Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 273: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 18




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 273 miễn phí!

Lục Từ cảm thấy chính mình thật mẹ nó điên rồi.

Y vậy mà lại chọc cho Kỳ Vọng nói ra cái lời như thế.

Hắn muốn xăm y lên người mình? Vấn đề là, y còn chưa từng đồng ý cho hắn theo đuổi, lỡ đâu hắn xăm xong rồi phát hiện không theo đuổi được, vậy xử lý kiểu gì cho ổn?

Lục Từ bắt đầu hối hận vì đã nói ra câu đó, bởi vì sau khi về nhà, y liền thấy Kỳ Vọng đăng tin trong vòng bạn bè:

【 Hỏi một chút bạn bè vạn năng, thợ xăm giỏi nhất thủ đô là ai? Có thể giúp ta chen một suất không? Gấp! 】

Mẹ nó, điên rồi, y điên rồi, Kỳ Vọng cũng điên rồi, tất cả mọi người đều điên rồi.

Lục Từ gọi cho Lục Văn Huyền: “Ba có biết ở thợ xăm nào nổi tiếng nhất thủ đô không?”

Lục Văn Huyền hừ một tiếng qua mũi: “Con muốn làm gì? Ba khuyên con đừng xúc động, xăm mình rất đau, chưa kể lúc xóa còn đau đến sống không bằng ch·ết. Nếu không có chuyện gì thì tốt nhất đừng đi xăm.”

Nghe xong Lục Từ càng đau đầu: “Không phải con muốn xăm, đầu óc con còn chưa hỏng. Là người khác.”

“Kia liên quan gì đến con? Con còn muốn giới thiệu thợ xăm cho người ta?”

“Ba đừng nhiều lời có được không,” Lục Từ mất kiên nhẫn, “Nếu quen thì cho con số, không quen thì cúp.”

“Con đừng có đối xử với cha ruột như đồ dùng xong rồi ném thế được không?” Lục Văn Huyền mắng một câu.

Nhưng mắng thì mắng, cuối cùng ông vẫn nhờ người tìm ra số điện thoại riêng của một thợ xăm nổi tiếng, đưa cho Lục Từ.

Đó là số cá nhân, bởi vì số công khai của anh ta đã bị gọi nát, giờ chỉ có trợ lý phụ trách tiếp khách. Muốn tìm người, chỉ có thể dùng số riêng này.

Lục Từ gọi tới, lễ phép hỏi thăm xem trong đám khách gần đây, có ai tên Kỳ Vọng không.

Thợ xăm kia lắc đầu: “Tiểu Lục tổng, không phải tôi không muốn nói, mà khách nhiều quá, thật sự không nhớ hết. Việc đăng ký đều do trợ lý làm, chính tôi cũng không nắm rõ.”

“Cao, rất soái, tóc đen cột đuôi ngựa, cười lên như chó sói con ấy.”

“À…” Thợ xăm cố nhớ lại, “Hình như không có người như vậy.”

Lục Từ mới yên tâm: “Nếu hắn có đến tìm, ông nhớ rõ đuổi hắn cút đi.”

“Hả?”

“Làm đúng theo lời ta nói,” Lục Từ quả quyết, “Tuyệt đối không được để hắn xăm.”

Thợ xăm ngại thế lực nhà họ Lục, chỉ có thể đồng ý với yêu cầu kỳ lạ này.

Thế là ông ta cứ ngồi trong tiệm chờ cái tên Kỳ Vọng kia xuất hiện. Một tuần, chờ mãi, hóa ra căn bản chẳng có ai như vậy tới tìm.

Mỗi ngày Lục Từ đều nhận được báo cáo từ thợ xăm, lòng nóng nảy đến muốn phát điên, ngay cả lúc ở căn cứ khởi nghiệp gặp Bùi Chi Du, cũng quên mất phải tránh mặt hắn.

May mà Bùi Chi Du cũng không để ý đến y, lúc hai người lướt qua nhau, Lục Từ nghe thấy Bùi Chi Du đang gọi điện, đầu dây bên kia truyền đến giọng nam làm nũng.

“Ca ca, lần này ta lại được thưởng tiến bộ học tập, ngươi định khen thưởng ta thế nào?”

Bùi Chi Du cười đến nỗi đôi mắt gần như nheo lại thành một đường: “Bảo bối của ca ca thật giỏi, ta lại tặng ngươi một bộ giáo trình nâng cao nhé?”

“Bùi Chi Du, ngươi cút đi!”

Tâm trạng Bùi Chi Du cực kỳ thoải mái, đùa nghịch với đứa nhỏ đầu dây bên kia, bước chân cũng ung dung hẳn.

Lục Từ nhìn mà da đầu tê rần — tuy rằng y chưa từng yêu đương, nhưng cũng đủ để nhận ra, điện thoại kia nhất định là người yêu của Bùi Chi Du.

