Nếu không phải cơ thể không cho phép, Lục Từ thật sự muốn đánh cho Kỳ Vọng một trận.
Tự nhiên không hiểu sao chạy đến phòng y, tự nhiên không hiểu sao lại chăm sóc y, còn không hiểu sao nói mấy câu nghe xong chỉ muốn tức chết.
Lại thêm cái gương mặt vừa khốc vừa soái lại tràn đầy khí chất bá đạo kia, Lục Từ thật sự cảm thấy Kỳ Vọng đi đóng vai bá tổng chắc chắn nổi.
Mà đóng vai chó ngạo kiểu phỏng chừng cũng nổi không kém.
Y rút sách giáo khoa cần dùng hôm nay từ trên kệ sách xuống, lấy sổ tay, tài liệu chuẩn bị cho dự án khởi nghiệp, tất cả đều nhét vào cặp.
Nói đến cặp sách, vốn đã nặng trĩu, lại thêm cả túi máy tính, càng nặng hơn.
Thể chất bệnh nhân căn bản chịu không nổi.
“Ngươi thật sự còn muốn đi học?” Kỳ Vọng trợn mắt há hốc mồm nhìn một loạt động tác của Lục Từ, cảm giác y nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn.
“Ta đi chứ.” Lục Từ xem giờ, “Ta sắp phải đi rồi, hôm nay bệnh nên đi chậm, ta phải chừa thêm thời gian trên đường.”
“…”
Kỳ Vọng nghẹn họng không nói được.
Lục Từ lúc đi ngang qua hắn, còn đưa tay giật giật tóc Kỳ Vọng, lại vỗ vai hắn một cái.
“Ta đi đây, ngươi ăn xong thì cũng mau về đi.”
Kỳ Vọng: “…”
Không hiểu sao, hắn lại cảm thấy cái chạm kia của Lục Từ, y hệt như đang xoa chó…
Trong lòng không yên, hắn nhìn chằm chằm bóng dáng Lục Từ đẩy cửa rời đi, ngay cả tốc độ ăn cơm cũng nhanh gấp đôi.
Lúc hắn ăn xong bữa sáng, gom gọn rác trong phòng chuẩn bị mang đi vứt, thì từ cuối hành lang vang lên một tiếng “Đông” thật lớn.
Kỳ Vọng sợ đến mức nhảy dựng khỏi ghế, lập tức xông ra ngoài.
Chỉ thấy Lục Từ ngã ngay cạnh cầu thang, suýt nữa thì lăn thẳng xuống dưới.
“…”
Kỳ Vọng thật sự tê rần.
Ngươi nói xem cái người này, có bệnh không chịu nghỉ, thế nào cũng khăng khăng đi học là cái tật xấu gì?
Một ngày không học thì sẽ chết sao?
Hắn tức giận đến cong lưng, đỡ lấy cánh tay Lục Từ kéo dậy, lại ôm luôn hai túi đồ trên tay y, dìu người trở lại ký túc xá.
Lục Từ choáng váng, một lúc lâu mới tỉnh táo lại.
Vừa mở mắt liền thấy gương mặt tức giận đến bùng nổ của Kỳ Vọng kề ngay trước mặt.
“Ta đã nói rồi, ngươi còn đang bệnh, sao cứ khăng khăng phải đi học cho bằng được?”
Kỳ Vọng thật sự nổi giận, hắn cực kỳ bất mãn với thái độ coi thường sức khỏe của bản thân như vậy của Lục Từ.
Lục Từ im lặng quay mặt đi, vỗ vỗ quần áo.
“Ngã bẩn hết rồi.”
Kỳ Vọng trừng y một cái, tức giận hỏi: “Cái nào là khăn tắm của ngươi?”
“……Cái to hơn.”
“Biết rồi.” Kỳ Vọng lùi lại một bước, kéo cửa kính ra ban công, “Lão tử đi giặt cho ngươi, thật là mẹ nó thiếu ngươi.”
“Ngươi…”
“Ngươi mà còn dám nói một câu không cần ta làm, ta nhảy thẳng từ mái nhà xuống cho ngươi coi!!!”
“…” Lục Từ lập tức ngậm miệng.
Tuy rằng y biết Kỳ Vọng không thể nào thật sự nhảy xuống, nhưng quả thật bản thân mình đã vô cớ hưởng thụ không ít điều tốt từ hắn.
Có vài thứ không thể lấy tiền mà cân đo được, ví dụ như thời gian, ví dụ như tinh lực, ví dụ như tình cảm.
Có tiền có thể mua được thời gian và sức lực của người khác, nhưng chưa chắc mua được tình cảm thật lòng.
Mà Kỳ Vọng từ đầu đến cuối chưa từng nhắc một lần chuyện muốn tiền của y.
Nghĩ như vậy, trong lòng Lục Từ lại dấy lên một tia áy náy, hôm nay chắc Kỳ Vọng cũng có tiết học đi? Thế mà hắn cứ ở đây chăm sóc mình, chậm trễ bao nhiêu việc của bản thân.
