Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 276: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 21




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 276 miễn phí!

Màn hình di động hiện lên cái đầu chó nhỏ màu vàng, đôi mắt ngây ngốc lại ngây ngốc, mang theo một vẻ ngu ngơ rõ rệt.

Lục Từ đối với việc chỉnh sửa ghi chú xongnày thập phần hài lòng.

Cái hình nhỏ này thật sự rất giống Kỳ Vọng.

Y không kìm được khẽ bật cười, tiếng cười này lập tức bị Kỳ Vọng bên cạnh nghe thấy, tò mò hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

“Ngươi đoán.” Lục Từ không trực tiếp trả lời.

Kỳ Vọng hừ một tiếng: “Đại ca, mỗi ngày ngươi nhiều chuyện phải làm như vậy, hơn nữa tuyệt đại đa số toàn là nội dung ta xem cũng không hiểu, ngươi bảo ta đoán thế nào a.”

“Vậy khỏi đoán.”

“Má!” Kỳ Vọng nói không lại y, nhỏ giọng lẩm bẩm trong miệng: “Đồ hẹp hòi.”

Lần này lại dám nói y. Lục Từ khóa màn hình, nghiêng đầu chống má, nhìn sườn mặt Kỳ Vọng.

Trên mặt chó nhỏ có nổi lên một nốt nhỏ, đại khái là vì giận dỗi, khiến người nhìn chỉ muốn đưa tay ra chọc rớt nó, phá vỡ không khí ngớ ngẩn này.

Lục Từ nghĩ như vậy, rồi thật sự làm như vậy.

Y đưa ngón tay ra, chọc vào má phải Kỳ Vọng.

Chỉ nghe “Tư” một tiếng, gương mặt Kỳ Vọng bắt đầu bay hơi.

Lục Từ đang chơi vui vẻ, thì Kỳ Vọng bất ngờ bật cười, tiếng cười này lại mang theo sự giảo hoạt mà ngày thường hắn hiếm khi có.

“Chơi vui không? Bạn tốt…của ta?”

Lục Từ ngẩn ra, sau đó hỏi ngược lại: “Ngươi cố ý?”

“Đúng vậy.” Kỳ Vọng thẳng thắn thừa nhận, “Kế hoạch xăm mình không thành, nên muốn nghĩ ra cách gì đó làm ngươi vui. Nhưng mà ngươi lại chọc thật a, có ấu trĩ không đó.”

“…”

từ nhỏ tới lớn đây là lần đầu tiên Lục Từ bị bạn cùng tuổi nói là “ấu trĩ”.

Trước kia nhiều lắm chỉ có Lục Văn Huyền từng mắng y như thế, mà y thì cứng đầu nhất quyết không thừa nhận.

Vậy mà lời Kỳ Vọng nói lại khiến y bắt đầu nghĩ lại hành vi của mình, đối với một thiên tài đứng đầu cả nước mà nói, quả thật là… hơi trẻ con thật.

Lục Từ lạnh mặt, thu tay về, cảm thấy bản thân ở trước mặt Kỳ Vọng càng ngày càng mất cảnh giác, thậm chí có ngày còn bị Kỳ Vọng dắt mũi.

Không nên, thật sự không nên.

Kỳ Vọng đưa y đến cổng trường, Lục Từ vốn định ngồi xe điện vào căn cứ khởi nghiệp, không ngờ Kỳ Vọng lại bám theo y lên xe. Mức độ dính người này làm Lục Từ thoáng ngây người, còn tưởng rằng mình quay lại một tuần trước.

“Ngươi muốn đi đâu?” Để phòng bất trắc, y mở miệng hỏi trước.

Kỳ Vọng không khiến y thất vọng: “Ngươi đi đâu thì ta đi đó, ta đi theo ngươi.”

Trong lòng Lục Từ có cảm giác sảng khoái như được người mát xa, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nhàn nhạt mà hỏi tiếp: “Ngươi không còn bạn bè nào khác sao? Liền cứ bám theo ta?”

“A…” Kỳ Vọng nghẹn lời.

Thật ra cũng không phải là không trả lời được.

Nhưng những bạn bè trước kia của y…… nói thế nào nhỉ, rất thích kéo y đi chỗ ăn chơi.

Kỳ Vọng luôn cảm thấy, nếu nói ra điều này, chẳng khác nào tự rước họa. Lục Từ sạch sẽ, học giỏi như vậy, làm sao có thể nhìn trúng đám bạn bè ăn chơi của mình chứ?

“Thế nào?” Giọng Lục Từ nhấc cao lên, “Nói không nên lời à?”

“Nhắc bọn họ làm gì,” Kỳ Vọng bĩu môi, “Hiện tại ngươi mới quan trọng nhất.”

Bác tài xe buýt tập lái phía trước nghe mà da đầu tê dại, nhịn không được bấm cái còi, cắt ngang đối thoại của bọn họ.

Lúc này Lục Từ mới ý thức được đây không phải là xe tự động lái mà y nghiên cứu, không có cái vẻ tôn quý không người lái đó.

Y vội vã xấu hổ mà câm miệng, ánh mắt đảo loạn khắp nơi, trừ Kỳ Vọng ra thì nhìn cái gì cũng được.

