Lộ Tử Nhiên cũng không cho Cẩm Thư Hoa bao nhiêu lời khai sáng hay an ủi.
Làm anh em, có vài lời sớm đã quên trong lòng, không cần phải nói riêng ra.
Hắn chỉ đi qua, vỗ vỗ bả vai Cẩm Thư Hoa.
“Nếu nói đùa không thể khiến ngươi thấy thoải mái, vậy ta liền bồi ngươi đứng đây một lúc.”
Cẩm Thư Hoa bị chọc cười: “Không phải chính ngươi ngủ không được, chạy ra đây ngắm sao, giờ lại thành ra bồi ta.”
“Rồi, vậy thì ngươi bồi ta đi, như nhau thôi.”
Lộ Tử Nhiên cũng chẳng để ý ai trước ai sau, với hắn mà nói không có khác biệt gì lớn, dù sao bạn bè quen nhau nhiều năm như vậy, hết thảy sớm đã ở trong chỗ không cần nói.
Trời đã sáng.
Bởi vì phải đến căn cứ quay phim để hóa trang trước, Lộ Tử Nhiên dậy rất sớm, thành ra gần như thức trắng cả đêm.
Các trưởng bối Lục gia cũng lần lượt rời giường, bọn họ nhận lời mời tham gia hội nghị thương nghiệp cũng đúng vào hôm nay, thật sự không may, không thể đi cùng Lộ Tử Nhiên tham dự tiết mục tìm thân này.
Lúc Lộ Tử Nhiên rời nhà trời vẫn chưa sáng rõ, bọn Trì Mộ Tinh đại khái còn đang chìm trong giấc mơ.
Hắn ngồi vào chiếc xe bảo tiêu do Hà Manh điều phối, cửa xe vừa mở ra, một người đàn ông mặc tây trang đen đi tới chào hắn.
“Ngài khỏe, ta là phiên dịch của ngài, ngài cứ gọi ta là Tiểu Tề.”
Tiểu Tề là người dẫn chương trình mới của đài truyền hình, thời đại học chính là sinh viên đại học Kim Bảng, chuyên ngành phát thanh MC, còn có thêm học vị song ngữ F quốc. Hắn từng có thời gian du học ở F quốc, quen biết không ít nhân viên công tác trong giới truyền hình, làm phiên dịch đồng hành cho Lộ Tử Nhiên thì thích hợp vô cùng.
Lộ Tử Nhiên có chút thụ sủng nhược kinh, Tiểu Tề nhìn qua còn học bá hơn hắn nhiều, bản thân hắn chỉ là học tra, có tài đức gì mà được học trưởng học bá đồng hành phiên dịch phục vụ toàn hành trình.
Nhất là học trưởng học bá này còn dùng kính ngữ để nói chuyện với hắn…
Lộ Tử Nhiên xấu hổ cười cười: “Học trưởng, gọi ta Tiểu Lộ là được rồi.”
“Cũng đúng, cũng đúng.” Tiểu Tề cười ha ha, “Ngươi bây giờ chính là bảo bối hoàng thất, chẳng ai dám sơ suất với ngươi đâu.”
Lộ Tử Nhiên thầm nghĩ, học trưởng nói vậy quá sai rồi, ở đại học Kim Bảng có bao nhiêu người không coi hắn ra gì chứ.
“Một mình tới sao?” Tiểu Tề tiếp tục hỏi.
Lộ Tử Nhiên gật đầu: “Ừ, người nhà hôm nay có việc không đến được, bạn bè với người yêu còn đang ngủ, sáng sớm như vậy gọi bọn họ dậy cũng không cần thiết, dù sao bọn họ cũng không lên sân khấu quay hình.”
“Ngươi đối với bọn họ thật tốt, một mình đi không thấy căng thẳng sao?”
“Cũng tạm thôi,” Lộ Tử Nhiên thản nhiên nói, “Đã quen rồi.”
Một người từ nông thôn lên thành phố làm thuê, những ngày tịch mịch gian nan gì hắn cũng trải qua, một mình đi dự chương trình có là gì đâu?
Tiểu Tề cùng Lộ Tử Nhiên trò chuyện suốt đường, cũng không thoát khỏi việc bị hắn đẩy mạnh tiêu thụ trà sữa Tinh Động một phen. Đáng tiếc F quốc không có cửa hàng, Tiểu Tề cười khổ: “Ngươi giới thiệu cho ta cũng đâu có chỗ mua mà uống.”
“Biết đâu chẳng bao lâu là có thể uống được?” Lộ Tử Nhiên chớp chớp mắt với hắn, “Ta nói ngươi biết, người nhà ta hôm nay đều đi tham gia hoạt động thương hội, nói không chừng có thể giúp ta mở rộng quán trà sữa ra nước ngoài.”
Tiểu Tề đối mảng này không rành, hắn vốn không phải MC mảng kinh tế tài chính, chỉ nghe được một nửa hiểu một nửa không.
Nhưng Lộ Tử Nhiên quả thật có loại sức hút khiến người khác biến thành người của mình, chỉ trò chuyện một lát trên xe, Tiểu Tề đã bắt đầu thấy hứng thú tràn trề với quán trà sữa của Trì gia, nghe nói sau này Lộ Tử Nhiên tính thường sang F quốc thăm bà nội, Tiểu Tề thậm chí còn phân tích giúp hắn xem có thể học thêm song bằng tiếng F quốc ở đại học Kim Bảng hay không.
