Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 274: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 19




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 274 miễn phí!

Lục Từ nhìn chằm chằm cái người nhỏ ảo trong màn hình đang nhe răng cười với mình, chỉ cảm thấy trong lòng mệt mỏi đến cực điểm.

Xưa nay y vốn không để tâm đến tình cảm, cũng không nói chuyện yêu đương, chỉ nói đến thời gian và tinh lực, vậy mà bây giờ lại có thể vì một người mà ngẩn ngơ thất thần.

Nhưng rốt cuộc đó là loại người gì chứ?

Lần đầu tiên gặp mặt đã không có ý tốt, lần thứ hai gặp lại thì quấy rối t*nh d*c, về sau thì lúc nào cũng l* m*ng, hấp tấp, ngay cả lời người khác nói cũng nghe không hiểu…

Bảo là hắn có năng lực đi, thì thành tích lại không tốt, cũng không thích học, tương lai có thuận lợi kế thừa gia nghiệp hay không còn là một vấn đề.

Bảo là hắn có danh tiếng đi, thì diễn xuất chẳng ra gì, nhiều lắm cũng chỉ có thể làm một bình hoa, định sẵn là không thể trở thành minh tinh lớn.

Bảo là hắn có tài nấu ăn đi… Má, Lục gia bọn họ lại không thiếu đầu bếp!

Sau khi phân tích một hồi, Lục Từ phát hiện dùng bất kể từ góc độ nào nhìn Kỳ Vọng, thì Kỳ Vọng cũng không nên trở thành lựa chọn lý trí của mình.

Đặc biệt là hiện tại người này còn chơi trò mất tích, chẳng thấy bóng dáng đâu cả!

Y tức giận đến đỏ cả mặt, đặt tên cái người nhỏ ảo đó thành “Cứt chó”, giảm chỉ số chiều cao trong trò chơi từ 188 xuống còn 158, để người nhỏ ảo trong nháy mắt xuyên qua thành người lùn.

Làm xong hết thảy, Lục Từ mới thấy di động của mình có tin nhắn mới gửi tới.

Là thợ xăm kia gửi cho y: 【Ở sự kiện ta thấy một người rất giống ngài miêu tả, vừa nãy, sau buổi toạ đàm có phần xếp hàng giải đáp nghi vấn, có người cầm bản vẽ thiết kế hỏi ta, hỏi xăm hình này có khó không.】

“…”

Lục Từ vội vàng trả lời: 【Ngươi xác định không nhìn nhầm người chứ?】

【Ta nào biết a, người ta cũng không nói tên, ta chỉ dựa theo ngài miêu tả mà phán đoán thôi. Hắn muốn xăm là hai chữ cái tiếng Anh, nhưng có trộn lẫn thiết kế của chính mình, nhìn rất đẹp.】

【Chữ cái gì?】 Lục Từ gấp gáp hỏi.

【Hình như là LC thì phải?】 Thợ xăm cũng không chắc chắn lắm, bởi vì phong cách thiết kế hai chữ cái đó rất mạnh, tràn ngập cá tính riêng.

Lục Từ vừa nghe xong liền bật dậy khỏi ghế, hổn hển chạy ra khỏi văn phòng.

Căn bản Kỳ Vọng không định tìm ai thiết kế và xăm cho hắn! Hắn vậy mà muốn tự mình thiết kế, tự mình xăm lên người!

Chuyện này mẹ nó đúng là ngu xuẩn đến cỡ nào chứ!

Hắn một chút kinh nghiệm cũng không có, làm sao dám tùy tiện phá hỏng da thịt của mình như vậy!

Kỳ Vọng chỉ cảm thấy vị đại sư này sao mà khó tìm đến thế.

Gọi điện đến thì trợ lý chỉ biết trả lời mỗi câu “Ngại quá, hiện tại đã kín lịch, xin mời ba tháng sau lại đến”, còn đi tới phòng làm việc ngồi chờ thì chẳng thấy bóng dáng đâu, ngay cả đại sư trông như thế nào hắn cũng không biết.

Cuối cùng chờ được một lần đại sư mở buổi dạy, muốn tham gia học tập còn phải xét duyệt, hắn chuẩn bị hồ sơ xét duyệt mất trọn một ngày.

Những ngày nay hắn cố gắng nhịn không tìm Lục Từ, một bên nghĩ cách liên hệ đại sư, một bên tự mình thiết kế bản vẽ xăm hình.

Bởi vì trong lòng luôn nghĩ đến Lục Từ, cho nên hắn cảm thấy thời gian trôi thật nhanh.

Chẳng bao lâu nữa là có thể xăm lên cánh tay mình, để nó theo dòng máu mà nhảy lên cùng nhau.

Từ chỗ đại sư xếp hàng chờ đợi, Kỳ Vọng cũng không nhận được phản hồi quá tốt.

Đại sư kiến nghị hắn không nên mới học mà đã tự xăm lên người, rất dễ xảy ra chuyện.

Xảy ra chuyện gì được chứ? Kỳ Vọng cũng không tưởng tượng ra nổi.

Cùng lắm là xấu một chút thôi, nhưng hắn đã tràn đầy thành ý rồi mà.

Hơn nữa, tự mình xăm cho mình, đó mới gọi là độc nhất vô nhị, còn có thể có ý nghĩa nào lớn hơn thế sao?

Chỉ là, bạn bè bên cạnh Kỳ Vọng lại chẳng ủng hộ chút nào, bọn họ đều cho rằng Kỳ Vọng điên rồi.

Vì một Alpha mới quen chưa bao lâu — cho dù Alpha này là thiếu gia nhà giàu số một — mà đi hủy hoại làn da cha mẹ ban cho mình, đây là não yêu đương đến mức nào mới làm ra được chuyện như vậy chứ.

