Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 260: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 5




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 260 miễn phí!

Trộm sờ vài cái quả thật làm Kỳ Vọng sảng khoái.

Nhưng hắn cũng biết nhìn sắc mặt người ta, vừa thấy Lục Từ có vẻ sắp nổi giận liền lập tức thu tay.

Miệng thì lại không ngừng: “Ngươi nhìn xem, ngươi đẹp trai như vậy a, đẹp muốn ch·ết, ta còn muốn đem cái danh ‘soái ca đệ nhất thủ đô’ của ta nhường cho ngươi luôn.”

“Soái ca đệ nhất thủ đô?” Lục Từ hừ lạnh, đối với loại danh xưng này đầy khinh thường, “Có ích lợi gì?”

“Nghe thuận tai, lại có thể giả bộ.” Kỳ Vọng cách lớp áo vỗ vỗ cánh tay hắn, “Quay một vòng, để ta xem có chỗ nào chưa ổn.”

“Chính ngươi sẽ không tự xoay quanh sao, sao nhất định phải ta xoay?”

“Ai nha, ngươi đừng nóng nảy như vậy, ta có chỗ nào không tốt với ngươi ngươi nói đi.” Kỳ Vọng bĩu môi giảng đạo, “Ngươi xem bên ngoài có phải nhiều người đang xếp hàng? Ta bắt ngươi xếp hàng sao?”

Lục Từ nghĩ lại cũng đúng, diễn thuyết y không thể từ chối, tạo hình cũng không thể từ chối, nhưng ít ra Kỳ Vọng không để y lãng phí thời gian.

Chỉ là y vẫn cảm thấy không nên tiếp xúc nhiều với người này, ánh mắt hắn ta nhìn mình chẳng khác gì sói nhìn thịt.

Tuy y cận thị, nhưng không mù, trí nhớ cũng rất tốt.

Câu 【 lão tử muốn đuổi theo ngươi 】 của Kỳ Vọng vẫn còn nằm nguyên trong lịch sử trò chuyện.

Y vừa nhìn chiều cao sánh vai, hơi thở hormone mạnh mẽ, cộng thêm thân phận hiển hách, cũng đủ để đoán ra đây chính là một Alpha cấp S.

Cả đời này y từng được không ít Beta cùng Omega ái mộ, nhưng đây là lần đầu gặp phải Alpha cấp S.

Tuy rằng y chẳng hứng thú với ai, nhưng cuối cùng chắc chắn vẫn phải kết hôn.

Lục gia vốn có một đứa em trai nhỏ hơn y một tuổi, đáng tiếc vừa sinh ra đã thất lạc, tìm mười bảy năm vẫn không có tin tức, hiện tại y chính là độc đinh trên danh nghĩa của Lục gia.

Độc đinh Lục gia mà lại làm đồng tính luyến ái?

Lục Từ nghĩ tới thôi cũng thấy Lục Văn Huyền sẽ vặn cổ y đá như bóng cao su.

Sau khi thử đồ xong về ký túc xá, tin nhắn của Kỳ Vọng lại tới.

【 Buổi tối rảnh không? Ra ngoài một chút? 】

Y cười lạnh, liếc qua con số nhảy lên trên màn hình máy tính: 【 Không rảnh. 】

【 Đang làm gì mà không rảnh? 】

【 Học tập. 】

Đối diện giống như bị dập lửa.

Lục Từ mừng được yên tĩnh, tiếp tục sửa code.

Từ nhỏ y đã hứng thú với máy tính, lúc thi đại học, ba y bắt đi học quản lý viện tài chính, y kiên quyết từ chối, dứt khoát chọn máy tính.

Viện trưởng Học viện Số học vì chuyện này còn một phen đắc ý trước mặt viện trưởng Quản lý, thẳng khí thổ ngực.

“Sao anh Vọng, không phải nói có bạn bè cùng tới sao, sao giờ chỉ có ngươi?”

Kỳ Vọng vừa bước vào phòng vũ hội, đã bị bạn bè hỏi như vậy.

Hắn nghĩ đến hai chữ “Học tập” kia, liền thấy khó mà mở miệng. Nhóm bạn của hắn không có ai thích học, đột nhiên hắn kết giao một người bạn ham học, chẳng phải dọa người sao.

“Y có việc gấp không đến được, chúng ta cứ xem biểu diễn thôi.”

“Thế ngươi mua ghế tình lữ làm gì, cho ta ngồi thử cái đi.”

“…” Kỳ Vọng hít sâu một hơi, moi thuốc trong túi ra, “Cút.”

Tên mọt sách kia từ sau câu “Học tập” liền không trả lời hắn nữa, chẳng biết là thật sự học tập hay lấy cớ.

Nửa đêm hôm đó, Kỳ Vọng đối với những mỹ nhân trên sân khấu cũng chẳng hứng thú.

Hắn mở bàn tay ra, lập tức nhớ đến cảm giác lúc bàn tay vô tình chạm vào thân thể kia, lòng bàn tay vẫn còn nóng bỏng.

Cuối cùng Kỳ Vọng còn chưa xem xong biểu diễn đã bỏ về.

