Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 271: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 16




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 271 miễn phí!

Vốn dĩ Lục Từ đã ghét phòng bếp.

Chuẩn xác mà nói, là ghét tất cả những căn bếp không thể thuận theo ý y.

Hôm nay cũng vậy, chẳng có chỗ nào khiến y vừa lòng, một chút cũng không.

Y cứng rắn vung muôi, liều mạng đối phó chảo dầu và rau xanh trong nồi, trông như một chiến sĩ giơ trường mâu trên chiến trường.

Chỉ tiếc cái muôi trong tay không thể dài như trường mâu, Lục Từ liên tục bị dầu bắn, kêu “Tê” một tiếng.

Kỳ Vọng khoanh tay, đứng cạnh nhìn một lúc.

Dáng vẻ quẫn bách của Lục Từ quả thực rất đáng yêu, nhưng tiếng kêu vì bị dầu bắn kia thật sự không khiến người vui vẻ nổi.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Kỳ Vọng thở dài, túm dây lưng tạp dề của Lục Từ kéo y lùi lại một bước.

“Đủ rồi, ngươi đứng sang một bên đi, để ta làm.”

“Đủ?” Đây là lần đầu tiên Lục Từ nghe thấy có người đánh giá mình như vậy, tức đến mức chỗ vừa bị dầu bắn cũng chẳng còn thấy đau, nghiến răng: “Đủ cái đầu ngươi, ta có thể làm được!”

Hơi nước dần tan, y cũng gần như sắp khống chế được nồi rau này, vậy mà giờ bảo đứng sang một bên? Dựa vào cái gì?

“Vậy ngươi tiếp tục đi.” Kỳ Vọng nhún vai, “Lát nữa nấu xong ta xem thử, đại thông minh trứng.”

Hắn quay lại xử lý tôm, món đầu tiên định làm là tôm hấp dầu. Mỗi con tôm đều phải cắt bỏ đầu, càng, chân, lấy chỉ lưng, sau đó trải lên giấy hút ẩm, đảm bảo khi cho vào nồi không bị dầu bắn tung tóe.

Rõ ràng Lục Từ chẳng hề biết bước này, thế nên mới bị dầu bắn cho kêu la om sòm.

Kỳ Vọng dùng giấy hút nước lau khô tôm, còn Lục Từ bên kia đã nổi giận.

Y xúc rau trong nồi ra đĩa, vừa nhìn đã không dám ăn — xào quá lâu, nhiều chỗ đã nhũn nát, thậm chí còn cháy xém.

Trong lòng Lục Từ chửi thề một tiếng, bưng đĩa rau bỏ qua một góc bàn, coi như nó chưa từng tồn tại.

Sơ suất, chưa nắm được thời gian, thôi thì lát nữa làm lại món khác sẽ tốt hơn.

Tiếp theo nhất định sẽ khá hơn.

Y lấy từ tủ lạnh ra một khay đậu hũ, ít thịt heo, thêm một bó tỏi non.

Đi ngang qua, Kỳ Vọng ngẩng đầu liếc mâm đồ: “Định làm gì đấy?”

“Đậu hũ Ma Bà.” Lục Từ đáp.

“… Ngươi có chắc làm nổi không?” Kỳ Vọng thật sự nghi ngờ, với cái tay nghề xào rau còn vất vả kia, giờ mà nấu đậu hũ Ma Bà thì e là hơi quá sức.

Lục Từ mặc kệ, cầm dao cắt đậu hũ.

Nhát dao kia cứng rắn, như trút hết oán khí đối với phòng bếp lên miếng đậu hũ tội nghiệp.

Kỳ Vọng phì cười, lập tức nhận về cái trừng mắt đầy tức giận.

“Ta thật không nên đồng ý theo ngươi đến cái nơi này.”

“Ta đã nói ta nấu cho ngươi rồi, ngươi nghỉ đi, ngươi cũng chẳng vui vẻ gì.” Kỳ Vọng vừa xào tôm, giữa làn khói trắng, động tác lưu loát tiêu sái đến khó tin.

Lục Từ nhìn đến mà tức muốn chết.

Đây là lần đầu tiên y thử nấu đậu hũ Ma Bà, không có công thức, chỉ dựa vào ký ức từng nhìn đầu bếp trong nhà làm.

Dựa vào trí nhớ tốt, trong đầu y mô phỏng lại từng cảnh đã thấy.

Chỉ tiếc nhớ rõ lý thuyết cũng không có nghĩa là có thể ứng dụng hoàn toàn vào thực tế. Khi Lục Từ cắt đậu hũ thành từng khối rồi cho vào nước nấu, không biết sai ở bước nào, những khối đậu hũ trắng nõn đều tan rã, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ lổn nhổn.

