Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 261: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 6




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 261 miễn phí!

Hắc, cái này gọi là gì chứ?

Đúng thật là đi mòn giày sắt chẳng tìm thấy, đến khi gặp được lại chẳng tốn chút công!

Kỳ Vọng nhìn bàn tay Lục Từ đang nắm cánh tay mình, trong lòng vui muốn nở hoa.

Sự thật chứng minh, khi ngươi không thể thuận lợi làm quen với một người, thì chỉ cần một lựa chọn còn tệ hơn xuất hiện ở trước mặt y, ngươi lập tức có thể trở thành đối tượng được chọn.

Tuy rằng không biết vừa rồi trong xe Lục Từ nói với người nhà những gì, nhưng nhìn cái sắc mặt như ai thiếu y mấy chục vạn kia, Kỳ Vọng đoán chắc chắn là người nhà chọc giận vị đại thiếu gia này.

Cảm ơn, thật sự cảm ơn mà.

“Sao vậy?” Hắn hớn hở ghé sát lại hỏi, “Cãi nhau với người nhà à? Muốn lấy ta làm bia chắn sao?”

“Ta với ngươi thân quen tới mức có thể kể việc nhà à?” Lục Từ hỏi lại, ý là chẳng buồn giải thích gì.

Không nói cũng chẳng sao.

Kỳ Vọng không để tâm, dù sao kết quả hắn muốn đã đạt được — Lục Từ đi với hắn, chẳng thèm quay đầu lại nhìn bảo tiêu một cái.

Kỳ Vọng đưa y tới bãi đỗ xe của mình: “Ngươi muốn đi đâu? Ta đưa.”

“Không biết.” Lục Từ trong lòng phiền muộn, “Ngươi cứ lái bừa đi.”

“Lái xe nào?” Kỳ Vọng lắc lắc chùm chìa khóa dài trong tay, “Cả dãy này đều là xe của ta, ngươi chọn một cái đi.”

“Miễn sao ngồi mà không chết người là được.”

“Hắc, ngươi đúng là…” Kỳ Vọng cười khoái chí, “Ta nói bao nhiêu lần rồi, tay lái của ta giỏi lắm, sao ngươi còn sợ chết chứ?”

“Ta chỉ quen tính đến kết quả xấu nhất thôi.” Lục Từ lạnh nhạt, tùy tiện chỉ một ngón tay, “Chiếc kia.”

Kỳ Vọng nhìn theo, đó là một chiếc xe thể thao màu xanh lam.

Không phải đời mới nhất, mua cũng vài năm rồi, nhưng được bảo dưỡng rất tốt, nhìn vẫn còn mới, đủ để chở Lục Từ đi dạo một vòng ra dáng phong cách.

Hắn đưa Lục Từ lên xe, Lục Từ ngồi ghế phụ, kéo túi laptop ra, lấy máy tính ra ngoài.

Kỳ Vọng không hiểu: “Ngươi làm gì vậy?”

“Ngươi lái xe của ngươi, ta làm chút bài tập.” Lục Từ đáp.

Kỳ Vọng lại lần nữa bị thái độ thản nhiên đó chọc cười: “Anh em, ngươi biết tốc độ xe của ta nhanh thế nào không? Ngươi còn tính ngồi trên xe ta làm bài tập? Không sợ rung cho rớt mắt kính à?”

Hắn rốt cuộc cũng hiểu vì sao Lục Từ bị cận, chính là kiểu đem máy tính như con ruột, đi đâu cũng dính như thế này, không cận thì ai cận?

Nhưng Lục Từ vẫn kiên trì mở máy, miệng nhắc nhở: “Vậy ngươi lái chậm một chút.”

“Được, được, chậm thì chậm.” Kỳ Vọng chiều ý, “Ai bảo ta thích ngươi đâu.”

“…”

Lục Từ nghe câu này chỉ thấy vô ngữ, cúi đầu mở máy tính, coi như mình điếc, không nghe thấy gì hết.

Kỳ Vọng cũng làm theo, sợ y cứ nhìn máy tính sẽ mỏi mắt, nên cố tình giảm tốc, trên đường giữ ổn định, không tăng tốc bừa.

Đây là lần đầu tiên hắn lái xe thể thao mà lại giữ tốc độ chậm thế này, nếu để đám huynh đệ trên đường đua thấy, chắc chắn sẽ tập thể cười nhạo hắn.

Kỳ Vọng vừa lái xe vừa len lén liếc Lục Từ mấy lần.

Tên nhóc vô tâm này, thật sự coi hắn như tài xế chuyên trách.

