Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 241: Đỉnh ưu thế ức chế mầm nách sinh trưởng




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 241 miễn phí!

Sau một phen du thuyết có thể so với cuộc gọi lừa đảo của Tiêu Gia Nhiễm, thế mà Phó Nhị Mang thật sự tin rằng mình và Kim Cương có duyên phận đặc biệt, do dự rồi cũng theo Kim Cương cùng nhau xuống đài.

Lộ Tử Nhiên hoàn toàn kh·iếp sợ với tài ăn nói của Tiêu Gia Nhiễm, hắn cảm giác người này sinh nhầm triều đại rồi, cậu ta hẳn phải trở về thời Chiến Quốc Thất Hùng, như vậy thì có khi nhà Tần cũng không tồn tại nổi.

Cúi đầu nhìn Trì Mộ Tinh, trên mặt cậu lại tràn đầy sùng bái Tiêu Gia Nhiễm, so với trước còn gấp bội.

“Ca ca, ta xác thật học nghệ chưa tinh, vẫn còn rất nhiều chỗ phải học tập.”

“Mẹ nó em mau tỉnh lại cho ta?!” Lộ Tử Nhiên vỗ vai Trì Mộ Tinh, “Tiểu tổ tông, em tỉnh táo chút đi! Cái này cũng có thể học sao!”

Hắn thật sự không chịu nổi nữa, hiện trường tà giáo thế này, hắn một giây cũng không muốn ở lại.

Lộ Tử Nhiên bịa đại một cái cớ, nói mình phải về công ty họp, bắt buộc Trì Mộ Tinh phải đi cùng ngay.

Trì Mộ Tinh tuy còn muốn tiếp tục xem, nhưng chính sự quan trọng hơn, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn theo Lộ Tử Nhiên rời khỏi đám đông.

Từ trong đám người chen chúc bước ra, mùi tin tức tố hỗn tạp kia rốt cuộc cũng biến mất, Trì Mộ Tinh hít sâu một hơi không khí tươi mới bên ngoài, cảm thấy ngay cả phổi cũng được cứu rỗi.

Cậu nắm lấy bàn tay của Lộ Tử Nhiên, hai người chậm rãi bước đi.

Phía trước quảng trường dừng một chiếc xe cứu thương, không biết có phải học sinh nào bị bệnh hay không.

Bọn họ chỉ tiện đường liếc mắt nhìn qua một chút.

Đột nhiên, Trì Mộ Tinh cảm thấy thân thể mình không ổn.

Trong không khí tràn ngập một loại hương vị tin tức tố kỳ lạ, không phải khó ngửi, ngược lại, là quá mức dễ chịu.

Loại cảm giác như m·a t·úy liều mạng tràn vào cơ thể này, thậm chí khiến Trì Mộ Tinh bị nó hấp dẫn, vô thức dừng bước trước chiếc xe cứu thương vài giây.

Trong mấy giây ấy, đầu óc cậu trống rỗng, chẳng nghĩ được gì, cho đến khi tiếng gọi của Lộ Tử Nhiên mới kéo cậu về.

“Trì Mộ Tinh, Trì Mộ Tinh? Sao em ngẩn người vậy? Bác sĩ đang cấp cứu, bên cạnh đừng tụ tập đông người, chúng ta đừng xem náo nhiệt nữa?”

Trì Mộ Tinh như vừa tỉnh mộng, lắc lắc đầu: “Vâng… Thật xin lỗi ca ca, ta không phải cố ý.”

Cậu nhấc chân muốn đi tiếp, nhưng lần này lại đến lượt Lộ Tử Nhiên dừng lại.

“Ai, anh Tử Kiện!” Lộ Tử Nhiên vẫy tay, cách đó không xa chính là Trần Tử Kiện.

Trì Mộ Tinh lúc này mới phát hiện Trần Tử Kiện cũng đến trường mình.

Trần Tử Kiện cười cười: “Hai người khỏe a, hiện tại ta có chút bận, không thể ở lại trò chuyện.”

Trong tay anh cầm dụng cụ cấp cứu, đang chuẩn bị xử lý cho bệnh nhân.

Trong nháy mắt, Trần Tử Kiện từ bộ dạng đại ca ca hi hi ha ha liền biến thành thiên sứ áo trắng nghiêm túc chuyên nghiệp.

Lộ Tử Nhiên nhìn thêm vài cái rồi nói: “Được rồi, hắn không rảnh để ý chúng ta, chúng ta đi trước đi.”

Trì Mộ Tinh vô thức đưa tay sờ sau cổ, không biết tại sao tuyến thể lại mơ hồ đau nhói, cảm giác như liều thuốc mà Trần Tử Kiện tiêm cho bệnh nhân kia, lại dội ngược lên người cậu.

Thật là kỳ quái, nhưng cậu lại chẳng thể nói rõ nguyên nhân.

“Hà Manh nói cậu ta quen mẹ ta.” Lộ Tử Nhiên đi được vài bước mới mở miệng, “Tiểu tổ tông, em có biết chuyện này không?”

Trì Mộ Tinh đang thất thần, trả lời chậm mất vài giây: “A?… A, không biết.”

