Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 265: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 10




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 265 miễn phí!

Câu “Xin lỗi” ấy, Lục Từ nói rất khẽ, giọng lại khàn, không lại gần thì khó lòng nghe rõ.

Vậy mà Kỳ Vọng vẫn nghe ra được, liền xoay người lại, đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.

“Ai nha, có gì to tát đâu, còn nói xin lỗi. Thật ra ngươi đánh ta một cái cũng chẳng đau chút nào.”

Lục Từ: “…”

Sao lại dễ dỗ đến vậy?

Y chống người ngồi dậy, chỉnh lại cổ áo, trong lòng vẫn còn một tia áy náy với Kỳ Vọng.

“Ngươi định làm gì vậy? Đừng có dậy.” Kỳ Vọng vội vàng chạy lại, “Ngươi muốn lấy gì thì cứ bảo ta, ta lấy cho.”

“… Ta không yếu ớt đến thế.”

Lục Từ khẽ xoa đôi mắt nóng rát, cảm giác đôi mắt như bốc lửa.

Y s* s**ng trên mép giường, tìm được kính rồi đeo lên, quay sang Kỳ Vọng: “Lại đây.”

Kỳ Vọng nghe lời, cả người thò sát lại, bám vào lan can giường, nhón chân hỏi: “Sao vậy?”

Lục Từ nắm mặt hắn kéo qua kiểm tra, quả nhiên chẳng thấy dấu tay gì.

“Ai nha, ta không sao thật mà, đã nói rồi, ngươi đánh không đau.” Kỳ Vọng gạt tay y ra, lại cầm lấy bàn tay bị bỏng, cẩn thận xem xét: “Tay ngươi bị phỏng, còn đau không? Ta đã thổi cho ngươi cả đêm rồi đấy.”

Thổi đến khô cả miệng lưỡi, chỉ tiếc không tìm được cái cốc nào dư trong ký túc xá Lục Từ, nên đến giờ hắn chưa uống ngụm nước nào.

Lục Từ hơi lúng túng rút tay về, rõ ràng là tay mình, vậy mà rút về rồi lại không biết để đâu cho phải.

Do dự một lát, y giả vờ lau mồ hôi, giảm bớt chút ngượng ngùng.

“Nóng quá, ngươi chỉnh điều hòa cao thêm đi.”

“Chuyện đó thì khỏi nói.” Kỳ Vọng nhân lúc Lục Từ không cãi, thoải mái mắng luôn: “Có ai như ngươi đâu, phát sốt mà còn mở điều hòa mười tám độ.”

“… Đó là ta cài sẵn trước khi sốt, đâu thể trách ta.”

“Thôi, ta không chấp ngươi nữa.” Kỳ Vọng lắc lắc di động, “Ném sạc xuống cho ta đi, sắp hết pin rồi.”

“Ngươi còn chưa đi à?” Lục Từ rút sạc, cầm trong tay, cau mày hỏi.

Kỳ Vọng ngạc nhiên: “Ta đi đâu? Ta còn phải chăm ngươi chứ.”

“… Ai cần ngươi chăm, ta đã hạ sốt rồi.”

Vừa nói, Lục Từ vừa xuống giường, bước chân lên thang, loạng choạng nhưng vẫn cố tỏ ra vững vàng.

Kỳ Vọng “sách” một tiếng, vội chạy tới đỡ lấy.

Trên người Lục Từ vẫn mặc bộ đồ hôm qua dùng để diễn thuyết, tối qua sốt cao không chịu nổi nên ngay cả tắm cũng không tắm.

Mồ hôi bết dính khiến y chỉ muốn nhanh chóng vào phòng tắm gột rửa cho sạch sẽ. Nhưng khi vừa lấy quần áo thì đã bị Kỳ Vọng chặn lại.

“Ngươi muốn tắm?” Kỳ Vọng giữ chặt tay y, nghiêm túc nói: “Học sinh giỏi, ngươi có học qua kiến thức này không, là phát sốt thì không được tắm đó.”

Nhưng Lục Từ mặc kệ. Tối qua không tắm, cả đêm bị bí trong chăn, điều hòa lại bị Kỳ Vọng chỉnh cao, giờ mồ hôi nhơm nhớp khiến y cực kỳ khó chịu, chỉ muốn ngay lập tức bước vào phòng tắm để rửa sạch.

Kỳ Vọng chắn trước mặt Lục Từ, giống hệt khi chơi bóng rổ kèm đối thủ, chết sống không cho y bước thêm một bước.

Lục Từ bị chặn đến phát hỏa, chút áy náy trong lòng vừa nhen nhóm với hắn cũng bay sạch, giận dữ quát: “Đừng chắn đường.”