Trên đường đi, một câu cũng không nói, đôi mắt chỉ dính chặt vào màn hình laptop, không hề nhìn phong cảnh ven đường lấy một cái.

Hừ, mọt sách.

Kỳ Vọng vừa âm thầm phàn nàn, vừa có một cảm giác ngọt ngào dâng lên trong lòng.

Hắn cứ thấy bộ dáng của mình lúc này cực kỳ giống một người chồng đến đón vợ tan tầm về nhà.

Chỉ tiếc, “người vợ” trong ảo tưởng lại nhận một cuộc điện thoại.

Lục Từ nhìn lướt qua hiển thị, liền đặt thẳng máy lên giá gắn điện thoại trong xe Kỳ Vọng, bật loa ngoài.

Tư thế kia, tự nhiên đến mức giống như đã dùng giá đỡ này tám trăm lần.

Vừa trò chuyện, hai tay hắn vẫn không dừng gõ bàn phím.

“Có chuyện gì?” Y lạnh nhạt hỏi.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng một người đàn ông trung niên: “Con nghĩ ta tìm con làm gì?”

“Con không biết, ba nói đi.” Lục Từ đáp.

Người đàn ông kia lập tức nổi giận: “Lục Từ, ta nghe Tiểu Trương nói, con rõ ràng đã lên xe, vừa nghe phải đi xem mắt liền lập tức xuống xe chạy!”

“Vâng,” Lục Từ mắt không chớp, “Không sai.”

“Con có ý tứ gì? Hả? Rốt cuộc con có ý gì?”

Kỳ Vọng nghe đến đây liền hiểu đại khái. Vừa rồi Lục Từ suýt nữa bị tài xế đưa đi xem mắt, nên mới lập tức nhảy khỏi xe chạy đến tìm mình.

Người đàn ông đang nổi trận lôi đình bên kia, chắc chắn là cha ruột của y — Lục Văn Huyền.

So với cha y tức giận đùng đùng, Lục Từ lại cực kỳ bình tĩnh, như mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng.

“Ý của con chính là con không đi. Không rõ sao?”

“Con dựa vào cái gì không đi? Con tưởng con lợi hại lắm à? Ba nói cho con biết, nếu không tìm Tiểu Dương về được, thì con phải sinh thêm vài đứa cho nhà này, con có biết không?”

“…” Lục Từ nghe đến đây, trên mặt cuối cùng cũng hiện ra biểu cảm, mày nhíu chặt.

“Ba.” Y dùng giọng điệu lạnh nhạt mà kiên định nói, “Hiện tại, con không muốn yêu đương, cũng không muốn xem mắt. Ngài bớt chút sức đi.”

“Cái thằng nghịch tử —”

Còn chưa nói hết câu, điện thoại đã bị Lục Từ cúp thẳng.

Y cất điện thoại, đôi tay tiếp tục gõ bàn phím, bình thản nói với Kỳ Vọng: “Cười nhạo đi.”

“Ách…” Trong chốc lát Kỳ Vọng không biết nói gì, suy nghĩ một phen mới đáp: “Thật ra thì cũng… không có gì cả, đôi khi ba ta thấy Omega đẹp cũng sẽ hỏi ta có thích không.”

Câu này kỳ thực là bịa.

Ba hắn biết hắn suốt ngày chạy đến mấy nơi phong nguyệt, ước gì hắn quay đầu học hành, sao có thể nói mấy lời như vậy.

Nhưng Kỳ Vọng nhất định phải bịa ra, vì hắn rất muốn nghe từ miệng Lục Từ hỏi một câu: “Vậy ngươi có thích không?”

Nếu thế, hắn có thể thuận thế nói thẳng: “Ta không thích bọn họ, ta chỉ thích ngươi.”

Đáng tiếc, Lục Từ không hề hỏi.

Không hỏi!

Kế hoạch tỏ tình của Kỳ Vọng thất bại thảm hại, lại quay đầu nhìn y một cái, thấy Lục Từ vừa rồi thất thần nên code bị lỗi, đang ngồi trầm ngâm suy nghĩ cách sửa.

Hắn chỉ có thể khẽ “sách” một tiếng, trong lòng cảm khái: mị nhãn vứt cho người mù xem.

Hắn yên lặng len lén nhìn Lục Từ suốt dọc đường, mãi đến khi thấy code trong laptop lại chạy lên, lúc này mới lên tiếng.

“Kia… ta có thể hỏi một vấn đề không?”

Lục Từ vừa giải quyết xong bug, tâm trạng cũng tốt hơn một chút, hơi ngả người ra sau, giãn vai: “Ngươi hỏi.”

“Vì sao ngươi không muốn yêu đương?” Kỳ Vọng hỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.