Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 244: Nước sôi lửa bỏng




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 244 miễn phí!

“A?” Lộ Tử Nhiên nghiêng đầu, bừng tỉnh nói: “Thì ra là vậy a.”

Trì Mộ Tinh khẩn trương nhìn chằm chằm Hà Manh, hy vọng lúc này Hà Manh có thể nói gì đó để giảm bớt bầu không khí căng thẳng.

Đáng tiếc Hà Manh lại chỉ chuyên tâm xem náo nhiệt, hoàn toàn không nhận ra tín hiệu cầu cứu của Trì Mộ Tinh.

Trì Mộ Tinh nhéo nhéo tay mình, trong lòng dâng lên một tia ủy khuất.

Cậu cũng không phải chưa từng tới F quốc, hồi nhỏ đã từng bị không ít mấy ông chú bà dì kỳ quái mạnh mẽ đòi thân mật, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là hôn lên mặt, bản thân cậu chưa từng bị ai hôn môi.

Dáng dấp Lộ Tử Nhiên lại đẹp như vậy, Trì Mộ Tinh liếc mắt đã nhận ra nữ MC kia khi nhìn thấy Lộ Tử Nhiên thì ánh mắt sáng rực, tuyệt đối mang theo vẻ thưởng thức cùng thèm muốn, khiến lòng cậu vang lên hồi chuông cảnh báo.

Trong lòng cậu đang chua xót thì Lộ Tử Nhiên lại quay đầu hỏi Hà Manh: “Ngươi có thể dạy ta nói một câu tiếng F quốc không?”

“Nói câu gì?” Hà Manh liếc nhìn hắn, “Ngươi nói thẳng đi, ta dịch giúp ngươi không phải là xong sao.”

“Không được, lời này ta muốn tự mình nói.”

“Được thôi,” Hà Manh thật sự phục hắn rồi, “Vậy ngươi nói đi.”

“Cảm ơn mỹ nữ, hoan nghênh tới Z quốc uống trà sữa và cà phê của tiệm Tinh Động.”

“…” Khóe miệng Hà Manh co giật, thật muốn bỏ cuộc ngay tại chỗ, “Cái này ta dịch không nổi.”

Cậu ta thật sự muốn mở đầu Lộ Tử Nhiên ra xem, bên trong ngoài trà sữa với cà phê thì còn chứa được thứ gì khác không!

Lễ gặp mặt suýt nữa biến thành cảnh Hà Manh và Lộ Tử Nhiên cãi nhau ngay tại chỗ, cuối cùng đương nhiên cũng không có hôn môi, nữ MC hơi thất vọng một chút, nhưng rất nhanh liền trở lại trạng thái công việc, giới thiệu cho mọi người về quy trình quay và ghi hình hôm đó.

Trong nhóm này, Hà Manh là người giỏi tiếng F quốc nhất, nên tự nhiên gánh luôn việc phiên dịch.

Người của Lục gia ít nhiều cũng nghe hiểu được, chỉ là có vài từ không nói rõ ràng được.

Cẩm Thư Hoa thì kém hơn, chỉ nghe hiểu được những từ quen thuộc hằng ngày hoặc liên quan đến chuyên ngành của mình, còn ngoài ra thì mù tịt.

Trì Mộ Tinh chỉ biết vài câu đối thoại đơn giản thường ngày, nhiều nhất cũng chỉ là một số thuật ngữ chuyên môn về người máy, ngoài ra hoàn toàn không hiểu.

Nhưng Lộ Tử Nhiên là nhân vật chính lại hoàn toàn mù tịt tiếng F quốc, mới là vấn đề lớn nhất.

Mọi người chạy thử toàn bộ quy trình một lần, cuối cùng quyết định mời cho Lộ Tử Nhiên một phiên dịch chuyên nghiệp đứng trên sân khấu cùng.

Phiên dịch này tuyệt đối không thể để Hà Manh đảm nhận, nếu không ai biết cậu ta sẽ bày ra trò gì trên sân khấu.