“Thật sự không thể tắm.” Kỳ Vọng kiên quyết khuyên, “Ngươi sẽ lại phát sốt.”

“… Ta không yếu ớt đến thế.”

“Ngươi…” Kỳ Vọng tức đến vò đầu bứt tóc, “Sao ngươi bướng bỉnh vậy chứ, thôi được, ngươi thích tắm thì cứ tắm, ta đứng ngoài chờ. Vạn nhất ngươi ngất trong đó, coi như ta lượm được món hời, chịu chưa?”

Lục Từ liếc lạnh: “Ta sẽ không cho ngươi cơ hội này.”

“Ngươi tốt nhất nên như thế.”

Lục Từ mặt lạnh, mở tủ quần áo, ôm đồ đi vào phòng tắm.

Kỳ Vọng vô tình liếc qua, trời ạ, bên trong toàn bộ là áo sơ mi ca rô, nhìn mà muốn phát điên.

Thật muốn nhân lúc y đi tắm mà đóng tủ lại, dọn sạch hết rồi đem đi vứt.

Hắn cắm sạc cho điện thoại, tiện tay gọi về nhà.

Nhà ở ngay thủ đô, hắn lại biết lái xe, nên có khi ở ký túc xá, có khi về nhà. Nếu tối hôm trước về nhà, sáng hôm sau đầu bếp sẽ chuẩn bị sẵn bữa sáng cho hắn.

Hôm nay chắc chưa chuẩn bị, nhưng cũng không sao, gọi điện dặn một tiếng vẫn kịp.

Kỳ Vọng bảo đầu bếp làm hai phần, dặn xong thì kêu tài xế mang đến ngay cho hắn.

“Này, đừng đưa đến ký túc xá của ta, mang thẳng đến Học viện Số học.”

Hắn còn báo số phòng ký túc xá của Lục Từ, tiện thể dặn thêm: “Dạo này quản xe gắt gao, báo với bảo an tên của ta, mượn xe điện của bọn họ.”

Không bao lâu sau, Lục Từ tắm rửa xong, thay đồ sạch sẽ, bước ra trước mặt hắn.

“Ngươi tránh ra chỗ khác đi, ta muốn ngồi đây đọc sách.”

Kỳ Vọng thật sự cạn lời.

“Ngươi như thế này còn muốn đọc? Ngươi có xem nổi không?”

“Đừng nói nhảm.” Lục Từ đẩy hắn một cái, “Mau tránh đi… Không có việc gì thì đừng ở đây.”

“Ngươi vừa khỏe lại liền đuổi ân nhân sao? Ta còn chưa nghe ngươi nói cảm ơn đâu.”

“Ai bảo ngươi tự ý tới, dù sao ta không nhớ là mình từng nói cảm ơn.” Lục Từ đảo mắt, lạnh nhạt phủi bay.

Kỳ Vọng vừa tức vừa buồn cười, đứng dậy nhường ghế, nhưng hắn cũng chẳng đi xa, kéo một cái ghế khác lại, ngồi sát ngay bên cạnh.

Lục Từ cau mày, dịch ghế qua một bên.

Chỉ nghe “kẽo kẹt” một tiếng, Kỳ Vọng cũng dịch ghế theo.

“…” Lục Từ hít sâu, “Ngươi cố tình phải không?”

“Ta nghĩ…” Kỳ Vọng làm ngơ vẻ mặt khó chịu của y “Có thể cho ta giúp ngươi cải tạo chút được không?”

“Cải tạo cái gì?”

“Tạo hình chứ gì.” Kỳ Vọng đáp, “Ngươi không thấy trước kia ngươi mặc… ừm, hơi… điệu thấp quá sao?”

Thật sự khó cho hắn, moi từ cả đống từ ngữ ra mới tìm được một chữ “điệu thấp” để bớt khó nghe mà hình dung.

Tiếc là Lục Từ không hiểu.

“Điệu thấp không phải tốt sao? Với thân phận ta, ở trường học không nên quá cao điệu.”

Thiếu gia nhà giàu số một, đi đâu cũng có vô số ánh mắt dòm ngó, nếu còn cao điệu hơn, thì sao có được sự yên tĩnh trong trường.

“Ngươi… thôi vậy.” Kỳ Vọng dứt khoát nói thẳng, “Thật ra là ngươi ăn mặc xấu quá.”

Toàn mấy thứ rách nát, mặc lên Lục Từ chẳng khác nào phí phạm gương mặt đẹp.

Hiện tại Lục Từ mặc sơ mi ca rô xanh đen, vừa nói chuyện vừa đẩy kính đen lên, rồi hỏi Kỳ Vọng một câu trí mạng:

“Ta mặc xấu mà ngươi vẫn nói muốn theo đuổi ta, vậy có khác gì đâu?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.