Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 266: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 11




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 266 miễn phí!

Kỳ Vọng không thể không biết xấu hổ nói: “Ngươi có mặc gì thì cuối cùng cũng cởi ra thôi,” lời này cũng quá mức lộ liễu.

Hắn sờ sờ cằm mình, trực tiếp thừa nhận: “Ta đúng là thích ngươi, ngươi có mặc rách nát đi nữa ta cũng thích ngươi.”

“Chỉ là …” hắn xoay chuyện, “Ta hy vọng ngươi càng tốt hơn.”

Lục Từ đặt tay lên bàn, mở một đề toán, ánh mắt không nhìn hắn, giọng cũng rất bình tĩnh.

“Để nói sau.”

Để nói sau, tức là không đồng ý, nhưng cũng không hẳn là cự tuyệt, nghĩa là chuyện này vẫn còn chừa lại một con đường xoay chuyển.

Kỳ Vọng với kết quả này đã rất vừa ý, nghiêng người lại gần, một tay đặt lên vai Lục Từ, vui sướng khen: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”

Lục Từ mất kiên nhẫn hất bàn tay nghịch ngợm của hắn ra: “Bớt động tay động chân đi.”

“Ta cũng là Alpha, chạm hai cái cũng không mang thai.”

“Ngươi đừng phiền ta được không?”

Nhìn thấy gân xanh trên trán Lục Từ nổi lên, sắp tức giận đến nơi, Kỳ Vọng vội vã thu liền: “Được được được, không phiền ngươi, ngươi đọc sách đi, ta ra ngoài gọi điện thoại.”

“Điện thoại gì mà không thể gọi trước mặt ta, bí mật đến mức thần bí vậy?”

“Hắc, ngươi này,” Kỳ Vọng đang rút dây sạc, lại bị Lục Từ chỉnh cho không dùng được, “Ngươi chê ta phiền, ta ra ngoài gọi điện thoại không làm ồn ngươi, kết quả ngươi còn gán tội lên đầu ta đúng không.”

Nói sao thì cũng bị ngươi chiếm lý trước sau.

“…”

Lục Từ xoa trán, luôn cảm thấy đầu óc mình ngày càng không tỉnh táo.

Chẳng lẽ là vì phát sốt, nên mới bắt đầu nói nhảm?

Đôi mắt y theo động tác xoa đầu, nhìn về phía cái điều khiển điều hòa trên bàn.

Giây tiếp theo, vì nhìn thấy con số nhiệt độ trên điều khiển mà bực bội, y vội quát: “Cút đi.”

“Đi thì đi.” Kỳ Vọng không so đo với bệnh nhân, cầm di động rời khỏi phòng.

Vừa ra ngoài cửa hắn liền gọi cho đầu bếp nhà mình: “Cơm làm xong chưa?”

“Làm xong rồi, thiếu gia, chắc sắp tới. Ngài chờ một chút.”

“Ừ.”

Kỳ Vọng chưa vội về phòng quấy rầy Lục Từ, đứng ở cửa thêm vài phút, nghe thấy đầu hành lang vang lên tiếng giày da.

Hắn quay đầu nhìn, đúng là tài xế nhà mình, mang theo một túi bữa sáng với một túi nước và thuốc đi tới.

“Thiếu gia,” tài xế mặt đầy vẻ hóng chuyện, “Đây là… đối tượng của ngài?”

“Đơn phương đi, bát tự còn chưa viết được nét nào,” Kỳ Vọng cầm hết đồ từ tay hắn, “Bớt hóng chuyện đi, à đúng rồi, trước tiên đừng nói cho ba ta biết.”

Tài xế bày ra vẻ “ta hiểu rồi”, lén cười bỏ đi.

Kỳ Vọng vẫy vẫy đầu, ngáp một cái, dùng vai đẩy cửa phòng Lục Từ, đặt cả hai túi đồ lên bàn sạch sẽ.

“Bệnh nhân nhỏ, lại đây ăn sáng.”

Mùi cháo hải sản từ kẽ hộp cơm lặng lẽ thoát ra, Kỳ Vọng dứt khoát mở nắp, lập tức, cả căn phòng tràn ngập mùi thơm ngào ngạt.

Lục Từ nghiêng đầu nhìn hắn một cái.

“Đừng nhìn, lại đây ăn chút đi.” Kỳ Vọng gọi y, “Bàn ngươi toàn giấy tờ không còn chỗ trống, ta không bưng qua đó, kẻo làm hỏng tài liệu nào đó rồi bị ngươi mắng.”

Lục Từ hơi ngẩn ra, rồi mới hơi quay người về phía Kỳ Vọng, ngoài ý muốn nói: “Không ngờ ngươi còn cẩn thận như vậy.”

“Cũng tạm thôi,” Kỳ Vọng khiêm tốn, “Trong lòng có mãnh hổ, ngửi được mùi hồng nhỏ.”

“… Đừng có được khen một câu liền tự nhận mình là Kỳ Vọng vĩ đại.”

Miệng Lục Từ vẫn còn dỗi, nhưng bụng lại rất thành thật mà réo lên.

Y kéo ghế lại gần, nhìn bát cháo hải sản mà Kỳ Vọng bưng tới: “Ai nấu vậy?”

