Kỳ Vọng cứ thế ở lỳ trong ký túc xá của Lục Từ cả một ngày.
Lúc Lục Từ xin nghỉ bệnh với thầy, nhìn thấy sắc mặt Kỳ Vọng lập tức sáng rực lên gấp mấy lần, y cảm thấy thật buồn cười.
Đến tối, cuối cùng Lục Từ không nhịn được hỏi: “Cả ngày nay ngươi không có tiết học à? Ngay cả tiết tự học buổi tối cũng không đi?”
“Kỳ thật có,” Kỳ Vọng trả lời, “Chỉ là không quan trọng bằng ngươi, nên ta không đi.”
Lời nói ra lúc ấy, ánh mắt hắn thành khẩn nhìn thẳng vào mắt Lục Từ. Đôi mắt thuần khiết ấy tựa như một đạo laser, có thể xuyên qua tầng tóc mái dày, thẳng vào tận sâu trong lòng đối phương.
Lục Từ thừa nhận, chính mình có hơi bị ánh mắt kia làm chấn động.
Trải qua một ngày tiếp xúc, y phần nào nhìn ra được Kỳ Vọng là kiểu người trong lòng không giấu được gì, có chuyện gì tốt xấu đều nói thẳng, ngay cả d*c v*ng tận sâu trong tim cũng chẳng buồn che giấu.
Cho nên, khi hắn nói thích mình, nói sẽ đối xử tốt với mình, nghe qua cũng thật sự giống như là lời nói thật.
Lục Từ ho nhẹ một tiếng, nghiêng đầu đi, ngữ điệu thật nhẹ mà đáp một câu: “Cảm ơn.”
Kỳ Vọng chẳng buồn để tâm: “Cảm ơn cái gì, đây gọi là chăm sóc trước cho vợ tương lai.”
“…”
Đấy, y đã nói rồi, người này chẳng bao giờ che giấu, thẳng thắn đến mức làm người ta khó mà đỡ nổi!
Trước khi rời khỏi ký túc xá, Kỳ Vọng còn kiên trì đo lại nhiệt độ cơ thể của Lục Từ, vừa dỗ vừa ép y hứa sáng mai phảibáo bình an cho mình.
Lục Từ suýt thì bật cười.
Báo bình an?
Chuyện này y chỉ từng làm khi xuất ngoại, báo cho ba mẹ yên tâm. Rõ ràng hai người học chung một trường, ký túc xá lại là nơi an toàn, báo cái gì bình an chứ.
Thế là Lục Từ nói: “Ta không cần, ngốc chết đi được.”
“Vậy thì hứa với ta một chuyện khác.” Kỳ Vọng không buông tha.
“Hứa cái gì?”
“Đợi ngươi khỏi bệnh rồi,” Kỳ Vọng ghé sát vào, “Hai ta đi DIY phòng bếp.”
DIY phòng bếp?
Lục Từ cau mày.
Y có sự mâu thuẫn tự nhiên với phòng bếp.
Lúc nhỏ, y từng suýt làm đầu bếp trong nhà tức chết, đó cũng là lần đầu tiên trong đời “thần đồng” Lục Từ bị thất bại ê chề.
“Tại sao lại phải đi đến chỗ đó?” Y khó chịu hỏi, “Ngươi có phải bất mãn vì ta đánh giá thấp ngươi không?”
Trưa nay khi ăn cơm tài xế nhà Kỳ Vọng mang đến, hắn cứ khăng khăng đuổi theo hỏi: “Ta đối với ngươi có tốt không?” Lục Từ lúc đó đã trêu lại một câu: “Có phải ngươi tự tay làm đâu.” Vậy là Kỳ Vọng mang thù tới tận bây giờ.
Kỳ Vọng không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận: “Ngươi chỉ cần nói có đi hay không là được.”
“Khi nào?”
Lục Từ định bụng để hắn nói ra thời gian trước, sau đó mình sẽ viện cớ “Lúc đó không rảnh” để khéo léo từ chối.
Kết quả Kỳ Vọng như đoán trước, cười hớn hở nói: “Bất cứ khi nào ngươi rảnh.”
“…” Lục Từ cứng họng, “Được rồi.”
Có thể làm sao bây giờ, quả thật mình đang thiếu hắn một ân tình.
“Ngươi đã đồng ý rồi nhé!” Kỳ Vọng vui mừng đến mức nhảy nhót loạn cả lên, “Không được đổi ý, đổi ý là chó con!”
Lục Từ sợ hắn hứng lên lại nhảy lên nhảy xuống làm phiền tầng dưới, vội đẩy một cái: “Biết rồi, đi nhanh đi.”
Kỳ Vọng vừa ngâm tiểu khúc vừa xách túi rác trong phòng Lục Từ, lắc lư bỏ đi.
Lục Từ đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng hắn, cái dáng đong đưa kia trông chẳng khác nào cái đuôi nhỏ của một con chó đang vẫy qua vẫy lại.
