Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 269: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 14




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 269 miễn phí!

“Này, Lục Từ,” Kỳ Vọng nằm trên giường hỏi, “Tối qua ta còn chưa kịp tắm đã bị ngươi hù chạy tới, bây giờ người ta cũng không sạch sẽ, ta thật sự có thể nằm giường ngươi sao?”

“c** q**n áo ra rồi nằm lên đi.” Lục Từ vừa chỉnh lại góc máy tính, vừa đáp.

Máy khởi động, y tùy tay mở một cửa sổ biên trình, chuẩn bị bắt đầu thử nghiệm chương trình mới viết hôm qua.

“Lục Từ, Lục Từ,” Kỳ Vọng lại gọi, “Nhưng bên trong ta cũng đổ mồ hôi.”

“Điều hòa thổi lâu như vậy mà còn chưa hong khô sao?” Lục Từ không thèm ngẩng đầu, chỉ để lộ cái ót cho hắn.

“Dù hong rồi thì vẫn còn dấu vết mà……”

“Câm miệng!” Lục Từ đập mạnh chuột xuống bàn, “Ngươi phiền chết được! Không ngủ thì mau lăn xuống.”

“Hắc hắc, ta câm miệng.” Kỳ Vọng không dám hó hé nữa, vội c** q**n áo, chui vào ổ chăn của Lục Từ.

Chăn giữ ấm thật tốt, hắn vừa chui vào liền cảm nhận được hơi ấm còn sót lại của Lục Từ, ấm áp đến lạ thường.

Kỳ Vọng cẩn thận áp đầu lên gối của Lục Từ, cảm nhận sự mềm mại và độ đàn hồi.

Đây là chiếc gối tiếp xúc trực tiếp với đầu óc thông minh nhất, hắn nghĩ nếu mình áp nhiều thêm chắc chắn có thể lây được chút trí tuệ của Lục Từ.

Nghĩ thì nghĩ, sự thật là hắn thực sự rất buồn ngủ, vừa đặt đầu lên gối đã ngủ mê man.

Dù thỉnh thoảng vang lên âm thanh Lục Từ gõ bàn phím, Kỳ Vọng vẫn coi như không nghe thấy, ngủ say không động đậy.

Một giấc ngủ đến tận trưa.

Khi Lục Từ đang ghi chép vận hành hệ thống, cửa phòng ký túc xá đột nhiên bị gõ.

“Ai đó?”

Lục Từ đứng dậy, vừa đi ra cửa vừa liếc lên giường thấy Kỳ Vọng còn ngủ say, trong lòng thoáng nghĩ nếu lát nữa bạn cùng phòng vào, thì phải giải thích thế nào chuyện có một người đàn ông tr*n tr**ng nằm trên giường mình.

Y mở cửa, thấy một người xa lạ đứng bên ngoài, mặc tây trang đen, tóc xịt keo tạo kiểu cách, thoạt nhìn không cùng lứa tuổi với mình.

“Ngươi là ai?” Lục Từ cảnh giác đứng chặn ngay cửa.

Đối với người lạ, y vẫn luôn nhạy cảm — cảm giác bất an này bắt nguồn từ những bài giáo dục tẩy não của đời trước, dù sao Lục gia từng mất một đứa trẻ, nên đối với đứa con độc đinh này càng thêm nghiêm ngặt, từ nhỏ Lục Từ đã được dạy không được tiếp xúc nhiều với người xa lạ.

Người đàn ông ngoài cửa cũng ngơ ngác.

Không phải thiếu gia gọi hắn tới đây sao? Tại sao mở cửa lại không phải thiếu gia?

“À cái này…” Người đàn ông giơ tay, đưa ra hộp cơm, “Tôi là tài xế của thiếu gia Kỳ Vọng, đến đưa cơm trưa cho cậu ấy, cậu ấy đi rồi sao?”

“…”

Tên Kỳ Vọng này, cơm trưa cũng phải gọi người đưa tận nơi? Không phải hắn đang ngủ sao?

Trong lòng Lục Từ dấy lên nghi ngờ.

Chẳng lẽ hắn đã gọi từ trước?

Hắn sớm định bụng ở lại đây luôn sao?

Lục Từ không nói nhiều với người ngoài, chỉ gật đầu nhận hộp cơm.

“Ngài là…”

“Bạn của cậu ấy.” Lục Từ gọn gàng đáp, “Cảm ơn.”

“À… được…”

Tài xế vẫn chưa hiểu ra sao nhưng cũng rời đi.

Lục Từ mang hộp cơm trở lại, gõ gõ lên thành giường.

“Tỉnh dậy đi, giữa trưa rồi, cơm trưa ngươi gọi người ta cũng đưa đến rồi.”

“Hmm…” Kỳ Vọng bị tiếng gõ giường của Lục Từ làm cho tỉnh, mơ mơ màng màng trở mình về phía y, cảm khái từ đáy lòng: “Vừa tỉnh đã thấy ngươi, cảm giác thật tốt.”

Lục Từ: “… Lăn xuống ăn cơm.”

“Tuân lệnh!” Kỳ Vọng lập tức bật dậy khỏi ổ chăn, dáng người cường tráng hiện ra trọn vẹn trước mắt Lục Từ.

