Mộ Tinh đôi mắt tràn đầy sùng bái, giống như nhìn thấy Cupid hạ phàm.
“Ba, hai, một, chúng ta vỗ tay nghênh đón vị khách quý thứ hai!” Tiêu Gia Nhiễm hô lớn.
Dưới đài cũng đồng thanh hô theo. Ngay sau đó, sân khấu run lên, truyền đến âm thanh giày bóng rổ nện mạnh xuống đất.
Một thân ảnh cao lớn cường tráng từ dưới đài bước lên.
Thân hình y còn to lớn hơn cả Lộ Tử Nhiên, như thể ăn nhầm thuốc tăng trưởng k*ch th*ch, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn như từng khối đá cứng chắc đóng chặt trên người. Da đen ngăm, mặc bộ đồ thể dục trắng tinh, bắp đùi lộ ra một đoạn vớ trắng, dưới chân là đôi giày bóng rổ sạch sẽ.
Điều khiến người ta kinh ngạc nhất chính là khuôn mặt y — lại giống như thể cùng Phó Nhị Mang có tướng phu thê!
“Các bạn chú ý, đây chính là vị khách quý ngoại quốc đầu tiên của chúng ta hôm nay. Y đến từ M quốc xa xôi, sang trường ta theo học trao đổi ngành thể dục, tên tiếng Trung là — Kim Cương!!!”
Trì Mộ Tinh: “…”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Phó Nhị Mang: “… Má.”
Hắn nói là muốn tìm một đối tượng có tướng phu thê, nhưng hắn đâu có nói hắn muốn cái kiểu này a!!!
Đây, đây… đây quả thực chính là bản chính dạng thể dục sinh da đen vớ trắng a!!!
Nếu người này mà nhào lên ôm hắn, chắc chắn hắn sẽ bị bóp gãy hết xương!
Ngó xuống khán đài một cái, hắn liền thấy tên bạn cùng phòng ngốc nghếch kia, Lộ Tử Nhiên, đã cười đến mất hết đạo đức. Trì Mộ Tinh còn muốn đưa tay che miệng hắn lại để khỏi mất mặt, mà cũng không kịp.
Phó Nhị Mang mặt đỏ tai hồng, hận không thể dẫm Cân Đẩu Vân mà bay đi.