Đây chính là cảm giác yêu đương sao? Có thể chẳng thèm để ý đến người ngoài đến mức này?

Nếu có thể, Lục Từ chỉ mong Bùi Chi Du cứ mải đắm chìm trong chuyện yêu đương, như vậy sẽ ít đến quấy rầy y hơn.

Nhưng mà cái nên đến quấy rầy y thì…

Mẹ nó.

Lục Từ siết chặt nắm tay.

Sao chưa thấy Kỳ Vọng đâu cả?

Nói thíchu, muốn theo đuổi u, thế mà lại chẳng thấy động tĩnh gì.

Đây mà gọi là thái độ theo đuổi à?

Lục Từ bắt đầu thấy mình đầu óc có bệnh — rõ ràng trước đây ghét Kỳ Vọng đến thế, vậy mà bây giờ không bị hắn làm phiền thì lại thấy trống trải.

Đúng là uống nhầm thuốc rồi.

Trong lúc y ngẩn ngơ, Bùi Chi Du đã ôm một chồng tài liệu từ văn phòng thầy chỉ đạo bước ra, điện thoại vẫn chưa cúp. Lục Từ nghe thấy đầu bên kia vang lên tiếng nam sinh quát lớn: “Ta muốn học bài, đừng gọi điện làm phiền ta nữa!”

“Thế nào lại là làm phiền được,” giọng Bùi Chi Du mềm mỏng dỗ dành, “Ta làm phiền ngươi, là bởi vì ta quan tâm ngươi, ta yêu ngươi. Nếu ta không xem ngươi là quan trọng, thì tìm ngươi làm gì?”

Lục Từ: “…”

Y nhìn bóng dáng Bùi Chi Du đi xuống cầu thang, thật sự muốn giơ chân đá thẳng cái tên si tình này xuống.

Nhưng bảo y đi tìm Kỳ Vọng trước thì không đời nào. Y là người được theo đuổi, sao có thể tiến lên một bước trước?

Thế là Lục Từ mang tâm trạng rối loạn qua hết một tuần. Tuy không cần vì chuyện yêu đương mà mất thời gian, nhưng y vẫn không tài nào tập trung, cuối cùng hiệu suất làm việc tụt thảm hại.

Y lại lần nữa gọi cho thợ xăm kia.

Lúc này, thợ xăm đang tham gia một buổi huấn luyện nghiệp vụ. Là đại lão lợi hại nhất ở thủ đô, ông ta lên sân khấu giảng giải kỹ thuật cho lứa tân binh. Đây là một buổi tọa đàm công ích chỉ dành cho người mới, ai đã có kinh nghiệm thì không thể tham dự.

Điện thoại của Lục Từ được ông ta cài thông báo đặc biệt, người nhà họ Lục ông ta không dám sơ suất, bèn lấy điện thoại ra trước mặt mọi người, nhìn thoáng qua, còn trả lời lại ngay một tin nhắn.

【 Tiểu Lục tổng, tôi đang dạy học, chút nữa sẽ trả lời ngài. 】

Trong lòng Lục Từ bốc hỏa, nhưng cũng không tiện trút giận lên người khác, đành bực bội quay về văn phòng, mở máy tính, bắt đầu nghịch trò tạo hình nhân vật.

Chế tạo nhân vật ảo vốn không phải trò y phát minh. Từ nhiều năm trước, nhiều game online đã cho phép người chơi tùy ý chỉnh sửa ngoại hình nhân vật để đạt hiệu quả nhập vai.

Nhưng Lục Từ không tạo trong game, mà mở phần mềm do chính y viết lúc rảnh.

Phần mềm này so với công cụ tạo hình trong game thì thân thiện hơn nhiều, vì nó tích hợp AI. Chỉ cần nhập mô tả bằng chữ, AI sẽ tạo ra một tạo hình cơ bản, sau đó người dùng chỉ cần tinh chỉnh ngũ quan, tiết kiệm được rất nhiều thao tác.

Lục Từ coi như đang thử nghiệm trình tự mới viết, làm qua loa.

Trong lòng đang vướng bận chuyện khác nên y cũng chẳng tập trung, chờ một tiếng đồng hồ trôi qua, trên màn hình đã xuất hiện nhân vật do y vô thức tạo ra.

Lục Từ xoay hình 3D một vòng.

Ngay sau đó, hít mạnh một hơi, sững sờ.

Tuy nhân vật ảo này là y thiết kế, nhưng lại giống một người đến kỳ quái.

Mái tóc bạc ánh kim cột đuôi ngựa tung bay, ngũ quan sắc bén tuấn mỹ, trên cổ còn có một vòng cổ đen, từ đó kéo dài ra một sợi xích thật dài… Lục Từ thậm chí còn vẽ thêm cho nhân vật đôi tai chó con.

Mẹ nó, nguyên mẫu này ngoài Kỳ Vọng thì còn ai nữa!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.