Mấy ngày sau, Lục Từ thật sự giữ lời hứa, ngồi xe Kỳ Vọng, theo hắn đến một nhà DIY phòng bếp tư nhân ở thủ đô.
Nơi này khác hẳn mấy chỗ DIY bình thường, riêng tư hơn nhiều, chỉ phục vụ khách VIP. Đối tượng chủ yếu là thiếu gia, tiểu thư nhà giàu, để bọn họ nếm thử cảm giác “tự tay nấu ăn” coi như một loại thành tựu. Nguyên liệu thì được vận chuyển từ khắp nơi trên thế giới về, tươi ngon đầy đủ.
Chỉ tiếc, Lục Từ mới nhìn đã cảm thấy tám phần lần này lại làm hỏng phòng bếp rồi.
Xưa nay y rất tự tin về bản thân, nhưng tự tin này tuyệt đối không bao gồm nấu ăn.
Không biết lần này phòng bếp sẽ bị biến thành thảm cảnh gì, Lục Từ nhìn gian bếp sạch sẽ sáng bóng, bàn bếp trắng tinh không một vết, bất giác trầm ngâm.
“Mau mau, không còn sớm nữa,” Kỳ Vọng nhìn đồng hồ, thúc giục, “Nhanh bắt tay làm, vừa xong là kịp ăn trưa. Ta muốn chứng minh cho ngươi xem, không cần đầu bếp ta vẫn rất lợi hại.”
“… Ừ.” Lục Từ bị hắn kéo vào, ngó tủ lạnh đầy nguyên liệu mà chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Kỳ Vọng đã nhanh nhẹn mặc tạp dề, chọn sẵn nguyên liệu, quay sang hỏi: “Hai cái bếp này, ngươi muốn cái nào?”
“… Cái bên trái đi.” Trông gần cửa sổ hơn, ít ra mùi có thể thoát ra ngoài.
“Được,” may mà Kỳ Vọng không hỏi lý do, lập tức bắt đầu rửa rau, “Hôm nay ngươi muốn làm món gì? Nếu không muốn làm cũng được, đứng một bên chờ xem ta bộc lộ tài năng.”
Lục Từ nào chịu được kiểu coi thường ấy, vội lấy từ tủ lạnh một hộp nấm hương: “Ai nói ta không muốn làm.”
“Vậy ta chờ ăn món ngươi nấu.” Kỳ Vọng cười, đưa cho y một cái tạp dề, “Này, cái tạp dề này còn hợp với ngươi hơn mấy bộ quần áo thời thượng kia.”
“……Kỳ Vọng!”
“Ai da, ta sai rồi, xin lỗi xin lỗi.”
Cuộc hành trình “gà bay chó sủa” trong bếp chính thức bắt đầu. Trong lòng Kỳ Vọng chỉ nghĩ làm sao cho Lục Từ thấy được tay nghề của mình, hắn vừa ngâm rau xà lách trong nước, vừa lấy một hộp tôm sú từ tủ lạnh ra. Con nào con nấy to bằng ngón tay, còn dài hơn nữa.
Hắn vừa rã đông tôm, vừa chuẩn bị gia vị, rượu nấu ăn, tiêu muối… tất cả đều trộn sẵn, không hề lãng phí chút thời gian nào.
Lục Từ trong lúc rửa rau, thỉnh thoảng liếc nhìn hắn, kinh ngạc với khả năng sắp xếp thời gian — thì ra người này thật sự từng vào bếp.
Trong khi Kỳ Vọng đang rút chỉ lưng tôm, thì Lục Từ lại luống cuống tay chân đổ dầu vào nồi.
Nồi vừa rửa xong, hơi nước chưa khô hết, mà Lục Từ đã đổ thẳng dầu vào.
Lại còn không ít.
Trong nháy mắt, cả căn bếp vang lên tiếng “bùm bùm” dữ dội, Lục Từ cũng “a ô” một tiếng.
Kỳ Vọng vội ném con tôm trong tay, quay lại: “Ngươi làm sao vậy?”
“…” Lục Từ xoa cánh tay, “Không sao.”
“Không sao cái quỷ, bị dầu bắn phải không?” Kỳ Vọng lo lắng xông tới, “Ngươi làm cái nồi dầu này thành ra cái gì thế?”
“…” Lục Từ không thèm trả lời, đá hắn một cái, “Ngươi lo việc của ngươi đi, đừng động ta.”
Nói vậy nhưng y vẫn cắn răng lấy hết dũng khí, tiến lên thêm một bước, đổ hết chỗ rau trên thớt vào chảo dầu sôi.
Dầu vừa chạm rau còn ướt, lại nổ bắn tung tóe.
Lục Từ cau chặt mày, thật sự rất chán ghét tình huống này!
Y nửa nheo mắt, vừa làm tư thế phòng thủ, vừa cầm sạn xào, cố gắng chế ngự chảo dầu sôi sùng sục.
Kỳ Vọng lần đầu tiên thấy Lục Từ vụng về đến vậy, nghiêng đầu, khẽ bật cười.
Thì ra học thần cũng có thứ không biết làm.