Cảm giác thất bại của y gần như lên tới đỉnh điểm, cau mày vớt hết mớ đậu hũ nát ra, ném vào khay dự phòng.

lúc này Kỳ Vọng đã hoàn thành món tôm hấp dầu, vừa bưng một đĩa tôm thơm phức đi qua trước mặt Lục Từ. Hương thơm ngào ngạt xộc vào mũi, khiến cảm giác thất bại của Lục Từ bùng nổ đến cực hạn.

Sắc mặt y lúc này còn đen hơn cả đáy nồi, khó chịu mở nắp chai dầu định đổ vào chảo.

Vai bỗng bị người giữ lại, giọng nói của Kỳ Vọng vang lên bên tai.

“Đừng sợ, ta giúp ngươi.”

Hắn vừa nói vừa đặt bàn tay lên cánh tay Lục Từ: “Đổ dầu, để ta khống chế cho ngươi.”

Hai người cao bằng nhau, giờ phút này Kỳ Vọng đứng ngay sau lưng, thân thể gần đến mức Lục Từ có thể cảm nhận hơi thở hắn lướt qua bên tai, mang theo sự kiên định và ôn nhu, chen thẳng vào lòng ngực.

Đáng chết, rõ ràng chỉ là xào món ăn thôi, sao lại thành ra giống đang bắc cầu vượt sông vậy?

Kỳ Vọng giữ tay y, chỉ dẫn phải chờ nước trong nồi cạn mới đổ dầu, đậu hũ Ma Bà cần dùng nhiều dầu hơn cơm nhà thường ngày, hắn cẩn thận điều chỉnh lượng dầu cho vừa phải.

Sau khi xong, hắn buông tay, nhưng ngay khi Lục Từ cầm muôi lên, Kỳ Vọng lại nắm cổ tay y một lần nữa.

Lục Từ hơi mất tự nhiên, ho khan: “Cảm ơn, cái này ta tự làm được.”

“Vì để chúng ta có cơm trưa ăn no,” Kỳ Vọng khẽ cười sau lưng, “Ngươi cứ để ta chỉ đạo.”

Hắn hiếm khi tìm được một chút cảm giác thành tựu trước mặt Lục Từ. Ai ngờ người lợi hại như vậy mà lại hoàn toàn vụng về trong bếp? Không tranh thủ cơ hội này thể hiện thì uổng quá.

Lục Từ thử giãy ra nhưng không thoát, cuối cùng thở dài: “Được rồi.”

Kỳ Vọng nắm tay y, vừa cùng y xào rau, vừa kề tai hỏi: “Trước giờ không ai từng dạy ngươi nấu ăn sao?”

“Làm gì có, bọn họ đều giữ khoảng cách, sẽ không như ngươi cứ không phân biệt mà lại gần thế này.”

“Ha ha,” Kỳ Vọng nghe vậy càng cười vui vẻ, “Thế thì ta thật đặc biệt.”

“…”

Lục Từ khịt mũi một tiếng coi thường.

Tiếng hừ kia rơi vào tai, Kỳ Vọng cố ý nghịch ngợm, lúc rưới nước canh liền hơi động tay.

“Xèo xèo xèo!” Nước canh chạm vào thành nồi, hơi nước bốc lên ngùn ngụt, khiến Lục Từ hoảng hốt, lùi lại một bước.

Y thẳng tắp đập vào ngực Kỳ Vọng.

Tuy cao bằng nhau, nhưng vì thường xuyên tập luyện, vóc dáng Kỳ Vọng cường tráng hơn hẳn.

Lục Từ chỉ cảm thấy lồng ngực ấy rộng lớn, cơ ngực đàn hồi, lại tràn đầy hơi ấm.

Ngẩng cằm lên một chút, chạm ngay vào cằm đang cúi xuống của Kỳ Vọng. Y vội nghiêng mặt đi, còn Kỳ Vọng thì không đổi sắc, mắt chăm chú nhìn chảo đậu hũ Ma Bà, tay vẫn nắm chặt tay y, nghiêm túc đảo đều.

Món ăn vừa rồi còn bắn dầu tứ tung, giờ đã ngoan ngoãn an phận, mùi hương thơm lừng tỏa ra khắp phòng bếp.

Lục Từ nhìn chằm chằm vào chảo, tim bỗng lỡ một nhịp.

“…”

Thật là điên rồi, sao y lại có thể cảm thấy người này mang đến cho mình cảm giác an toàn chứ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.