Lục Từ cau mày, ghét bỏ mắng: “Mặc quần áo vào, đừng có giở trò lưu manh.”

“Đây gọi là khoe dáng người, cái gì mà lưu manh.” Vừa mặc quần áo, Kỳ Vọng vừa chỉnh lại lời cậu, “Ta nói cho ngươi biết, ta còn nhận được không ít lời mời chụp quảng cáo, toàn bộ đều muốn ta khoe dáng.”

“Vậy chắc chắn chẳng phải quảng cáo đứng đắn gì.”

“… Ngươi lại thành kiến với ta rồi!”

Lục Từ mặc kệ con chó nhỏ phía sau đang kêu gào, trở lại bàn làm việc.

Khi đang bệnh hiệu suất quả thật không cao, bug kia đến giờ y vẫn chưa sửa xong.

Kỳ Vọng mặc xong quần áo, lắc lư lại gần, liếc nhìn dãy code trên màn hình — trong mắt hắn chẳng khác gì bùa chú.

Nhìn một lúc, hắn từ bỏ, đổi sang ngắm gương mặt Lục Từ.

“Ngươi không đỏ mặt nữa, có phải đã lui sốt?”

“Chắc vậy.” Lục Từ không phí thêm tinh lực cho hắn, “Ngươi ăn cơm trước đi, đừng làm phiền ta.”

“Được.”Lúc này Kỳ Vọng thật sự nghe lời, không hỏi thêm câu nào, xoay người mở hộp cơm.

Bữa trưa hôm nay là cơm chan món kho, thêm một phần mì xào.

Đầu bếp nhà Kỳ Vọng làm đều là những món đơn giản thường ngày.

Ba mẹ hắn suốt ngày xã giao bên ngoài, toàn ăn sơn hào hải vị, về nhà ngược lại chỉ muốn bữa cơm thường, chay mặn cân bằng, tốt cho sức khỏe.

Vì vậy, đồ ăn chuẩn bị cho Kỳ Vọng cũng đơn giản mà không mất hương vị lẫn dinh dưỡng, ít nhất sẽ không làm Lục Từ ăn khó chịu.

Hắn mở nắp cả hai hộp, ngay lập tức,Lục Từ bên kia hít hít mũi.

Đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể, thậm chí không qua suy nghĩ. Kỳ Vọng nhìn thấy liền buồn cười, nghĩ thầm: ngoài miệng y nói không cần, nhưng thân thể lại rất thành thật.

Hắn rất muốn hỏi Lục Từ có đói bụng không, nhưng vừa nãy y đã cảnh cáo không được quấy rầy.

Hắn cũng muốn hỏi y thích ăn hộp nào, bởi vì hiểu biết của hắn về Lục Từ quá ít, thật sự không đoán trước nổi y sẽ chọn cái nào.

Thế là Kỳ Vọng ôm hai hộp đồ ăn, chính mình một ngụm cũng không dám ăn, chỉ chờ Lục Từ sửa bug xong.

Đến khi Lục Từ quay đầu lại thì ngạc nhiên: “Sao ngươi còn chưa ăn?”

“Chờ ngươi chọn trước.” Kỳ Vọng đáp, “Ngươi mau tới xem, thích cái nào hơn?”

“… Ngươi không biết hỏi ta sao?” Lục Từ nhức đầu, rõ ràng vừa rồi mình đã sửa bug gần nửa tiếng, Kỳ Vọng cứ thế ngồi đợi gần nửa tiếng.

“Ngươi bảo ta đừng quấy rầy.” Kỳ Vọng thật thà trả lời.

Lục Từ nghẹn họng.

Lời này đúng là mình nói.

Chỉ là y không ngờ Kỳ Vọng thật sự nghe răm rắp, ngoan ngoãn vượt ngoài dự liệu.

Y thở dài, bước lại gần.

“Chuyện này thì có thể hỏi.”

“Còn có lần sau à?” Kỳ Vọng ngẩng đầu, gương mặt sáng rực, y như con cẩu nhỏ chờ chủ nhân về nhà.

Dù Lục Từ có tính tình thế nào cũng phải cứng họng trước vẻ mặt này.

Đây là gì? Ngu ngốc khắc cao thủ sao?

“Ta đối với ngươi tốt lắm đi? Vừa chăm sóc ngươi, vừa lo cho ngươi ăn.” Kỳ Vọng kéo ghế ngồi sát bên, mời Lục Từ ngồi cạnh.

Hôm nay được ngủ trên giường Lục Từ, tâm trạng hắn tốt đến mức cảm giác có thể tha thứ cho cả thế giới.

Ngay khi hắn tưởng Lục Từ sẽ mắng mình là bắt cóc đạo đức, thì y lại rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh.

Trong lúc chỉnh tư thế, hai đầu gối khẽ chạm vào nhau, cọ nhẹ một cái.

Lục Từ thản nhiên liếc qua hai hộp cơm trưa, nhận xét: “Không tệ.”

“Coi như ngươi công nhận ta tốt rồi.” Kỳ Vọng mạnh dạn lại cọ đầu gối y thêm lần nữa.

Lục Từ coi như không thấy: “Ta nói cơm này không tệ.”

“Xì!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.