Từ nhỏ Trì Mộ Tinh chưa từng được mẹ dạy dỗ bên cạnh, đối với ý thức về giới tính cũng không tính là thành thục.
Từ nhỏ cậu chưa từng nghe ai nói nam nữ có gì khác nhau, lúc nhìn thấy Hà Manh mặc váy, Trì Mộ Tinh lại cảm thấy chuyện này nếu phải tiếp nhận thì cũng có thể tiếp nhận.
Thoạt nhìn đúng là khiến người ta xấu hổ, nhưng cũng… có chút đáng yêu.
Hà Manh lặng lẽ quan sát vẻ mặt của Trì Mộ Tinh, luôn cảm thấy chỉ cần mình tiến thêm một bước nữa thôi là có thể đẩy Trì Mộ Tinh bước vào thế giới nữ trang mới mẻ này.
Vì thế cậu ta bổ sung: “Các ngươi không phải sắp đi F quốc sao? Ta và Cẩm Thư Hoa cũng đi cùng các ngươi, không khí F quốc thoải mái, nam sinh mặc váy rất thường thấy, ngươi qua bên đó mặc cũng chẳng có gì lạ.”
“Thật vậy không?” Trì Mộ Tinh quả thật có chút bị thuyết phục, “Vậy… vậy ta thử xem.”
Lộ Tử Nhiên nhấc dép lê ném cậu ta, Hà Manh lập tức lè lưỡi, trốn ra sau lưng Cẩm Thư Hoa.
Cẩm Thư Hoa đỡ trán, chỉ cảm thấy đầu mình đau nhức.
Hai ngày sau.
Bốn người xin xong nghỉ xong, đi cùng những người khác của Lục gia, ngồi trên chuyên cơ riêng của Lục gia, cùng nhau bay tới thủ đô F quốc.
Đây là lần đầu tiên trong đời Lộ Tử Nhiên ra nước ngoài, ngồi trên phi cơ bay khỏi quốc gia mình, lúc tới gần biên giới giáp với nước láng giềng, hắn không nhịn được mà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cảm giác này thật sự quá kỳ diệu, tuy trên thực tế vị trí địa lý chẳng có ý nghĩa gì, nhưng hắn lại cảm thấy vận mệnh đã định, chính mình như trưởng thành thêm đôi chút.
Hắn nói chuyện này với Cẩm Thư Hoa, Cẩm Thư Hoa chỉ liếc xéo hắn một cái, rồi dùng kiến thức khoa học trả lời: “Đó là vì phi cơ bay quá nhanh, còn lướt qua múi giờ, ngươi ở trên máy bay trải qua một giờ, nhưng xuống máy bay thì thời gian địa phương lại không thay đổi.”
Lộ Tử Nhiên lười phản bác, một chút lãng mạn cũng không có, khô khan cứng nhắc, chẳng biết phải nói chuyện thế nào với Hà Manh.
Máy bay đáp xuống sân bay thủ đô F quốc lúc 12 giờ trưa theo giờ địa phương.
Ông nội Lục là người đầu tiên bước xuống, hít một hơi thật sâu không khí nơi này.
“Thật sự đã lâu không đến, đúng là hoài niệm a.”
Hà Manh vừa lên máy bay đã hòa nhập cùng các trưởng bối Lục gia, giờ đây lại nhiệt tình chẳng khác gì chủ nhà: “Đến đến đến, ông nội, tùy tiện đi, tùy tiện xem, ta dẫn mọi người đi chơi nhé?”
Ông nội Lục cười khoát tay: “Không được, chuyến này chúng ta có mục đích.”
Bọn họ lần này đặc biệt mang theo Lộ Tử Nhiên đến nhận thân với bà nội, thuận tiện tham gia một hội nghị châu tế.
Lục gia làm ăn ở đây rất lớn, được mời tham dự hội nghị thương nghiệp với quy cách cao nhất, lần này không chỉ ba nam trưởng bối của Lục gia phải tham dự, ngay cả hai vị nữ trưởng bối cũng được mời tham gia.
Lục Từ không đi, Lộ Tử Nhiên thì mặt dày để y ở lại bộ phận hạng mục trò chơi, mỗi ngày đối diện không phải bốn gã đàn ông sống sờ sờ, thì là bốn đống số liệu rối tung.
Mặc dù bọn họ hiện tại rất muốn gặp bà nội, nhưng vì tính chân thực của tiết mục tìm thân mang tính công ích này, bọn họ đến giờ vẫn chưa thông báo cho hoàng cung F quốc biết.
Bất quá bà nội đúng là đã biết chuyện đứa nhỏ được tìm về — chuyện này rất khó giấu, từ khi Lục Quan Diệp nhắc tới người thừa kế mới trong hội đồng quản trị, tin tức này đã nhanh chóng lan truyền, từ một đồn mười, mười đồn trăm mà truyền khắp nơi, thương hội F quốc tự nhiên cũng biết, đã sớm có người báo cáo cho hoàng cung F quốc.
Chỉ là đáng tiếc không ai tiết lộ diện mạo của tiểu thiếu gia, bà nội cho đến nay chỉ biết cháu trai của mình đã tìm được, nhưng rốt cuộc cháu trai trở thành dáng vẻ gì thì vẫn chưa rõ.