Bàn bạc xong tất cả quy trình, trời cũng đã tối.

Nữ MC tiễn bọn họ ra về, còn nói rằng đã lâu rồi cô chưa từng tăng ca muộn đến vậy.

Hà Manh lại móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, đưa cho nữ MC kia.

Nữ MC mở ra, bên trong là một chiếc khăn lụa màu xanh thiên lam, vừa nhìn liền biết là tác phẩm từ tay một nhà thiết kế đại sư.

Lộ Tử Nhiên không khỏi lau mắt mà nhìn Hà Manh thêm lần nữa.

Ở trên địa bàn của mình, quả thật cậu ta rất đáng tin cậy.

Sau khi tặng quà xong, Hà Manh còn nói bằng thứ ngôn ngữ Lộ Tử Nhiên nghe hiểu: “Mẹ nó, đau ví chết mất, lần sau lại tìm cơ hội cho ba ta cứu cô ta đi.”

Cẩm Thư Hoa hận không thể lấy tay bịt miệng Hà Manh, đáng tiếc đã muộn.

Lộ Tử Nhiên kinh ngạc há hốc miệng: “Hà Manh, hóa ra tình cảnh bọn họ nước sôi lửa bỏng là do ngươi cố tình tạo ra a?”

Cái này gọi là gì? Có những người luôn có thể cứu người khác khỏi nước lửa, nhưng nguyên nhân bọn họ rơi sâu vào nước lửa, thì đừng hỏi.

Hà Manh hất cằm, đối với các trưởng bối Lục gia lộ ra một nụ cười thiên chân vô tà: “Ông nội, các chú các thím, đừng tin lời phán đoán của Lộ Tử Nhiên, ta là người tốt thuần túy.”

Ông nội Lục cũng rất phối hợp: “Ừ, đúng vậy, người tốt đeo đao cũng vẫn là người tốt.”

Nếu thật sự để bọn họ tìm được kẻ năm đó cướp chau trai đi, ông cũng chẳng ngại tự mình ra mặt, làm một người tốt biết đeo đao.

Tổ tiết mục còn phải liên lạc với bên hoàng thất, vừa phải đảm bảo giấu được chuyện này với bà nội, vừa muốn để bà nội có thể xuất hiện ở trường quay ngày hôm đó, tạo ra một bất ngờ đỉnh cấp.

Đêm trước ngày ghi hình, Lộ Tử Nhiên mất ngủ.

Giường ở nước ngoài sao có thể thoải mái như giường nhà mình, đồ ăn nước ngoài cũng chỉ ngon hơn đồ hắn nấu một chút, mới đến đây chẳng bao lâu, hắn đã bắt đầu nhớ quê.

Nhưng điều hắn càng muốn là được gặp bà nội của mình.

Để dành cho Lộ Tử Nhiên bất ngờ lớn nhất, người của Lục gia cho đến nay vẫn không ai chịu đưa cho Lộ Tử Nhiên xem ảnh bà nội.

Hắn mang theo mong chờ đầy ắp và niềm vui mơ hồ nằm lăn qua lăn lại trên giường, cuối cùng không chịu nổi sự dày vò này, đẩy cửa đi ra ngoài, lên sân thượng.

Đây là bất động sản của Lục gia ở F quốc, không trang nghiêm quý khí như nhà bọn họ ở kinh thành, mà lại tràn ngập phong cách Gothic.

Hắn ngồi trên sân thượng một lúc, thì nghe thấy tiếng bước chân từ trong nhà vọng ra.

Lộ Tử Nhiên quay đầu, nhìn thấy Cẩm Thư Hoa mặc áo ngủ, khoác thêm áo choàng.

“Ngươi cũng ngủ không được?” Trong lòng hắn thật sự ngoài ý muốn, Cẩm Thư Hoa cùng loại người như Hà Manh mà ở chung, thế nhưng không bị Hà Manh làm cho mệt đến ngủ mê man.