“Đầu bếp nhà ta.” Kỳ Vọng trả lời, “Yên tâm đi, chắc chắn làm ngon nhất cho ngươi, ta đối tốt với vợ của ta là hạng nhất.”

Vừa dứt lời, giày thể thao của Kỳ Vọng đã bị Lục Từ dẫm một phát.

Lục Từ cau mày mắng: “Có phải hay không không chiếm được chút tiện nghi trên người ta thì ngươi khó chịu?”

Kỳ Vọng cúi đầu nhìn đôi giày bản giới hạn trên chân, may mà không bị dép lê trong nhà của Lục Từ làm bẩn, hình dáng vẫn còn nguyên.

Được rồi, vợ giẫm thì được, không sao cả.

Lục Từ vừa định cầm muỗng tự mình quấy cháo cho nguội, còn chưa kịp thì đã bị Kỳ Vọng đoạt mất.

Người này một đêm không ngủ, đôi mắt thâm quầng, hơi lộ vẻ mệt mỏi, đứng sau lưng y, bóng dáng cao lớn che dưới ánh đèn, khiến Lục Từ cảm thấy toàn thân bị bao phủ bởi cái bóng của Kỳ Vọng.

“Ngươi ngồi yên đi,” Kỳ Vọng nói, “Sinh bệnh rồi, ta hầu hạ ngươi.”

Vừa nói, hắn vừa cầm muỗng, kiên nhẫn quấy từng chút, từng chút cho bớt nóng.

Lục Từ hiếm khi được người khác chăm sóc tỉ mỉ như vậy.

Ngay cả khi ở nhà ăn cơm, ba mẹ cũng không đối xử với y thế này, mà người hầu, nếu không có y phân phó thì tuyệt đối sẽ không chủ động làm.

Mọi người dường như đều ngầm thừa nhận rằng y rất mạnh mẽ, không bao giờ bị thương tổn, ngay cả chính y cũng nghĩ thế.

Khói nóng trong bát dưới tay Kỳ Vọng quấy tản ra mờ mịt, như thể cũng lan đến người hắn.

“Hơi nóng.”

Lục Từ nói, hơi xa dịch bát cháo ra, tựa hẳn lưng vào ghế.

Chỉ là vừa dựa ra sau, đầu liền chạm ngay vào ngực Kỳ Vọng.

Khoảnh khắc va chạm ấy, Lục Từ bị lồng ngực rộng lớn, ấm áp ép sát mà sững lại một thoáng, rồi lập tức ngồi thẳng dậy.

Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của thiếu niên.

“Đừng giả vờ đại thiếu gia kiên cường trước mặt ta, ngồi thoải mái thế nào thì ngồi thế ấy, ngươi mặc như vậy còn bận tâm hình tượng cái gì.”

“…”

Ai mẹ nó để ý hình tượng?

Y chỉ là không muốn có tiếp xúc thân thể với người này thôi!

Kỳ Vọng múc một muỗng cháo đưa đến trước miệng Lục Từ, giọng đầy chờ mong: “Nào, thử xem còn nuốt được không.”

Cái muỗng đã chạm đến môi, Lục Từ ngẩn ra nửa giây, lập tức quay đầu né, khó chịu mắng: “Đừng coi ta như đứa nhỏ ba tuổi, ta tự ăn được.”

Y giật muỗng từ tay Kỳ Vọng, tự há miệng nuốt cháo.

Vẫn là tự mình ăn cảm giác dễ chịu hơn, vừa rồi kia là cái gì chứ? Dỗ trẻ con ăn cơm sao?

Đã sớm học cách độc lập, Lục Từ chỉ thấy mình đối mặt Kỳ Vọng thì cả người khó chịu, rõ ràng y nên là một tinh anh xã hội, giờ lại ngồi đây để người khác chăm sóc kiểu này sao?

Một bụng tức giận, y cúi đầu, thuần thục quét sạch bát cháo.

Cuối cùng, còn cầm muỗng gõ gõ bát: “Ta có sức lực tự ăn.”

“Biết rồi.” Kỳ Vọng kéo ghế ngồi ngay cạnh, lấy thêm muỗng khác từ hộp: “Còn muốn ăn bát nữa không? Không ăn thì ta ăn luôn ở đây.”

“… Không ăn.” Lục Từ dời ghế, quay lại chỗ học tập của mình.

“Chắc chắn không ăn?”

“Không ăn, ngươi ăn xong thì mau đi đi.”

“Lại đuổi ta, ngươi đúng là không có lương tâm, ta thổi tay cho ngươi, coi ngươi là vợ ta, mang đồ ăn cho ngươi, ngươi ăn xong liền trở mặt.” Kỳ Vọng chu môi, vừa cúi đầu ăn vừa kể tội Lục Từ.

“Ta đâu có kêu ngươi tới.” Lục Từ vẫn đáp như vậy.

Kỳ Vọng không nói gì thêm.

Đúng là tự mình thích, mặt nóng dán mông lạnh.

“Ta lát nữa có tiết,” Lục Từ bỗng nói, “Ta phải đi học.”

Một câu này, khiến trí tưởng tượng của Kỳ Vọng lại khởi động.

Hắn hớn hở cắn một miếng to, vừa ăn vừa mơ hồ hỏi: “Ngươi đang giải thích với ta sao?”

Lục Từ: “……”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.