Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 259: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 4




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 259 miễn phí!

Lục Từ đến phòng thử trang phục thì nơi đó đã loạn thành một mớ.

Lần này người tham dự tọa đàm quá nhiều, ngoài y ra, mỗi học viện đều cử thêm mấy đại biểu. Thêm cả MC, thầy cô chỉ đạo các loại, người càng lúc càng đông.

Quy mô phòng hoạt động của xã đoàn stylist thuộc học viện nghệ thuật đúng là lớn hơn xã đoàn thường, nhưng cũng không lớn đến mức có thể cùng lúc chứa nổi nhiều người như vậy.

Lục Từ thấy không ít người còn đang ngồi xếp hàng trên dãy ghế dài ngoài hành lang.

Y thở dài, sớm biết loại chuyện này toàn lãng phí thời gian.

Y cũng ngồi xuống ghế dài, tính lấy laptop mang theo ra làm chút bài tập.

Ai ngờ mông vừa mới chạm ghế chưa được mấy giây, lập tức có người đi thẳng tới.

“Lục Từ phải không? Theo ta đi.”

“Bây giờ?” Lục Từ hơi nghi hoặc, “Các ngươi không theo thứ tự xếp hàng sao?”

“Sao có thể giống nhau được.” Người kia trả lời.

Lục Từ chỉ nghĩ đối phương nói vậy là vì y là thủ khoa nhập học nên phát biểu quan trọng hơn, không giống người khác.

Nhưng ai ngờ ý tứ của đối phương rõ ràng lại là…

Lúc bị dẫn đến trước mặt Kỳ Vọng, Lục Từ lập tức hiểu ra.

Y khoanh tay, ra dáng phòng bị: “Sao ngươi lại ở đây?”

“Sao ta lại không thể ở đây?” Kỳ Vọng cầm trên tay một tấm bảng kẹp, tùy tiện giải thích: “Ta là đoàn viên xã đoàn này mà.”

“À.” Lục Từ coi như ngoài ý muốn gặp lại, liền tìm một chiếc ghế trống ngồi xuống, “Có thể bắt đầu chưa?”

“Có thể.” Kỳ Vọng không quên khoe khoang, “Nói cho ngươi biết, kỹ thuật của ta đặc biệt giỏi, ngươi phải tin tưởng ta nha.”

“Tùy.” Lục Từ đáp.

Kỳ thật y cũng không để tâm lắm, bởi với trình độ thẩm mỹ của y, thật sự khó mà phân biệt giữa hai kiểu tạo hình cái nào đẹp hơn.

Kỳ Vọng liếc mắt ra hiệu với những người xung quanh, bọn họ lập tức hiểu ý, nhanh chóng vây quanh, khéo léo tách Kỳ Vọng và Lục Từ ra khỏi các học sinh khác.

Thực ra mấy người đó căn bản không phải thành viên xã đoàn thiết kế tạo hình, mà đều là chuyên gia stylist mà công ty nhà Kỳ Vọng mời tới, thường ngày làm tạo hình cho minh tinh, bây giờ toàn bộ bị hắn lôi đến đây làm thầy hướng dẫn kiêm… tường người che chắn.

Kỳ Vọng vừa động tay vào tóc Lục Từ, vừa được mấy nhà tạo mẫu tóc bên cạnh dùng ám hiệu nhỏ giọng nhắc nhở.

Kỳ Vọng không phải không có cơ sở, chỉ là chưa đến mức chuyên nghiệp giành cơm ăn của stylist minh tinh.

Lúc này hắn nghiêm túc chuyên chú, trong đầu vẫn tưởng tượng cảnh tự tay làm tạo hình cho vợ tương lai của mình, thế là phát huy vượt chuẩn, ngay cả Lục Từ trợn mắt nhìn cũng bị hù sững.

Kỳ Vọng tỉa bớt tóc mái cho mỏng, chỉnh thành kiểu ba bảy, để lộ một phần trán, gương mặt tức thì trông tinh thần hẳn lên.

Hắn thuận tay tháo luôn gọng kính của Lục Từ, Lục Từ chỉ thấy tầm nhìn lập tức mơ hồ.

Ngay sau đó, Kỳ Vọng kề sát tai y hỏi nhỏ: “Thế nào, có phải cảm thấy chính mình soái hơn nhiều không?”

“… Ta xem không rõ lắm.”

Y bị cận, tuy độ không cao, nhưng đã quen mang kính hằng ngày, giờ bị tháo xuống thì thật sự khó chịu.

“Ngươi đổi kiểu khác được không?” Kỳ Vọng thương lượng, “Lần trước ta còn muốn hỏi, tại sao ngươi không làm tóc, không đổi kính mà lại đi dự tiệc sinh nhật?”

“… Không có thời gian.”

Ngay trước tiệc sinh nhật, chương trình y viết ra bị lỗi bug lớn, để không ảnh hưởng tiến độ nhóm, Lục Từ đành bùng luôn hẹn với thợ cắt tóc.

Không sao cả, cho dù y có ăn mặc như dã nhân, kiểu tóc như bị chó gặm, thì những người nịnh bợ ba mẹ y ở đây vẫn sẽ nói “Đẹp trai quá”.

Hiện tại y ít nhiều cũng đại diện hình tượng trường học, cho nên đành thuận theo Kỳ Vọng.