“Em có điểm kỳ quái.” Lộ Tử Nhiên dừng lại, nhéo nhéo má cậu, “Có phải ông nội em nói gì với em không? Nếu ông ấy nói ta bậy bạ, em cứ nói cho ta, ta sẽ ra mặt cho em, được không?”

Nhưng chuyện này căn bản chẳng liên quan gì đến ông nội.

Hôm qua ông nội đưa cậu đi, cũng chỉ dặn một câu: không kết hôn thì đừng ở trong nhà người ta, sẽ ảnh hưởng không tốt.

Trì Mộ Tinh lắc đầu: “Không sao đâu… Có lẽ gần đây ta hơi mệt.”

“Cũng đúng, theo ta trải qua bao nhiêu bất ngờ và ngoài ý muốn như vậy, tâm lý em không chịu nổi cũng bình thường.” Lộ Tử Nhiên thay cậu nói luôn cả lời giải thích.

Trì Mộ Tinh ổn định lại hô hấp, lúc này mới hỏi: “Vừa mới ngươi nói Hà Manh quen mẹ ngươi?”

“Ừ, thần kỳ không?” Lộ Tử Nhiên cười nói, “Ta vốn tưởng bọn họ chẳng liên quan gì, kết quả Hà Manh nói không chỉ quen mẹ ta, còn quen cả bà nội ta nữa.”

“Cái này thì cũng có khả năng.” Trì Mộ Tinh khẳng định, “Cậu ấy vẫn luôn ở F quốc, quen người ở đó cũng chẳng có gì lạ.”

Cậu mới nhớ lại, trước kia Hà Manh từng nhìn Lộ Tử Nhiên rồi bảo hắn có chút quen mắt, nghĩ lại thì chắc là nói giống với bà nội của hắn ở F quốc.

Hà Manh đúng là cái hố cha, trí nhớ tệ đến vậy, bằng không thì Lộ Tử Nhiên đã sớm nhận lại gia đình rồi.

Trì Mộ Tinh ngồi sau xe Lộ Tử Nhiên, chẳng bao lâu hai người dừng lại dưới lầu C8.

Ấn thang máy, lên tầng.

Ký túc xá của Hà Manh vốn là phòng đơn, nhưng cậu ta lại biến thành phòng đôi.

Ở thêm một người thì chẳng sao, huống hồ hai người mỗi ngày cũng ngủ chung một giường.

Lộ Tử Nhiên vừa bước vào liền cảm khái, ký túc xá trường học dành cho du học sinh cũng quá xa hoa, không chỉ có thang máy, mà còn là phòng đơn, diện tích cũng rộng, bốn người đứng vào cũng không thấy chật.

Đại khái vì để phù hợp với vóc dáng cao lớn của người nước ngoài, giường của Hà Manh dài đến hai mét, rộng một mét rưỡi, cho dù Cẩm Thư Hoa chen lên ngủ cũng không khó chịu.

Nhưng nếu là Kim Cương với Phó Nhị Mang…

Trong lòng Lộ Tử Nhiên lập tức dấy lên một cơn ác hàn, không nhịn được móc điện thoại ra, đưa tấm ảnh chụp Kim Cương cùng Phó Nhị Mang đứng chung sân khấu cho Hà Manh và Cẩm Thư Hoa xem.

“Này, đây là bạn cùng phòng ta, đây là đối tượng xem mắt của hắn, chẳng phải quá vô lý sao?”

Cẩm Thư Hoa liếc qua, gật đầu phụ họa: “Đúng là vô lý thật.”

Hà Manh lại cười tà: “Ngươi lo cái gì, ta nói cho ngươi biết, kích thước với thân hình không hề có liên quan tất yếu, ngược lại, loại thể dục sinh này nói không chừng còn càng nhỏ. Ngươi có nghe qua ‘đỉnh ưu thế ức chế mầm nách sinh trưởng’ chưa?”

Lộ Tử Nhiên: “…”

Cẩm Thư Hoa thì dường như đã miễn dịch với kiểu nói chuyện này, mặt không đổi sắc bưng một chậu xương rồng ra ban công.

Nhìn mấy cây xương rồng kia héo úa đáng thương, Lộ Tử Nhiên không nhịn được trách: “Hai ngươi làm ăn kiểu gì vậy, ngay cả xương rồng cũng nuôi đến tệ như thế. Nếu không đưa ta, ta nuôi tốt rồi lại trả cho các ngươi.”

“Phốc.” Cẩm Thư Hoa bật cười: “Không cần, ta thấy vậy là được rồi.”

Lộ Tử Nhiên: “?”

“Đây là đạo cụ SM của chúng ta.” Hà Manh thấy hắn nghi ngờ liền chủ động giải thích, “Đại khái tác dụng là…”

“Dừng!!!”

Lộ Tử Nhiên quát lớn, dọa Hà Manh nuốt luôn nửa câu sau.

Trời ạ, trước mặt Trì Mộ Tinh mà còn dám nói loại chuyện này!!! Chẳng lẽ cảm thấy giáo huấn vẫn chưa đủ nhiều sao!!!

Hà Manh bị dọa, ngượng ngùng ngậm miệng, trốn ra sau lưng Cẩm Thư Hoa, trề môi trừng Lộ Tử Nhiên.

Nhưng vẫn chậm một bước, Trì Mộ Tinh đã mở miệng hỏi: “Hà Manh, SM là cái gì?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.