Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 258: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 258 miễn phí!

Thêm bạn bed?

Lục Từ nghĩ, hôm nay tới đây toàn là khách ba mẹ hắn mở tiệc chiêu đãi, thật sự là của hắn thì chẳng có mấy người. Mà ba mẹ mở tiệc chiêu đãi khách, đương nhiên là vì muốn bàn chuyện hợp tác làm ăn với đối tác. Nếu đã như vậy, người ta đưa ra yêu cầu muốn thêm bạn bè, vậy thì bạn nè này đúng là y phải cho người ta thông qua.

Y bình tĩnh đưa điện thoại qua: “Quét mã.”

Kỳ Vọng lấy điện thoại từ trong túi quần ra, lúc lấy còn lắc lư kỳ quái trong quần một chút. Lục Từ không để ý, đợi Kỳ Vọng quét mã QR xong liền xoay người rời đi.

Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của y, nhưng đối với y mà nói ý nghĩa cũng không lớn, y chẳng qua chỉ là công cụ mà cha mẹ gọi tới trạm đài, giống như một con búp bê Tây Dương được trang điểm tinh xảo để cung cấp cho người ta tham quan.

Người ta tham quan xong, y vẫn ghét bỏ những bộ quần áo trói buộc kia, cũng ghét những xiềng xích trói buộc trên người mình.

Yến hội kéo dài đến tận rạng sáng, khách khứa đều đã uống rượu say, người Lục gia nhiệt tình mời bọn họ nghỉ lại khách sạn, nhưng phần lớn vẫn gọi tài xế đưa về nhà, trong chốc lát trước cửa khách sạn chen chúc đông nghịt.

Cũng lúc này Kỳ Vọng mới cảm thấy có gì đó không đúng.

Khách sạn rõ ràng có nhiều phòng như vậy, Lục Từ nghĩ cái gì, lại đi WC thay quần áo?

Thân hình y đẹp lắm sao? Đáng để c** tr*n ra cho người khác nhìn lắm sao?

Trên đường trở về, hắn cứ suy nghĩ mãi, đến khi đã tắm rửa nằm trên giường rồi vẫn còn nghĩ chuyện này.

Nghĩ nghĩ, sự việc liền chạy theo một hướng kỳ quái.

Kỳ Vọng thầm nghĩ, thật đúng là hết cứu.

Ngoại trừ cái bộ quần áo quê mùa đến tận cùng kia của Lục Từ, chỉ nhìn dáng người dưới lớp quần áo thôi, hắn liền không kiềm chế được tốc độ kéo cờ của mình.

Hắn là đàn ông, hơn nữa còn là Alpha cấp S, so với Lục Từ đã vượt qua tuổi mười tám sớm hơn, đối với thân thể mình ít nhất cũng có nhận thức cơ bản.

Cho dù hắn và Lục Từ chỉ mới chạm mặt một lần, hiểu biết về đối phương chưa tới da lông, nhưng thân thể hắn lại cứ như nhận chủ, thật sự tà môn.

Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là sinh lý thích?

Nhưng rõ ràng hắn chưa từng chạm tới đối phương dù chỉ một chút.

f*ck, đây là chuyện gì vậy, đi WC mà lại tự dưng bật ra một mối tình đầu, về sau người ta hỏi hắn bắt đầu rung động từ đâu, hắn cũng ngại ngùng mà trả lời.

Lục Từ chẳng phải cố ý câu hắn, mà ngay lúc chính hắn đi WC thì lại lọt vào bẫy.

Kỳ Vọng trằn trọc trên giường mãi không ngủ được, cuối cùng để dỗ bản thân, hắn lại bò dậy mở rượu uống.

Một chai rượu xuống bụng, cộng thêm những thứ loạn xạ đã uống ở khách sạn trước đó, Kỳ Vọng cảm giác đầu óc mình cuối cùng cũng bắt đầu choáng váng, mơ hồ sinh ra ảo giác buồn ngủ.

Chỉ tiếc đó chỉ là ảo giác — chưa được bao lâu, rượu theo quá trình đi WC mà rớt bớt, Kỳ Vọng lại tỉnh táo.

Vừa tỉnh, trong đầu hắn lại lóe lên những hình ảnh chết tiệt kia, người đàn ông ấy cũng trở nên chết tiệt mà ngọt ngào, dù hắn biết mông hổ không thể sờ, nhưng lại thật sự không sợ chết mà muốn đưa tay kéo một cái.

Rượu làm người thêm can đảm, hắn không biết tại sao, cầm di động liền nhắn cho Lục Từ- người mà hắn chỉ mới gặp mặt một lần.

Nội dung ngắn gọn mà đầy ý tứ: 【 Lão tử muốn đuổi theo ngươi. 】

Lục Từ trả lời cũng cực kỳ giản lược: 【 Ngươi đuổi không kịp. 】

“Ta đuổi không kịp?” Kỳ Vọng nhìn tin nhắn đến liền trợn mắt thổi mũi, “Lão tử là soái ca đệ nhất thủ đô, đuổi không kịp cái rắm.”