Kỳ Vọng lại ra hiệu cho người bên cạnh, nhà phối trang liền lập tức giơ hai bộ quần áo đưa tới.

Kỳ Vọng thừa lúc Lục Từ không mang kính nên nhìn không rõ, đưa quần áo cho y xong còn cố ý quét nhẹ lên mặt y một phen.

Ngay sau đó lại đưa kính lại cho y: “Ai nha, vừa rồi không tính để ngươi đeo, kết quả giả vờ thất bại.”

Lục Từ nghi ngờ liếc hắn một cái: “Hai bộ này đều phải mặc sao?”

“Chọn một cái ngươi thích.” Kỳ Vọng trả lời.

Lục Từ thuận tay chọn bừa, y quen tay phải nên liền giơ tay phải lấy áo.

Kỳ Vọng vừa nhìn thấy liền vui vẻ, đây là một chiếc sơ mi nhiều nút bằng tơ, thao tác rắc rồi hơn nhiều so với bộ kia.

Đây chính là Lục Từ đưa cho hắn cơ hội, cũng đừng trách lát nữa hắn sẽ có chút hành động.

Hắn đem bộ quần áo còn lại trả lại cho phối trang, rồi nói với Lục Từ: “Thử cái này đi.”

“Ngay tại đây sao?” Lục Từ cau mày, “Không có phòng thay đồ à?”

“Ai nha đại ca, phòng thay đồ để cho nữ sinh dùng, ngươi là nam sinh thì nhẫn một chút đi, đổi ngay tại đây thôi.”

Bị Kỳ Vọng nói như vậy, Lục Từ nghĩ lại cũng thấy đúng. Một nam sinh sao có thể đi tranh phòng thay đồ với nữ sinh, huống chi y còn là Alpha, c** đ* thay ngay tại chỗ cũng không mất miếng thịt nào.

Thế là y kéo mấy nút áo sơ mi kẻ ca-rô trên người, cởi ra đặt sang một bên.

“Ngươi đưa áo cho ta đi chứ.” Y thấy Kỳ Vọng cứ cầm cái áo sơ mi đã chọn mà chẳng buông tay.

“Ngươi lại đây.” Kỳ Vọng vẫy tay, “Dang tay ra, ta mặc giúp ngươi.”

“… Có cần thiết không?” Lục Từ thật sự không hiểu đây là quy củ gì, “Ta có tay có chân, sao nhất định phải để ngươi hầu hạ?”

“Đây là quy củ của stylist,” Kỳ Vọng bịa đại, “Lúc đo số stylist cũng bảo ngươi tạo dáng phối hợp, bây giờ cũng vậy thôi.”

Lục Từ vẫn thấy có gì đó không đúng, nhưng chẳng tìm ra lý do, đành nghe theo, dang người ra cho Kỳ Vọng mặc áo lên giúp mình.

Sau khi mặc xong, Kỳ Vọng còn muốn giúp y cài nút áo.

“Đứng yên, đừng nhúc nhích, rất nhanh sẽ xong.”

“Tốt nhất là vậy.” Lục Từ khó chịu liếc hắn một cái.

Nhưng tay chân Kỳ Vọng hoàn toàn không an phận, vừa cài nút vừa lén cọ một cái lên cơ ngực y.

Một luồng tê dại như điện giật truyền đến, Lục Từ nhíu mày, định mắng thì thấy Kỳ Vọng mặt vẫn thản nhiên, giống như căn bản không nhận ra.

Lục Từ hơi do dự: “Cái đó… vừa rồi ngươi đụng vào ta.”

“Vậy sao?” Kỳ Vọng ra vẻ kinh ngạc, “Xin lỗi, ta không để ý, chắc vô tình chạm phải.”

“…” Bị bộ dạng vô tội này của hắn làm ngẩn ra, Lục Từ chỉ đành nghiêng đầu nói, “Được rồi.”

Kỳ Vọng lại càng thêm đắc ý.

Khi cài đến phần eo, hắn ngang nhiên s* s**ng một cái, rồi lập tức giả bộ vẻ mặt hối lỗi như lỡ tay.

“Ai nha ai nha, lại không cẩn thận chạm phải, thật ngại quá, chỗ này chật quá, cài nút cũng khó.”

Lục Từ: “…”

Qua hai lần như thế, ít nhiều y cũng nhận ra tay chân Kỳ Vọng không sạch sẽ.

Nếu lần đầu có thể coi như vô tình, thì lần này thật sự mang theo chút gì đó quái lạ.

Nhà nào mà cài nút áo lại có thể cài đến tận eo cơ chứ?

Trong lòng y hơi bốc hỏa, nhưng lại ngại không tiện phát tác.

Chung quanh toàn là người, đa số nam sinh đều cởi áo thay ngay tại chỗ, bị chạm một hai lần cũng chẳng thấy vấn đề gì.

Nếu chỉ có mình y đứng ra mắng người khác dở trò, chẳng phải trông vừa nhỏ nhen vừa lạ đời sao?

Đều là đàn ông, hơn nữa còn đều là Alpha, nếu nói Kỳ Vọng quấy rối t*nh d*c y, chỉ sợ người khã sẽ thấy y mới là kẻ không bình thường.

Lục Từ nghiến răng nhịn xuống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.