Khi Kỳ Vọng lái xe đến bãi đỗ bên ngoài hội trường, Lục Từ đã điều chỉnh xong cảm xúc ở đầu video bên kia, dựa lưng vào hàng ghế cuối cùng của nhà hát, khuôn mặt lạnh lùng, đầy vẻ xa cách.
Kỳ Vọng dừng xe xong, hướng về phía điện thoại hỏi: “Ngươi ra ngoài, hay ta đi vào?”
“Ngươi lại đây.” Lục Từ trả lời.
Hắn nhìn quanh nhà hát một vòng, dì lao công đã dọn xong sân, rời đi cùng thùng nước, trên mặt đất chỉ còn lại vệt nước lau chưa khô, phản chiếu thành từng mảnh vỡ mặt người.
Hiện tại Lục Từ không tài nào chấp nhận nổi một làn da không hoàn chỉnh, thoáng nhìn thôi đã phải lập tức dời mắt đi.
Kỳ Vọng không hỏi nhiều, chỉ nghiêm túc chấp hành: “Chờ ta một phút, ta lập tức đến.”
“Ừ.” Lục Từ mới ngắt cuộc trò chuyện.
Trong đầu y bắt đầu đếm ngược 60 giây, đến khi còn 18 giây thì Kỳ Vọng đã xông vào.
Nhanh hơn dự đoán của y cả 18 giây.
Kỳ Vọng đảo mắt nhìn khắp nhà hát vắng lặng.
Đèn trong hội trường đã bị dì lao công tắt, nhưng muốn tìm Lục Từ cũng không khó — màn hình di động trong tay y sáng lên như một ngọn quỷ hoả, chiếu ra bóng dáng âm trầm của nam sinh trong bóng tối.
Lục Từ chống tay vào ghế đứng dậy, ánh sáng điện thoại hắt từ dưới lên, chiếu thẳng vào mặt y, khiến toàn thân y trông như một hồn quỷ từ địa ngục bò ra.
Giọng y cũng lạnh lẽo chẳng khác nào: “Kỳ Vọng.”
“A? Ta đây.” Kỳ Vọng lập tức đáp lại, giọng điệu giống như một trợ thủ di động vừa bị đánh thức, máy móc mà trung thành.
Lục Từ hạ điện thoại xuống, đi thẳng về phía hắn.
Kỳ Vọng đang đứng ở cửa sau kịch trường, sau lưng là ánh mặt trời rực rỡ ngoài trời, nhưng Lục Từ lại nắm lấy hai cánh tay và cổ hắn, cẩn thận nhìn ngắm vài giây, ngay sau đó dùng sức, đẩy mạnh người vào trong bóng tối của hội trường.
“Bang!”
Cửa sau hội trường bị Lục Từ đá mạnh, cánh cửa rung lên hai lần trong không khí, rồi từ từ khép chặt lại.
Hai tay Lục Từ túm chặt cổ áo Kỳ Vọng, ánh mắt cuồn cuộn sóng ngầm, lạnh lẽo mà nhìn hắn.
Kỳ Vọng thật sự bị dọa ngốc.
Hắn chưa từng nghĩ đến một đại nam nhân cao 1m88 như mình lại có ngày bị người khác ép tường.
Cho dù người ép hắn cũng cao ngang hắn, hơn nữa lại là người hắn thích, nhưng chính vì người đó là Lục Từ nên hình ảnh này mới càng thêm kỳ ảo.
Hắn nuốt nước bọt, yết hầu giật giật, lắp bắp hỏi: “Như, như thế nào? Ta hình như… gần đây cũng chưa chọc ngươi đi?”
“Ngươi định tự xăm mình.” Lục Từ nói.
“Ta còn chưa có xăm đâu,” Kỳ Vọng lại nuốt một ngụm nước bọt, “Ta chẳng phải là muốn cho ngươi cái kinh hỉ sao… Vạch trần chuyện này cũng đâu có hay.”
Lục Từ nâng một cánh tay lên, cố sức giữ nó trong không trung.
Rất muốn vung xuống một cái tát, nhưng trong lòng lại mơ hồ có chút không nỡ.
Y thật sự không biết phải nói thế nào để Kỳ Vọng hiểu được một đạo lý đơn giản đến mức người bình thường đều biết — đó là, không cần vì một người không đáng mà làm tổn thương chính mình.
Y có phải là người đáng giá để làm vậy không?
Tình huống gia đình Lục gia vốn không phức tạp, nói trắng ra là tất cả đều trông cậy vào y nối dõi tông đường. Kỳ Vọng trêu chọc đến y,kết quả tốt nhất thì cũng chỉ là làm một nam tiểu tam.
Không thể công khai, cũng không có danh phận.
Một kết cục như thế… có đáng để hắn vì y mà đi xăm mình không?
Trong thoáng chốc, Lục Từ bỗng thấy vô lực, cánh tay giơ lên giữa không trung cũng buông lỏng, thẳng tắp rũ xuống.
Kỳ Vọng lập tức đỡ lấy cánh tay y, nhẹ nhàng v**t v* hai cái.
“Vì sao ngươi lại tỏ ra không vui như thế?” Kỳ Vọng đưa tay kia ra, dịu dàng xoa đầu y, “Nếu chuyện này không làm ngươi vui, vậy ta sẽ không xăm nữa, ta đổi sang cách khác được không?”