Huống chi, người đó còn chỉ là đối tượng theo đuổi của Kỳ Vọng, căn bản vẫn chưa phải người yêu thật sự.

“Tội gì đâu?” Bạn bè Kỳ Vọng bình luận, “Ngươi cũng biết người ta là Alpha, hai người các ngươi có thể có tương lai sao?”

“Có hay không thì ta không biết,” Kỳ Vọng thản nhiên nói, “Nhưng nếu không thử, thì tuyệt đối sẽ không có.”

“Mẹ nó, ngươi thật sự điên rồi, ngươi còn nhớ rõ ngươi là minh tinh không? Tuỳ tiện thêm mấy thứ lên người, ngươi không sợ mất hết cơ hội được mời diễn sao!”

“Không sao cả, ta vốn dĩ cũng không dựa vào cái này kiếm tiền, không xuất đầu lộ diện cũng tốt.”

“Ngươi…” Bạn bè không còn gì để nói, lúc này nhìn Kỳ Vọng chẳng khác nào đang nhìn một con heo rõ ràng không ở đầu gió mà vẫn cứ muốn nhảy xuống.

Tuy rằng không định để đại sư kia giúp mình xăm, nhưng Kỳ Vọng vẫn quyết định nhờ đại sư chỉ đạo thêm cho mình một chút.

Đợi mọi người xếp hàng hỏi xong, Kỳ Vọng rốt cuộc ở cửa sau hội trường chặn được đại sư.

Hắn đưa số điện thoại cho đại sư, còn không ngừng dặn: “Ta có thể trả thêm rất nhiều tiền! Nhất định phải nhớ gọi cho ta đó!”

Đại sư: “…”

Quay đầu liền đem chuyện này báo cho Lục Từ.

Lục Từ gần như lập tức gọi xe nhanh nhất để phóng tới hội trường.

Đáng tiếc y vẫn chậm một bước, chờ hắn vào hội trường thì nghênh đón y chỉ có một dì quét rác.

“Mẹ nó!”

Cho dù giáo dưỡng Lục Từ tốt đến đâu cũng không nhịn nổi, rút di động ra, hung hăng ấn gọi video cho Kỳ Vọng.

Kỳ Vọng lúc này đang trên đường về nhà, tự mình lái xe thể thao, tâm tình vui vẻ ngâm nga hát, đột nhiên điện thoại để bên cạnh vang lên.

Hắn giảm tốc độ, đặt điện thoại vào giá đỡ, lúc này mới mở khoá nhận cuộc gọi.

Lời Lục Từ từ trong điện thoại vang ra, theo gió phả tới.

“Kỳ Vọng, con mẹ nó ngươi ở đâu!”

“A?” Kỳ Vọng ngẩn ra, “Ngươi tìm ta?”

“Ta ở ngay sự kiện học tập ngươi vừa rời khỏi, lập tức quay lại gặp ta ngay!”

“Ngươi…”

Kỳ Vọng còn tưởng mình nghe nhầm, Lục Từ thế nào lại dùng ngữ khí cấp bách như vậy để nói với hắn?

Trong ấn tượng của hắn, Lục Từ luôn là một người thành thục, ổn trọng, tao nhã, dù ngẫu nhiên có chút nhỏ nhen, cũng không đến mức như bây giờ, vì muốn hắn nghe rõ mà lớn tiếng.

Hắn vội vàng tấp xe vào ven đường, bật đèn cảnh báo tạm dừng, rút điện thoại ra cầm trong tay: “Sao lại thế này a, gấp như vậy?”

Trong video, nhìn qua hình ảnh Lục Từ khí chất hoàn toàn khác hẳn thường ngày.

Ngày thường y giống như thần tiên cao cao tại thượng, đối với hết thảy sự việc nơi trần thế đều chẳng có hứng thú.

Hôm nay Lục Từ lại như một con gà mái xù lông chuẩn bị chiến đấu, Kỳ Vọng cảm giác nếu mình không đáp ứng, y liền sẽ lao ra khỏi màn hình ám sát mình.

“Ngươi đừng vội được chưa? Ta chẳng phải vẫn chưa quấy rầy ngươi sao?”

“Ta không cùng ngươi nói nhảm.” Lục Từ hít sâu một hơi, “Ngươi mau lăn trở về ngay, đừng ép ta mắng ngươi.”

“A? Được.”

Kỳ Vọng chẳng hiểu gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời.

Hắn đem bản thiết kế tự vẽ cất kỹ vào ngăn kéo xe, cúi đầu, quay đầu xe chạy trở lại.

Xe thể thao lao vun vút tựa hồ cũng kéo căng tâm tình của Lục Từ. Kỳ Vọng không nỡ cắt cuộc gọi video, còn nghĩ Lục Từ sẽ chủ động ngắt.

Không ngờ suốt dọc đường, Lục Từ cũng không hề đề cập chuyện tắt đi.

Hai người cứ như vậy, một đường im lặng.

Lục Từ tìm một chiếc ghế ngồi nghỉ, nhìn Kỳ Vọng trong trò chuyện video, gương mặt tuấn tú mỉm cười, đường nét cằm sắc bén, làn da sạch sẽ không tỳ vết.

Y thật sự khó mà chịu nổi việc Kỳ Vọng lại muốn thêm thứ gì lên gương mặt đó.

Tuy rằng tình cảm trong lòng y đã bắt đầu dao động, nhưng lý trí vẫn nói cho y biết, tuyệt đối không thể như vậy.

Điều này đối với Kỳ Vọng là không công bằng, y không thể cho phép chuyện này xảy ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.