Cẩm Thư Hoa đi đến bên cạnh hắn, gió nhẹ khẽ thổi tà áo khoác dài của gã.

Vẻ mặt Cẩm Thư Hoa không tính là quá nhiều cảm xúc, chỉ nhàn nhạt: “Hôm nay ta đã gặp người nhà ngươi.”

“Cũng chưa tính đâu,” Lộ Tử Nhiên chen vào, “Còn có anh ta không đến.”

“Lục Từ ta đã sớm biết rồi.” Cẩm Thư Hoa nhíu mày, “Ngươi đừng xen vào đùa cợt, ta đang nói chuyện nghiêm túc.”

“Chuyện nghiêm túc gì a.” Lộ Tử Nhiên dứt khoát dựa chung lên lan can với gã, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, “Nửa đêm thế này, ngươi nói muốn cùng ta bàn chuyện nghiêm túc, ta thấy rợn người lắm rồi.”

“Ba hoa.” Cẩm Thư Hoa xoa thái dương một chút, “Ta kỳ thật… rất ngượng ngùng khi gặp người nhà ngươi.”

Lộ Tử Nhiên chẳng hiểu gã ngượng ngùng cái gì: “Tại sao? Ngươi là bằng hữu tốt nhất của ta mà.”

“So với Bùi Chi Du còn tốt hơn?”

“Kia không phải vô nghĩa sao, người ta quen sớm nhất chính là ngươi, khi đó ta chỉ là một thằng nhóc nghèo rớt mùng tơi, ngươi không chê ta, còn kiếm tiền cho ta ăn cơm, không có ngươi thì ta đã sớm chết đói, làm sao còn có thể gặp được Bùi Chi Du?”

Cẩm Thư Hoa khe khẽ thở dài: “Nhưng ta đã từng tổn thương ngươi, điểm này Bùi Chi Du ít nhất chưa từng làm.”

“Hắn tổn thương ta còn ít chắc?” Lộ Tử Nhiên trừng mắt, “Cho dù hắn không tổn thương ta, thì lão bà hắn cũng hố ta tám trăm lần rồi!”

“Hà Manh đối với ngươi cũng chẳng ra gì.” Cẩm Thư Hoa cười nói.

Điểm này Lộ Tử Nhiên lại rất đồng ý: “Đúng vậy, bọn họ đều nghĩ Trì Mộ Tinh đơn thuần dễ lừa, còn nhất quyết muốn nhét vào đầu cậu ấy toàn mấy thứ màu vàng bạo lực.”

“Cũng không đến mức bạo lực, ngươi thử một chút, không chừng còn thấy rất hưởng thụ.”

Lộ Tử Nhiên liếc gã: “Còn chưa đến lúc đó, ta cũng không phải sói đói khát tình.”

“Vâng, vâng vâng, ngươi người tốt nhất, người tốt.” Cẩm Thư Hoa cũng thật sự bội phục hắn điểm này, “Có thể khống chế d*c v*ng của mình, nam nhân như thế mới thật sự cường đại.”

Lộ Tử Nhiên cười cười: “Ngươi nửa đêm ra tìm ta, không phải chỉ để khen ta chứ?”

“Đương nhiên không phải.” Cẩm Thư Hoa gật đầu thừa nhận, “Ta chỉ thấy người nhà ngươi đối với ta quá tốt… Trong lòng ta hổ thẹn, không dám đối diện với bọn họ.”

Người Lục gia vốn nhiệt tình với ai từng giúp Lộ Tử Nhiên, biết Cẩm Thư Hoa là bạn tốt nhất của Lộ Tử Nhiên thì lại càng chiếu cố, ngay cả lúc trở về nhà, việc chọn phòng cũng nhường cho Cẩm Thư Hoa trước.

Nhưng càng như vậy, trong lòng Cẩm Thư Hoa lại càng khó chịu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.