Vì sao không muốn yêu đương?
Lục Từ chỉ khẽ suy nghĩ, liền lập tức đưa ra đáp án của mình: “Bởi vì không muốn lãng phí thời gian.”
Yêu đương là chuyện của hai người, tương lai còn có thể biến thành ba người, bốn người… Mỗi khi gia đình có thêm một thành viên, thời gian riêng tư của y sẽ lại bị thu hẹp thêm một phần.
Mà hiện tại,rõ ràng y không muốn để những năm tháng thanh xuân quý giá nhất bị ép nén như vậy.
Y tiếp tục nói: “Ta có rất nhiều việc muốn làm, rất nhiều mộng tưởng còn chưa thực hiện. Ta không thể đem thời gian lúc này tiêu hao vào yêu đương, như vậy sẽ tốn quá nhiều tinh lực, khiến ta ngày càng xa rời mộng tưởng của mình.”
Kỳ Vọng nghe mà đầu óc nổ tung: “Anh em, ngươi là thiếu gia nhà giàu số một, còn có mộng tưởng gì mà tiền không giải quyết nổi à?”
“Ta đã quyết định rồi.” Lục Từ ánh mắt kiên định, “Sau khi trưởng thành, ta sẽ không dùng tiền của gia đình, mà tự mình gây dựng sự nghiệp, sáng tạo nên một đế chế riêng.”
Kỳ Vọng: “…”
Ta phì nhổ, ai cho kẻ có tiền các ngươi tự cuốn nội bộ thế này?(tự ép bản thân chăm chỉ cố gắng đến mức tối đa) Cho người ta chút đường sống có được không!
Hắn thật muốn phun tào, nhưng vừa thấy trong mắt Lục Từ lóe lên ánh sáng kiên định theo đuổi mộng tưởng, liền cảm thấy nếu mình đùa bỡn lúc này sẽ trở thành kẻ lỗi thời.
“Ngươi tính gây dựng sự nghiệp thế nào?” Hắn dứt khoát kéo đề tài về chuyện Lục Từ hứng thú.
Quả nhiên, lần này Lục Từ cực kỳ chủ động, nói kế hoạch học tập của y, nói kế hoạch khởi nghiệp, nói cả những dự định tương lai.
Đôi mắt sáng đẹp kia trong bóng tối càng trở nên mê người, cho dù trong mắt không có hình bóng mình, Kỳ Vọng vẫn thấy bản thân bị dáng vẻ say mê mộng tưởng ấy mê hoặc.
Thì ra đôi mắt như bảo thạch kia, khi nói đến điều mình muốn làm nhất, lại sáng rực đến thế.
Chỉ riêng được chứng kiến khoảnh khắc ấy, Kỳ Vọng đã thấy mình may mắn biết bao.
Làm sao bây giờ, hắn càng muốn nói chuyện với người này nhiều hơn.
Một phen ngôn luận vừa rồi, Lục Từ không khuyên nổi cha mình, ngược lại càng câu dẫn Kỳ Vọng thích y hơn.
Cổ họng Kỳ Vọng lăn lăn, lấy hết dũng khí thử nói: “Ngươi… có muốn thử cùng ta không?”
“Hả?” Lục Từ vừa mới kết thúc đề tài về mộng tưởng, bất ngờ bị lôi lại về chủ đề yêu đương, lập tức lộ ra thần sắc nghi hoặc.
Kỳ Vọng mạnh dạn thề với y: “Ta bảo đảm, ngươi với ta ở bên nhau, ta sẽ không can thiệp vào bất cứ việc gì của ngươi, sẽ không trở thành chướng ngại vật với việc học và sự nghiệp của ngươi, càng sẽ không lãng phí thời gian của ngươi, mà còn có thể giữ vững mộng tưởng cùng ngươi.”
Nói thì dễ nghe.
Chỉ tiếc, không dễ thực hiện.
Từ nhỏ theo ba mẹ tham dự không ít thương vụ, Lục Từ đã biết dưới bầu trời này không có bữa ăn nào miễn phí. Mọi thứ đều là giao dịch, có hồi báo thì phải có trả giá. Nếu một chuyện thoạt nhìn hoàn mỹ không tì vết, thì chắc chắn là âm mưu được thiết kế tinh vi.
Lời hứa hiện tại của Kỳ Vọng, đối với y mà nói, chẳng khác nào một âm mưu quá mức hoàn mỹ.
Cho nên Lục Từ đáp: “Ta tin ngươi cái quỷ.”
“Ngươi thật là dầu muối không ăn.” Kỳ Vọng uể oải hất đầu, “Vậy ngươi muốn ta chứng minh thế nào mới chịu đồng ý?”
“Tiết kiệm sức đi.” Lục Từ thở dài, “Ta ngược lại muốn hỏi ngươi, ngươi rõ tình huống nhà ta, vì sao còn muốn theo đuổi ta?”
“Ý gì?”
“Ta với ngươi giống nhau, đều là Alpha.” Lục Từ giải thích, “Ngươi có phải con một hay không ta không rõ, nhưng ít nhất nhà ta bây giờ đúng là như vậy. Em trai ta thất lạc, đến nay chưa tìm được. Nếu ta, là người thừa kế duy nhất trước mắt của Lục gia, mà bây giờ lại chọn làm đồng tính, ngươi biết ý nghĩa gì không?”