Ba hắn thấy hắn về sớm như vậy, còn lấy làm lạ:

“Sao thế, không phải ra ngoài chơi với bạn à? Mới mấy giờ đã vội về nhà?”

Trong đầu Kỳ Vọng toàn là hình bóng Lục Từ, lơ đãng buột miệng ra câu suýt nữa làm ba hắn ngã ngửa: “Học tập.”

Nói xong hắn lập tức hối hận.

Học tập cái gì! Hắn thật sự bị Lục Từ tẩy não không nhẹ.

Kết quả nhìn thấy vẻ mặt vừa kinh hãi vừa mừng rỡ của ba mình, Kỳ Vọng quả thật không dám mở miệng giải thích thêm gì nữa.

“Học tập tốt lắm, học tập thật sự quá tốt, gần đây ngươi có phải kết giao bạn tốt nào không, dẫn ngươi đi về hướng đúng đắn?”

“…”

Ngài nếu mà biết cái gọi là “bạn tốt” này chính là thiếu gia độc đinh mà ngài muốn nịnh bợ của Lục gia, e rằng sẽ ước gì ta quay lại phòng vũ hội xem biểu diễn cho rồi.

Kỳ Vọng không dám nói ra, hiện tại hắn không chỉ lỡ tay sờ mông hổ, còn liên tục sờ mấy lần.

Nếu Lục Từ không vui, về nhà nói cho ba y rằng có người ngoài kia dám quấy rối t*nh d*c, thì chưa biết chừng Kỳ gia sẽ bị Lục gia trừng phạt kinh tế.

Ai, chuyện này chẳng khác nào đi trên dây, kỹ thuật sinh tồn toàn dựa vào xiếc thăng bằng.

Nhưng đã bước lên sợi dây thép này, hắn nào còn đường quay đầu.

Ngày hôm sau, trước khi tọa đàm bắt đầu, Lục Từ tập trung toàn bộ tinh thần.

Kỳ Vọng ngoài lúc giúp y làm tóc mà tiện tay chạm vào cổ y hai lần thì chẳng được thêm chỗ tốt nào.

Vừa kết thúc tọa đàm, Lục Từ liền vội vã rời đi, đến quần áo cũng không thèm đổi lại.

Nói thật lòng, tuy y không thích lãng phí thời gian vào việc chải chuốt, nhưng bộ quần áo Kỳ Vọng chọn cho y thật sự rất thoải mái, còn dễ mặc hơn cả đồ thiết kế riêng mà Lục Văn Huyền nhờ thợ may.

Coi như bồi thường cho hai ngày bị hắn động tay động chân, Lục Từ miễn cưỡng chấp nhận.

Y vừa ra khỏi trường, Kỳ Vọng lập tức nhanh chân đuổi theo, mặt dày sóng vai đi cùng.

“Lục Từ, ngươi định về ký túc xá học tập sao? Ta đưa ngươi một đoạn nhé?”

Lục Từ lười cả liếc mắt: “Không về ký túc xá, ta về nhà.”

“Thật à?” Kỳ Vọng không chịu buông, “Nếu thật sự vậy thì ta đưa ngươi về nhà, tay lái của ta rất ổn, để ta cho ngươi thấy tay nghề được không?”

“Ngươi có phiền quá không, có nhiều người muốn đưa ta, ta thiếu ngươi chắc?”

“Ai nha, ta biết mà, ngươi là đại thiếu gia nhà giàu số một, đương nhiên không thiếu ta. Nhưng cho ta thử đi, kỹ thuật lái xe của ta thật sự rất tốt.”

Một đường đi theo, hắn lải nhải chẳng khác gì nhân viên bán bảo hiểm, trực tiếp đưa Lục Từ đến tận cổng trường.

“Ngươi đừng bám theo ta được không?” Lục Từ thật sự không hiểu đầu óc người này nghĩ gì, “Ngươi không thấy bảo tiêu nhà ta đang đứng ngay cổng à?”

“Thấy rồi, ta chỉ là tiện đường với ngươi thôi, không được sao?”

“…”

Lục Từ mặc kệ, muốn đi tay không thì đi tay không, đường của Kỳ Vọng, chẳng việc gì y phải lo.

Y quay lưng đi thẳng về phía bảo tiêu, kéo cửa xe của một chiếc siêu xe đang chờ.

“Thiếu gia.” Tài xế phía trước mở miệng, “Ba ngài dặn tôi nói với ngài, ông ấy đã tìm cho ngài cháu của một vị cấp cao của XX viện, là một Omega, muốn ngài gặp mặt coi như xem mắt.”

“…” Lục Từ nửa người còn ở ngoài xe, do dự một lát mới hỏi: “Ngay bây giờ?”

“Đúng, tôi phải đưa ngài đến vườn hoa trên không mà cậu ấy thích nhất để hẹn hò.”

“…”

Lục Từ vừa mới thò nửa người vào xe lập tức rụt trở ra, dứt khoát đóng sập cửa.

Trong ánh mắt vừa kinh hãi vừa bất đắc dĩ của bảo tiêu, y xoay người một cái hình chữ S, thẳng tiến về phía Kỳ Vọng.

“Không ngồi xe nhà nữa, ngươi đưa ta đi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.