Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 263: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 8




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 263 miễn phí!

Thật chẳng trách Lục Từ lại đánh giá như thế.

Đổi là người khác gặp phải Kỳ Vọng, nghe một kẻ mới quen chưa mấy ngày đã nói ra mấy lời ngông cuồng ấy, ai cũng sẽ thấy hắn đang vẽ chiếc bánh lớn cho người ta ăn.

Rõ ràng, Lục Từ nuốt không trôi chiếc bánh đó, ăn xong chỉ muốn ném.

Kỳ Vọng lái xe thể thao chở Lục Từ lang thang trên đường không mục đích mấy vòng.

Cuối cùng, Lục Từ cũng làm xong bài tập, dặn: “Đưa ta về ký túc xá nghỉ ngơi đi.”

Kỳ Vọng tức đến bật cười: “Ngươi mắng ta bệnh thần kinh, còn mong ta đưa ngươi về ký túc xá?”

“Vậy ngươi tìm ngã tư nào đó thả ta xuống, ta gọi tài xế đến đón.” Lục Từ thản nhiên.

Kỳ Vọng dứt khoát tắt máy xe.

Hắn thật sự ghét cay ghét đắng kiểu thiếu gia nhà giàu hơn mình này!

Một chút nhược điểm cũng không có, dọa dẫm thế nào cũng vô dụng, bởi vì cái gì hắn có thì người ta cũng có, thậm chí còn hơn.

Bực bội trong lòng, hắn đành phải đưa Lục Từ trở về cổng trường. Bảo an không cho xe thể thao vào trong, Kỳ Vọng buộc phải đỗ xe bên ngoài rồi đi bộ vào.

Lục Từ cũng chẳng để tâm, xuống xe, đeo túi máy tính, thẳng hướng ký túc xá.

Khi Kỳ Vọng đỗ xe xong chạy ra, Lục Từ đã đi được một đoạn, chẳng thèm chờ hắn chút nào.

Kỳ Vọng chỉ có thể tăng tốc đuổi theo, dẫm lên bóng lưng y mà cắn răng mắng: “Ngươi đúng là loại xài xong liền vứt!”

“Ký túc xá ngươi với ký túc xá ta không cùng hướng.” Lục Từ đáp rất nghiêm túc, “Ta nhớ không lầm thì ký túc xá Học viện Nghệ thuật phải rẽ phải?”

“Mẹ nó, ta cứ thích rẽ trái, ngươi quản ta à.”

Đương nhiên Kỳ Vọng biết ký túc xá Nghệ thuật không ở hướng này, nhưng hắn thật bất ngờ khi Lục Từ lại biết ký túc xá hắn ở đầu kia.

Chẳng lẽ y từng điều tra mình?

Kỳ Vọng chỉ dám nghĩ vậy trong một giây, giây sau lại tự cười giễu cợt, sao có thể chứ?

“Được rồi, đừng đi theo ta nữa.” Lục Từ hít hít mũi, cảm thấy hơi mệt, “Ta nói rồi, hai ta vốn không cùng đường, cần gì.”

Không rõ là do gió lạnh lùa vào trong xe thể thao, hay vì chưa thay cái áo mỏng này, tóm lại Lục Từ thấy mình như sắp cảm lạnh.

Y thật sự không còn sức đối phó Kỳ Vọng dai dẳng, đến cả lời cũng nói khó nghe hơn:

“Không có việc gì thì đừng quấy rầy ta, ngươi đang lãng phí thời gian của ta.”

“…” Bước chân Kỳ Vọng lập tức khựng lại phía sau.

Lục Từ đi thêm vài bước, nhận ra tiếng bước chân biến mất, mới do dự quay đầu lại nhìn.

Kỳ Vọng đứng dưới ánh đèn đường cách đó không xa, không bước tới cũng không quay về.

Hắn đứng yên đó như một lính gác, lặng lẽ nhìn bóng lưng Lục Từ rời đi.

Không nói một lời.

Không hiểu sao, Lục Từ thấy dáng vẻ ngốc nghếch kia, lại thoáng cảm giác Kỳ Vọng giống như một chú chó giữ cửa, chỉ cần huấn luyện một câu là nghe lời ngay.

Ý nghĩ vừa lóe lên, đầu y lại bắt đầu đau âm ỉ.

Lục Từ nhắm mắt, quay đầu đi, tiếp tục bước về phía trước.

Đều là do đau đầu sinh ảo giác thôi, Kỳ Vọng cái kẻ cuồng quấy rầy này sao có thể nghe lời được…

Lục Từ ở tầng cao nhất Học viện Số học.

Ký túc xá vốn không phải phòng đơn, nhưng nhờ Lục Văn Huyền vận dụng chút quan hệ, y thành người cuối cùng còn dư, được phân vào phòng đặc biệt.

Không chỉ là ký túc xá một người, mà cả tầng đó chỉ có mình y ở.