Kỳ Vọng chưa bao giờ nghe qua loại tin tức này, ngày thường hắn căn bản chẳng màng đến bát quái.
“Ý là…” Trong lòng hắn kinh ngạc trước tình hình của Lục gia, đầu óc cũng chậm mất mấy nhịp.
Chưa kịp nói xong, Lục Từ đã tiếp lời: “Ý là, Lục gia sẽ tuyệt hậu.”
Lời này vừa thốt ra, hai người đồng thời rơi vào trầm mặc.
Bầu không khí trong xe trở nên có chút đè nén, Kỳ Vọng hít một hơi thật sâu, vẫn cảm thấy khó thở.
Hắn vốn còn tưởng rằng cạy cửa theo đuổi con trai nhà giàu số một đã là hành động to gan lắm rồi, không ngờ phía sau lại còn kèm thêm đại lễ “con một nhà hào môn”.
Nếu thật sự thành, ba mẹ Lục Từ có khi nào sẽ muốn mua hẳn một quả bom nguyên tử để tạc bay cả Kỳ gia đi không?
Lục Từ nhân lúc Kỳ Vọng còn đang phân tâm, liền gấp laptop lại, cầm di động lên trả lời mấy tin nhắn.
Trong mấy tin có cả thông báo từ thành viên mới của đội nhóm vừa thành lập, xen lẫn giữa đó là tin nhắn mẹ hắn gửi đến khuyên bảo. Lục Từ bấm mở ra xem.
Bạch Khê Hơi nói: 【 Bảo bảo, tuy rằng mẹ không tán thành hành vi của ba con, nhưng Omega này thật sự rất đẹp, con nhìn xem, có thấy hứng thú không? 】
Dưới tin nhắn kèm theo một tấm hình.
Trong ảnh là một Omega da trắng nõn, gương mặt mềm mại như búp bê, làm điệu bộ nhõng nhẽo đáng yêu, ngũ quan rõ ràng, ít nhất không thua kém tiểu minh tinh.
Lục Từ mở ảnh to ra nhìn thoáng qua, rồi lập tức thoát ra, nhắn lại: 【 Cảm ơn mẹ, không quá hứng thú. 】
Không phải y thấy đối phương xấu, mà là đối phương căn bản chẳng nằm trong gu thẩm mỹ của y.
Tuy rằng Lục Từ đến giờ vẫn chưa xác định rõ mình thích kiểu Omega nào, nhưng nếu ngay cái nhìn đầu tiên đã không hợp mắt, thì xác suất đi đến cùng nhau chắc chắn sẽ không cao.
Động tác mở ảnh kia bị Kỳ Vọng nhìn hết cả.
Một giây trước còn cảm khái bản thân quá to gan, giây sau đã thấy mình chẳng to gan chút nào — nếu không, hắn lấy đâu ra vợ?
Lục Từ vừa nói không muốn yêu đương, vừa mở ảnh Omega người khác ra xem!
Điều này nói lên cái gì? Nói lên câu “không muốn yêu đương” ban nãy là cố tình nói cho chính hắn nghe!
Nếu không thì sao lại bật loa ngoài?
Kỳ Vọng tự thuyết phục mình một hồi, càng nghĩ càng thấy có lý.
Hắn lập tức buồn bực thêm mấy phần.
Sau một hồi đấu tranh trong lòng, Kỳ Vọng lại mở miệng: “Lục Từ, ngươi… có thể cho ta một cơ hội không? Chúng ta thử xem được không, ta cho ngươi quyền tùy lúc chia tay. Ta bảo đảm, chỉ cần ngươi nói, ta tuyệt đối không dây dưa.”
“……” Lục Từ cất điện thoại, bình tĩnh nhìn hắn.
Kỳ Vọng thấy hắn cuối cùng cũng chú ý tới mình, vội bổ sung: “Cho dù sau này ngươi vì gia đình mà phải kết hôn với người khác, ta cũng tuyệt đối không ngăn cản. Được không?”
Lời này quá nổ tung, ngay cả Lục Từ vốn luôn bình tĩnh cũng thoáng sững người.
Ngẩn ra vài giây, y mới tìm ra lỗ hổng logic, phản bác: “Ngươi gọi cái này là thích à? Thật sự thích thì phải muốn ở bên nhau cả đời, nếu người yêu kết hôn, chẳng phải nên đoạt hôn sao?”
“Nếu ngươi hy vọng ta đi đoạt hôn…” Kỳ Vọng liền lập tức nối tiếp, “Vậy ta cũng có thể đi đoạt hôn. Theo ngươi quyết định.”
Trong suy nghĩ của hắn rất đơn giản, đã nhận định vợ thì tất cả mọi chuyện đều phải lấy ý nguyện của vợ làm đầu.
Vợ muốn hắn làm gì, hắn liền làm. Vợ không cho, thì hắn tuyệt đối dừng lại.
Đây không phải cái gì bá đạo giả tạo, cũng chẳng phải “vợ quản nghiêm”, mà chính là tôn trọng và yêu thương cơ bản nhất.
Chỉ tiếc, vợ mà hắn nhận định dường như dị ứng với mọi thứ lãng mạn.
Lục Từ nghe xong đoạn thâm tình sặc mùi chân thành ấy, chỉ bình thản đánh giá một câu: “Ngươi đúng là đồ bệnh thần kinh thật.”