“… Ngươi còn có thể đổi cái gì?”
“Ta lên trạm phát thanh của trường, công khai kêu gọi toàn thể giáo sư và học sinh, nói ta là chó của ngươi, thế nào?”
“…” Lạnh lùng trên mặt Lục Từ bị phá vỡ trong một chớp mắt, y nghiêng đầu, cắn răng nói: “Còn không bằng xăm mình đâu.”
“Nói thật, rốt cuộc ngươi tức cái gì?” Kỳ Vọng hỏi, “Ta cảm thấy bản thân mình ngoan lắm, trước khi hoàn thành chuyện ngươi muốn, ta còn chẳng dám tới quấy rầy ngươi đâu.”
“Ha…” Lục Từ bị câu này chặn họng, hung hăng hít sâu một hơi, “Ta không hề yêu cầu ngươi xăm, ngươi rốt cuộc đáp ứng ta cái gì?”
“Không yêu cầu sao?” Kỳ Vọng để lộ ánh mắt mất mát, “Ta còn tưởng ngươi muốn, cho nên ta mới thiết kế xong cả bản vẽ rồi.”
Lục Từ cảm thấy nếu cứ thế này nữa thì bệnh ghét đồ ngốc của mình sắp phát tác đến nơi.
Y thở dài một hơi, nhượng bộ, mệt mỏi nói với Kỳ Vọng: “Hiện tại ta không muốn. Giữ lại bản thiết kế đó, sau này có cơ hội thì tính.”
“Thật sao? Vậy là ta còn có cơ hội a!”
“Lại lắm lời thêm một câu thì sẽ không còn nữa.”
Nói xong, Lục Từ xoay người đi ra, kéo cửa hội trường, để gió ấm bên ngoài tràn vào, còn mình thì bước ra ngoài, đứng dưới ánh nắng.
Kỳ Vọng nhìn bóng lưng y một giây, liền nhanh chân đuổi theo, giống một con chó trung thành đi bên cạnh chủ nhân, lắc lư bên người y.
Vừa lắc lư vừa hỏi: “Lục Từ, hiện tại ta có phải đã có chút đặc biệt rồi không? Tuy rằng chưa đủ độc nhất vô nhị, nhưng ít nhất cũng khác với những người theo đuổi khác chứ?”
“Ha hả,” Lục Từ hừ lạnh một tiếng từ cổ họng, “Đúng là đặc biệt, đặc biệt ngu xuẩn.”
Nhưng ngu xuẩn lại thuần túy, chân thành, nhiệt tình đến mức người ta dù chán ghét cái ngu ngốc đó, nhưng lại không thể thực sự nổi giận với hắn.
“Ngươi lại nói xấu ta! Thôi được, ta thừa nhận, so với ngươi – một thần học đại tài – ta quả thật rất ngu xuẩn, nhưng ở trong phòng bếp thì ta…”
“Ngươi mẹ nó không thể câm miệng một lát sao!” Lục Từ tức giận quay đầu trừng mắt với hắn.
Kỳ Vọng lập tức lè lưỡi, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề: “Nhưng mà ít nhất ta lái xe lợi hại hơn ngươi, hắc hắc.”
“À.” Cái này còn chấp nhận được, ít nhất tốt hơn là khoe khoang bếp núc, Lục Từ khựng lại, rồi kiêu ngạo nói: “Nhưng ta từng tham gia nghiên cứu phát minh tự động lái.”
“Ừ ừ, lợi hại quá đi,” Kỳ Vọng không có ý tranh giành, chỉ như một vai phụ phụ họa: “Không hổ là người ta coi trọng, ngươi quá lợi hại rồi.”
Lời tán thưởng bất ngờ này trực tiếp đánh bay lý trí của Lục Từ, y khẽ xoa tai, lúng túng quay mặt đi, lấy tay vuốt mái tóc che xuống, trong lòng lại thầm hy vọng tóc mình có thể mọc dài thêm chút nữa.
Trong đầu y gào thét nửa ngày để gọi lý trí quay lại, cuối cùng cũng nhớ ra hôm nay mình có một nhiệm vụ, đã gần đến hạn cuối cùng, vậy mà không những chưa làm xong, còn chạy tận ra ngoài trường, ở cùng Kỳ Vọng dây dưa lôi kéo. Đây quả thật quá không giống phong cách Lục Từ, như thể bị ma nhập.
Thế là Lục Từ lấy lại bình tĩnh, nói với “tài xế miễn phí” bên cạnh: “Đưa ta về trường, ta phải tới căn cứ khởi nghiệp sửa lại trình tự.”
“Tài xế miễn phí” còn được đi kèm miễn phí, không những chẳng bất mãn mà còn cho y thêm nhiều giá trị cảm xúc: “Ngươi thật sự quá nỗ lực, khó trách ngươi có thể đứng đầu.”
Không ai có thể đối diện với một lời khen chân thành mà không chút dao động, cho dù là Lục Từ thường ngày lạnh lùng như AI cũng không ngoại lệ.
Ngồi trên ghế phụ xe của Kỳ Vọng, tâm tình Lục Từ từ âm u chuyển sang sáng sủa, tiện tay lấy điện thoại ra, sửa lại ghi chú của Kỳ Vọng.
Một đầu chó nhỏ.