Y còn định xin đổi cả dãy phòng bỏ trống bên cạnh thành nơi cho đội khởi nghiệp của mình hoạt động, nhưng hồ sơ gửi lên căn cứ khởi nghiệp vẫn chưa được phê duyệt.

Vì vậy, mỗi đêm của Lục Từ đều cực kỳ yên tĩnh.

Không ai làm phiền, cho y môi trường học tập và nghỉ ngơi thoải mái.

Chỉ tiếc có một điểm xấu — sinh bệnh thì chẳng ai phát hiện.

Lục Từ trở về ký túc xá, huyệt Thái Dương và sau gáy giật liên hồi, đầu vừa đau vừa nặng, cả người rã rời.

Y miễn cưỡng rửa mặt, mang theo nhiệt kế leo lên giường, vừa đọc sách vừa kẹp nhiệt kế đo nhiệt độ cơ thể.

Hôm nay y đọc một quyển nguyên tác ngoại ngữ khó nhằn, tuy trình độ ngoại ngữ của Lục Từ không tệ, nhưng trong tình trạng đầu óc choáng váng, việc gặm sách khiến y cảm thấy đặc biệt khó khăn.

Đọc loại sách này dễ thất thần, ngay cả học thần cũng không ngoại lệ.

Không hiểu sao, trong đầu Lục Từ lại vang lên đoạn lời Kỳ Vọng nói trên xe buổi tối, đoạn mà y đã chê là “bệnh tâm thần”.

Thật nực cười, không ngờ có người cam tâm tình nguyện đi làm nam tiểu tam.

Mà bản thân người này cũng là xuất thân hào môn, dù không muốn liên hôn với hào môn khác thì chỉ riêng gia đình hắn cũng đủ ăn sung mặc sướng mấy đời.

Hà tất phải chạy đến chỗ y tìm chút cảm giác tồn tại?

Nhìn điệu bộ của Kỳ Vọng, ngoài việc mê siêu xe thì cũng chẳng giống loại tiêu xài xa xỉ gì.

Chẳng lẽ hắn thật sự thích mình?

Trong lòng Lục Từ thoáng lạnh, thích như vậy cũng quá tùy tiện, mới quen vài ngày đã có thể yêu đến mức ấy.

Không được, thật sự không được.

Y càng nghĩ đến Kỳ Vọng thì đầu càng đau, rút nhiệt kế ra nhìn — Trời ạ, sốt tận 38,8 độ rồi.

“…”

Ngày mai e rằng chẳng thể đi học được.

Trong lòng Lục Từ hơi oán thán, sớm biết ngồi xe thể thao để gió lùa đến phát sốt thế này thì thà đi gặp Omega kia còn hơn.

Nhưng giờ bệnh đã đến, oán giận cũng vô ích.

Lục Từ cố gắng gượng, xuống giường đun nước, chuẩn bị uống thuốc hạ sốt rồi ngủ.

Chiếc kính đen vừa rồi đặt trên giường bị y tùy tiện ném xuống, hiện tại chỉ đeo đôi mắt cận, lại thêm đầu óc quay cuồng, lúc nấu nước không cẩn thận để nước nóng bắn lên mu bàn tay.

Không nghiêm trọng, nhưng vẫn đau.

Trong lòng Lục Từ chửi thầm hôm nay thật xui tận mạng, sau đó đành nhận xui, đứng bên bồn rửa xối nước lạnh.

Chờ rửa xong quay lại, di động ném trên giường lại vang lên.

Ai đó gọi điện thoại WeChat cho y.

Lục Từ nhón chân lấy di động xuống, vừa thấy tên người gọi thì hối hận vì đã phí sức.

Là Kỳ Vọng. Trong màn đêm yên tĩnh, cái tên ấy hiện lên phảng phất còn ầm ĩ hơn cả tiếng nhạc hội.

Lục Từ bực bội nhận máy, giọng vừa bị sốt vừa bị bỏng tay càng thêm khó chịu: “Lại gì nữa? Không phải đã nói… đừng làm phiền ta…”

Đầu bên kia hình như vốn định nói chuyện gì khác, nhưng nghe thấy giọng không ổn của Lục Từ thì lập tức dừng lại.

“Lục Từ?” Giọng lo lắng của Kỳ Vọng truyền đến, “Ngươi làm sao thế? Sao giọng nghe tệ vậy?”

“Ngươi mới tệ…” Lục Từ lười nghe y lảm nhảm, hiện tại chỉ mong uống thuốc rồi ngủ một giấc, “Không có việc gì… Ta cúp đây…”

“Đừng cứng miệng với ta,” bên kia vang lên tiếng lạch cạch, còn kèm tiếng ghế ngã “rầm” một cái, “Ngươi ở phòng ký túc xá nào? Ta qua xem ngươi.”

Lục Từ không đáp.

Qua cái rắm, hiện giờ y là một bệnh nhân chẳng còn sức lực, nếu hắn đến lại giở trò sờ loạn, y lấy gì phản kháng?

Y im lặng cúp máy, ép mình uống thuốc, bò lên giường nằm im.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.