Lộ Tử Nhiên nghe mà đầu to ra, một cái học vị hắn còn phải quanh quẩn ngoài cửa khoa, giờ lại muốn thêm một cái, cái này chẳng khác gì đòi mạng hắn.
Bên kia, Trì Mộ Tinh tự nhiên tỉnh giấc trong tòa nhà Lục gia, một giấc này ngủ đến tỉnh mà không ai quấy rầy, vừa nhìn thời gian, Lộ Tử Nhiên chắc đã bắt đầu quay rồi.
Trì Mộ Tinh rửa mặt xong xuống lầu, không ngoài dự đoán, chẳng gặp ai mình quen.
Cậu dùng vốn liếng tiếng F quốc vụn vặt cộng thêm thủ ngữ để trao đổi với người hầu, mãi mới hiểu được hành tung của mọi người Lục gia.
Cậu lại hỏi đến Hà Manh và Cẩm Thư Hoa, người hầu chỉ chỉ lên lầu, làm động tác ngủ.
Trì Mộ Tinh chỉ đành một mình ngồi nhà ăn buồn chán mà dùng bữa.
Đợi cậu ăn xong rồi, Hà Manh và Cẩm Thư Hoa mới ngáp ngắn ngáp dài đi xuống.
Hà Manh trông như chưa tỉnh ngủ, nửa người đè lên Cẩm Thư Hoa, miệng lẩm bẩm mớ.
Cẩm Thư Hoa thì giống như đang cố gắng chống đỡ tinh thần, phảng phất đêm qua lén làm việc gì mệt nhọc.
Hai người vừa nhão vừa dính, đi xuống chẳng nhanh nhẹn gì.
Mãi đến khi tới trước mặt Trì Mộ Tinh, Hà Manh mới đột nhiên tỉnh táo, vươn tay bóp mặt cậu: “Ai nha nha nha, Tiểu TInh, hôm nay Lộ Tử Nhiên không ở nhà, ngươi là của ta rồi!”
Cẩm Thư Hoa kéo tay Hà Manh lại, cao giọng hỏi: “Ngươi định làm gì?”
“Mang Tiểu Tinh của ta đi trung tâm thương mại mua váy.” Hà Manh đáp.
Câu này vừa ra, cả Cẩm Thư Hoa lẫn Trì Mộ Tinh đều im lặng.
Một lúc lâu sau, Cẩm Thư Hoa mới phản ứng, véo tai Hà Manh, thấp giọng cảnh cáo: “Ngươi đừng có mà dẫn người ta đi mua mấy thứ tình thú kia!”
“Không sao, không sao,” Hà Manh cười nói, “Ta biết tuần tự tiến lên, hôm nay chỉ mua loại nhiều vải một chút, váy dài chính tông, kiểu hầu gái chuẩn, OK chưa?”
Cẩm Thư Hoa thở phào: “Vậy được, chỉ mong Lộ Tử Nhiên có thể chấp nhận.”
Đêm qua hắn trò chuyện cùng Lộ Tử Nhiên, Lộ Tử Nhiên không hy vọng Trì Mộ Tinh tiếp xúc quá nhiều thứ thấp kém, hôm nay tên đó không có ở đây, Cẩm Thư Hoa đành thay tên đó giữ chừng mực.
“Còn ngươi thì sao?” Hà Manh thương lượng xong với Cẩm Thư Hoa, liền tiến đến trước mặt Trì Mộ Tinh, mắt sáng lấp lánh, như thể vô cùng chờ mong.
Trì Mộ Tinh bị ánh mắt kia dọa, khẽ lùi một bước: “Ta… thử xem vậy.”
“Được a, ngươi đừng thẹn, ta cùng ngươi mặc, ta còn muốn cho đám bảo tiêu của ta cùng mặc với ngươi nữa.” Hà Manh nâng mặt Trì Mộ Tinh, như ôm được búp bê Tây Dương mình cực thích, hôn lên trán cậu một cái, “Tiểu TInh ngoan quá, Lộ Tử Nhiên ơi Lộ Tử Nhiên, ngươi cuối cùng cũng có ngày không ở nhà!”
Cẩm Thư Hoa bất đắc dĩ thở dài, đối với tính khí kiểu này của Hà Manh hắn thật sự bất lực, tuy phần lớn lúc đều rất đáng yêu, nhưng chỉ sợ chơi quá đà sẽ lật xe.
Chỉ là với thân phận đặc thù của Hà Manh, hắn cũng không thấy có gì xấu hổ, lật xe cũng không đến mức thành vấn đề lớn.
Nhưng Trì Mộ Tinh thì không giống, cậu là người yêu của bạn tốt nhất của hắn, hắn lo lắng Trì Mộ Tinh giao vào tay Hà Manh rồi sẽ bị chơi hỏng mất, đến lúc đó hắn còn biết ăn nói với Lộ Tử Nhiên thế nào?
Ăn xong, Hà Manh vui vẻ gọi tài xế lại đây, nắm chặt tay Trì Mộ Tinh, hai người sóng vai đứng ở cửa.
Cẩm Thư Hoa mặt đầy lo lắng đi phía sau hai người, trong lòng chỉ nghĩ: hôm nay đúng thật là gánh nặng đường xa.