Kỳ Vọng cầm khăn tắm của Lục Từ vào phòng tắm, nhúng chút nước ấm cho ẩm, vắt bớt nước rồi trở ra, ngồi xuống cạnh y.
Hắn kéo hai tay đang buông thõng bên sườn của Lục Từ lên, cẩn thận lau đi vết bẩn và bụi trên mặt, rồi hỏi: “Mặt có cần lau không?”
“…Mặt thì phải dùng khăn khác.”
“Chậc.” Kỳ Vọng nghiêng đầu, “Ngươi phiền thật nhiều.”
Miệng thì oán trách, nhưng hắn vẫn lập tức đi đổi một chiếc khăn khác, nhúng nước ấm rồi quay lại giúp Lục Từ lau mặt.
Lục Từ cứ như không còn xương, nằm gục trên ghế, mặc cho Kỳ Vọng luống cuống tay chân mà hầu hạ.
Đột nhiên y cảm thấy Kỳ Vọng chẳng khác nào một con chó trung thành kiểu nam hầu, bảo gì làm nấy, cho dù có oán thán đôi câu thì cũng dễ dỗ, chỉ cần thuận tay v**t v* một cái, lập tức vẫy đuôi hí hửng.
Kỳ Vọng lau xong mặt cho Lục Từ, lại giơ tay kéo cổ áo y.
“Làm gì?” Lục Từ lập tức cảnh giác, “Sao muốn c** q**n áo ta?”
“Ngươi vừa ngã một cú rõ to, mau thay đi, bằng không mặc đồ bẩn thế kia lên giường nghỉ kiểu gì?”
Kỳ Vọng thật sự bó tay, bao giờ hắn mới có thể rửa lại hình tượng trong lòng Lục Từ đây, sao cứ động chạm một chút là bị nghĩ thành sàm sỡ!
“Để ta tự chậm rãi làm.” Lục Từ nói, “Ta tự thay được.”
Dù những việc Kỳ Vọng làm quả thật khiến bầu không khí giữa hai người dịu lại, nhưng Lục Từ vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng hắn.
Trước kia “móng heo” người này từng không ít lần chạm vào y, sao có thể tùy tiện giao thân thể cho hắn ?
Vì thế Kỳ Vọng dọn ghế ngồi đối diện, khoanh tay, ngước mắt nhìn Lục Từ vẫn còn đang điều chỉnh trạng thái.
Mắt đối mắt, hắn bỗng thấy đầu óc choáng váng, cả người cũng nặng trĩu.
Hậu quả của một đêm không ngủ cuối cùng cũng dần kéo đến, Kỳ Vọng dựa lưng ghế, ngáp liên tục.
Mẹ nó, buồn ngủ quá. Ngáp đến chảy cả nước mắt, nhìn đâu cũng thấy bóng dáng Lục Từ mơ hồ.
Kỳ đại thiếu gia xưa nay ngoài việc chăm sóc người nhà thì đây là lần đầu tiên vất vả như vậy vì một người khác, chuyện này cực kỳ tốn sức, suốt một đêm hắn chỉ nhìn chằm chằm Lục Từ, bản thân một phút cũng chưa ngủ được.
Đừng nói Lục Từ ngã quỵ, ngay cả chính hắn nếu còn thức thêm một ngày nữa thì chắc cũng ngã luôn tại chỗ.
Lúc hắn còn đang ngáp, Lục Từ chậm rãi tự cởi nút áo sơ mi.
Đầu óc đã tỉnh táo lại, chỉ tiếc thân thể vẫn yếu, động tác tháo nút vô cùng chậm, chậm đến mức trong mắt Kỳ Vọng như thể y đang cố ý câu dẫn mình.
Mãi cho đến khi từng chiếc nút cuối cùng được tháo ra, áo sơ mi buông lơi sang hai bên, khoảnh khắc đó, cơn buồn ngủ của Kỳ Vọng bỗng tan biến sạch sẽ.
Làn da trắng mịn theo nhịp thở khẽ phập phồng, vì quá đẹp mà trực tiếp khiến người ta quên đi chiếc áo kẻ sọc lỗi mốt trên người y.
Kỳ Vọng lập tức cảm thấy mình tỉnh hẳn: “Ngươi đang dụ dỗ ta đúng không?”
“… Dụ dỗ cái đầu ngươi,” Lục Từ ho khan, “Người lòng dạ bẩn thỉu… Nhìn cái gì cũng nghĩ linh tinh.”
Ngay giây tiếp theo, y đã bị Kỳ Vọng nhào tới, mạnh mẽ ấn vai, lột phăng chiếc áo sơ mi vướng víu.
Ngón tay Kỳ Vọng mập mờ lướt qua sau cổ Lục Từ, quệt nhẹ vành tai, còn ác ý nhéo một cái.
Hắn đứng chắn g*** h** ch*n Lục Từ, từ trên cao nhìn xuống thân thể suy yếu của y, đôi mắt vốn đầy buồn ngủ giờ đã hoàn toàn bị hưng phấn thay thế.
“Ta hầu hạ ngươi vất vả như vậy, thu chút tiền trà nước có được không?”