Hắn dứt khoát không ngủ nữa, bật dậy đi tới trước bàn làm việc.

Trên bàn đặt chiếc máy tính bạc trắng của hắn, trò chơi vẫn chưa thoát, bên dưới cột Thanh Nhiệm Vụ còn xếp một đống tài liệu với tên 【tác nghiệp 1 (chưa làm xong)】, 【tác nghiệp 2 (đợi bổ sung)】, 【tác nghiệp 3 (đánh hồi trọng tố)】.

Hắn đăng nhập vào website chính thức của trường, tra tên Lục Từ một chút.

Lập tức hiện ra bốn năm trang giao diện, toàn bộ đều là tin chúc mừng y đạt đủ loại giải thưởng, Kỳ Vọng mở ra nhìn lướt qua, bị những cái tên cuộc thi xa lạ làm cho hoa mắt.

Ngoại trừ nhận ra tất cả đều là thi đấu liên quan đến máy tính, còn lại hắn chẳng hiểu gì.

Kỳ Vọng lại đăng nhập diễn đàn trường, đây là một diễn đàn mới lập không lâu, tên là “Hôm nay vườn trường”. Vì nó mới, hắn cũng không mong tìm được gì nhiều.

Không ngờ hắn thật sự lục ra được vài thứ — trong trường có mấy người thích nhiếp ảnh, thường ngày ngoài chụp phong cảnh và động vật nhỏ, còn thích lia ống kính về phía soái ca mỹ nữ.

Kỳ Vọng không chỉ thấy ảnh mình, mà còn lật được cả ảnh chụp của Lục Từ.

Toàn là mấy góc độ chụp lén khéo léo, bởi vì Lục Từ ngày thường bảo vệ đôi mắt quá kỹ, đa phần đều không chụp rõ được mắt y.

Mấy tấm ảnh được khen là “Thật vất vả mới chụp rõ ràng”, có cái chụp lúc Lục Từ cúi đầu buộc dây giày, có cái chụp khi y chạy bộ, có cái lại là bạn họv cũ đưa, chụp từ thời y chưa bị cận.

Kỳ Vọng không chút khách khí mà lưu hết về, còn không biết xấu hổ lấy một tấm làm hình nền khung chat với Lục Từ.

Ngay sau đó, hắn phát hiện trường học có tiết mục mới — một buổi tọa đàm chiêu sinh cho khóa tiếp theo.

Nói cũng buồn cười, trường cấp bậc như đaik học Kim Bảng mà còn cần tọa đàm chiêu sinh, người ta nghĩ gì thế, chẳng lẽ còn thiếu thí sinh hay sao.

Kỳ Vọng vốn khịt mũi coi thường, nhưng ngay sau đó hắn thấy trong danh mục chương trình có một mục “Tân sinh đứng hạng 1 phát biểu diễn văn”.

Nếu nhớ không lầm, tân sinh đứng hạng 1 chính là Lục Từ.

Tối hôm đó, Kỳ Vọng nằm mơ.

Hắn mơ thấy Lục Từ mặc cái áo sơ mi kẻ ca-rô quê mùa đến chết kia, phối với một cái quần trắng bệch kiểu nghỉ ngơi, dưới chân là đôi dép lê màu nâu nhạt, trên mặt đeo kính đen to tướng, đứng trên bục chủ tịch đọc diễn văn.

Hình ảnh đó đẹp đến mức hắn thật sự không dám nhìn thẳng.

Ngày hôm sau vừa mở mắt, Kỳ Vọng liền đi tìm hội trưởng xã đoàn mình, nói chuyện một việc.

Mãi đến một ngày trước buổi diễn thuyết Lục Từ mới biết, lần này yêu cầu phải tạo hình.

Y có chút sốt ruột, vì y thấy mấy chuyện này toàn lãng phí thời gian.

Trang điểm cho xinh đẹp, chẳng lẽ giúp nâng cao thành tích được nửa điểm sao?

Nếu đã vô dụng, sao không đem hết tinh lực mà tăng cường bản thân?

Từ trước đến nay y ăn mặc đều tùy tiện, mỗi ngày mở tủ ra, cái nào tiện tay chạm vào thì lấy mặc.

Về sau Lục Văn Huyền mắng y, nói y mặc đồ loạn xạ, áo đỏ lại đi với quần xanh lá.

Lục Từ dứt khoát đổi hết tủ quần áo thành hai màu đen trắng.

Còn áo sơ mi, y lấy lớp học làm chuẩn, bạn bè mặc sơ mi kẻ thì y cũng mặc, như vậy sẽ không lạc lõng.

Vốn hắn định mặc cái áo sơ mi kẻ đó đi phát biểu, ai ngờ hội học sinh lại bảo y nhớ đi thử trang phục, vì học viện nghệ thuật có đội stylis chuyên nghiệp.

Lục Từ một bụng oán khí, thử trang phục tốn mất nửa ngày học tập quý giá của y.

Đại học Kim Bảng mà lại đi coi trọng bề ngoài thế này, bầu không khí cũng thật khiến người ta bất mãn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.