Tài xế đưa bọn họ tới cổng căn cứ khởi nghiệp, nhìn hai gã soái ca cực kỳ xứng đôi mà chẳng để ý hoàn cảnh chung quanh, ông ta mệt tim mà lái xe đi luôn.

Lục Từ hai tay đút túi, dáng vẻ như ông chủ, đi về phía trước.

Kỳ Vọng yên lặng theo sau, khoảng cách chỉ kém một mét.

Vừa quẹo qua một góc, Lục Từ bất ngờ dừng lại một giây.

Ngay khi y đứng khựng, Kỳ Vọng suýt nữa đâm sầm vào lưng y.

“Bùi Chi Du…” Lục Từ nhìn chằm chằm người đang đi tới, cắn nhẹ tên gọi trong miệng.

Kỳ Vọng không biết, nghi hoặc hỏi: “Ai?”

“Lưu Bị đương đại.”

“Gì cơ?”

“Phiền muốn chết.” Lục Từ vừa nói, Bùi Chi Du đã chạy tới trước mặt y.

“Lục Từ, ngươi…”

“Y không rảnh.” Kỳ Vọng đột nhiên nhảy ra từ sau lưng Lục Từ, động tác bất ngờ không chỉ khiến Bùi Chi Du giật mình mà ngay cả Lục Từ cũng hoảng hốt.

Kỳ Vọng đặt tay lên vai Lục Từ, tư thế đó quả thực chuẩn mực như tư thế bảo vệ.

Lục Từ chỉ thấy trên mặt Bùi Chi Du thoáng hiện dấu chấm hỏi, rồi ngay sau đó như bừng tỉnh, nở nụ cười “Ta hiểu rồi”, để lại câu “Lần sau nói tiếp” rồi xoay người rời đi.

Lục Từ: “…”

Cái gì vậy trời?

Nguyên lai câu “ngu ngốc khắc cao thủ” là thật sao?

Kỳ Vọng không chỉ khắc y, còn khắc cả Bùi Chi Du?

Tuy không hiểu nguyên lý là gì, nhưng Lục Từ cảm thấy rất sảng khoái, tâm trạng cũng tốt hơn, tiếp tục đi lên lầu.

Kỳ Vọng vẫn giữ nguyên tư thế tay đặt trên vai Lục Từ, dọc đường cũng không bỏ xuống.

Lục Từ thế mà chẳng nói gì, khiến hắn bất ngờ ngoài ý muốn.

Đi đến cửa văn phòng, bên trong có vài sinh viên viện Số học đang ngồi, chính là thành viên đội mới thành lập của Lục Từ, lúc này đang lạch cạch gõ bàn phím.

Kỳ Vọng đảo mắt nhìn quanh, liền thấy ngay một chiếc sơ mi ca-rô.

Mẹ nó, các ngươi viết code thì cần gì phải mặc đồng phục tình lữ?

Hắn trừng mắt nhìn chiếc sơ mi ca-rô trên người Lục Từ, y chang cái áo người khác đang mặc, lập tức thấy khó chịu, liền ôm vai Lục Từ, cúi đầu cắn nhẹ vào tai y.

“Để ta đưa ngươi vài bộ quần áo tự thiết kế, ngươi cởi cái sơ mi ca-rô này đi được không?”

“…” Lúc này Lục Từ mới nhận ra tay Kỳ Vọng vẫn đang đặt trên người mình, hơn nữa còn càng lúc càng chặt, y vội vã vỗ tay hắn xuống: “Buông ra, còn có người ở đây.”

Tuy rằng mấy anh em trong đội đang cực kỳ tập trung, bên cạnh có bom nổ cũng chẳng nghe thấy, nhưng Lục Từ vẫn cảm thấy cả người không tự nhiên, vặn vẹo tránh đi.

Kỳ Vọng nghe lời buông tay, nhưng miệng vẫn lải nhải: “Ai nha, ngươi đồng ý đi mà, quần áo ta thiết kế đều là tâm huyết đó.”

“Biết rồi biết rồi, ta nhận, ngươi đừng ồn.” Lục Từ đi đến dãy máy tính đều sáng màn hình, chọn một cái, rồi ngồi xuống đối diện.

Kỳ Vọng im lặng, văn phòng lại khôi phục yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng chuột click lách tách.

Kỳ Vọng ngồi một bên, chán muốn chết.

Ngồi hồi lâu, quả thực buồn đến phát ngáp, hắn liền thò đầu nhỏ giọng hỏi Lục Từ: “Có việc gì vui cho ta làm không, ta chán chết rồi.”

Lục Từ không thèm ngẩng đầu, chỉ hất cằm về phía cái máy tính cạnh đó: “Trên đó có chương trình nhỏ tạo người AI, ngươi lên đó nghịch mặt đi.”

Trò này ít nhất có thể chơi nửa tiếng, y sẽ không bị Kỳ Vọng làm phiền trong khoảng thời gian đó.

“….”

Kỳ Vọng ngoan ngoãn lắc chuột mở khoá màn hình, bắt đầu tìm cái gọi là chương trình nhỏ.

Mang theo chút nhàm chán, hắn mở ra.

Một công dân vương quốc người lùn có khuôn mặt rất giống hắn liền hiện lên màn hình.

Kỳ Vọng: “…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.