Chín người ngồi trên ba chiếc xe bảo tiêu tiến về trường quay chương trình ở F quốc, xe đều do nhà Hà Manh cung cấp, người đi theo cũng là người của bang phái Hà Manh, so với Lục gia thì bọn họ càng giống như địa đầu xà ở F quốc, có lúc tác dụng còn lớn hơn cả người của Lục gia.
Lộ Tử Nhiên yên tâm ngồi ghế sau xe bảo tiêu, một tay vịn tay cầm, một tay kéo Trì Mộ Tinh, quay sang Hà Manh ngồi phía trước nói: “Không ngờ ngươi cũng có lúc đáng tin cậy.”
Hà Manh thật sự muốn trợn trắng mắt: “Đại ca, trước kia ta không cứng rắn, đó là bởi vì ở trên địa bàn của ngươi ta không đấu lại ngươi, ngươi thật cho rằng đến nơi này, ta vẫn để ngươi khi dễ sao?”
“Thế nào lại không được, bà nội ta là tiểu công chúa hoàng thất đấy, ngươi có huyết thống hoàng thất sao?”
Hà Manh: “…”
Cậu ta thật sự muốn ném Lộ Tử Nhiên ra khỏi xe cho xong.
Người này cầm kịch bản nam chính trời ban, muốn phong thì có phong, muốn vũ thì có vũ, ngông cuồng đến mức không ai dám động vào hắn một chút.
Nhưng không sao, ánh mắt Hà Manh lóe lên âm thầm, sớm muộn gì cũng có ngày cậu ta để Trì Mộ Tinh lên làm S trong cái SM đó, dạy dỗ Lộ Tử Nhiên một trận thật tốt.
Xe đến trường quay, đoàn người xuống xe, có bảo tiêu đi tới nói nhỏ với Hà Manh và Cẩm Thư Hoa, Hà Manh gật đầu, lấy từ trong túi ra một xấp tiền boa, nhét vào tay bảo tiêu.
Lộ Tử Nhiên không bất ngờ khi Hà Manh có thể điều khiển được đám tráng hán này, nhưng hắn lại ngạc nhiên với thái độ của đám bảo tiêu đối với Cẩm Thư Hoa, thế mà cũng cung kính không khác gì, tuyệt đối không dám sơ sót, đãi ngộ dành cho Cẩm Thư Hoa gần như y hệt Hà Manh.
Người bạn này của hắn a, quả thật sau khi làm rể đã phát đạt rồi.
Trong lòng Lộ Tử Nhiên bỗng dâng lên một tia vui mừng, hắn vốn sợ anh em khổ, cũng sợ anh em phải lái Land Rover, nhưng giờ chính mình đã lái hỏa tiễn, thì Tiểu hổ (hãng ô tô điện TQ) như Cẩm Thư Hoa tính là gì?
Hắn đương nhiên tràn ngập chúc phúc cho tình cảm của Cẩm Thư Hoa và Hà Manh.
Hà Manh bày ra dáng vẻ chủ nhân, dẫn mọi người đi vào trong, vừa đi vừa giải thích: “Cha ta đã từng cứu mạng vài người MC và diễn viên ở đây.”
Các trưởng bối nghe xong cũng không phản ứng gì, chỉ khách sáo khen ngợi vài câu.
Nhưng trong lòng Lộ Tử Nhiên thì lại dậy sóng — thì ra tình thế ở nước ngoài lại ác liệt như vậy, ngay cả danh nhân cũng thường xuyên đối mặt với uy h**p tính mạng!
Vẫn là quốc gia mình tốt a, Amen.
Là nam chính lớn của cả buổi quay, Lộ Tử Nhiên được đưa lên hàng đầu tiên, một phụ nữ trung niên tóc vàng mắt xanh bước tới chào hắn, miệng nói một tràng tiếng F quốc mà hắn nghe chẳng hiểu gì.
Lộ Tử Nhiên choáng váng, đang huyên thuyên cái gì vậy? Phiên dịch đâu?
Nhưng khi hắn quay đầu lại, phía sau mọi người, kể cả Trì Mộ Tinh, toàn bộ đều lộ vẻ mặt “nghe hiểu”, giống như tiếng F quốc chẳng có gì trở ngại với bọn họ.
Thấy Lộ Tử Nhiên quay lại, Hà Manh mới vỗ đầu, trả thù nói: “Ai nha ai nha, quên mất ngươi không biết tiếng F quốc, lại đây, ta dịch cho ngươi một chút, cô ấy nói là Chào trai đẹo, muốn làm một lễ gặp mặt không?”
“Lễ gặp mặt?” Lộ Tử Nhiên ngẩn ra, “Ta có thể đưa cái gì làm lễ gặp mặt?”
Sắc mặt Trì Mộ Tinh đột nhiên lo lắng, nãy cậu nghe hiểu thật, nhưng lại không kịp phản ứng.
Lễ gặp mặt, ở F quốc, chính là muốn ôm hôn môi một cái đó!!!

