Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 277: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 22




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 277 miễn phí!

Hắn nghiêng đầu, len lén liếc nhìn Lục Từ một cái.

Lúc này Lục Từ đang chăm chú biên tập một chuỗi mã số, đôi mắt dán chặt lên màn hình máy tính, tựa như muốn nhìn xuyên ra một cái lỗ trong màn hình.

Xem ra, y sẽ không chú ý tới bên này đã xảy ra chuyện gì.

Kỳ Vọng liền quay đầu lại, cầm chuột xoay vòng cái nhân vật nhỏ kia.

Sau đó mở bảng tham số, nhìn lướt qua chiều cao.

1m58.

Kỳ Vọng thật sự bị chọc cười.

Thì ra trong mắt Lục Từ, mình lại là hình tượng như thế này sao?

Chiều cao này chém thẳng xuống, ngay cả thương lượng cũng không có, thật sự quá tàn nhẫn.

Hắn lập tức chỉnh lại chiều cao thành 1m88, rồi thoát ra khỏi bảng tham số, cẩn thận quan sát nhân vật nhỏ này.

Không thể không nói, kỹ thuật nắn mặt của Lục Từ rất tốt, nhân vật giả thuyết này hoàn toàn tái hiện thần thái của hắn.

Kỳ Vọng thật sự tin đây chính là Lục Từ niết theo hình dáng của mình, nhưng hắn không thể hỏi. Bởi vì nếu vừa mở miệng hỏi, Lục Từ nhất định sẽ thẹn quá hóa giận mà mắng hắn “Ngươi đừng tự mình đa tình được không”.

Hắn cẩn thận phóng to gương mặt nhân vật, vừa kinh ngạc cảm thán độ tinh xảo của chương trình, vừa kinh ngạc cảm thán giá trị kỳ vọng Lục Từ đặt lên mình.

Thì ra, trong cảm nhận của Lục Từ, mình hợp nhất chính là nhuộm tóc bạc?

Kỳ Vọng khẽ nhướng mày.

Yêu cầu này cũng không phải khó làm, ít ra so với xăm hình thì độ khó hoàn toàn là một trời một vực.

Mà màu tóc bạc Lục Từ thiết kế cũng không khó kiếm, khó là ở chỗ liệu người đó có khống chế nổi màu tóc này hay không.

Mọi người đều biết, tuổi càng lớn tóc càng bạc. Ý nghĩa chính là, nếu một người không có đủ khí chất uy nghiêm, không gánh nổi sự phụ trợ của mái tóc bạc, thì nhuộm tóc bạc chỉ khiến hắn trông vừa già vừa xấu, hoàn toàn không thời thượng.

Kỳ Vọng chưa từng nhuộm tóc quá mức táo bạo, đối với hắn mà nói, đây quả thực là một thách thức rất lớn.

Nhưng hắn không hề do dự, lập tức mở điện thoại, tìm đến WeChat nhà tạo mẫu tóc quen thuộc, lên lịch hẹn.

【 Tối nay ngươi phải chừa cho ta một khoảng thời gian, ta qua chỗ ngươi nhuộm tóc bạc, nhớ chuẩn bị thuốc nhuộm trước. 】

Gửi tin nhắn xong, Kỳ Vọng giơ điện thoại lên chụp màn hình nhân vật nhỏ trên máy tính, rồi gửi luôn cho nhà tạo mẫu tóc.

Tin nhắn trả lời đến rất nhanh: 【 Thiếu gia, ngài chắc chứ? Màu này rất khó kiểm soát, hơn nữa ngài về nhà rất dễ bị mắng. 】

Không chỉ Kỳ Vọng dễ bị mắng, ngay cả người tạo mẫu tóc cho hắn cũng dễ bị liên lụy. Bởi vì tiền lương không phải do Kỳ Vọng trả, mà là cha hắn trả. Trong lòng nhà tạo mẫu ít nhiều cũng lo sợ — ông chủ thì không thể đắc tội, nhưng con trai ông chủ cũng chẳng dám chọc. Nếu một ngày cha con họ xảy ra xung đột, hắn biết làm thế nào đây?

Kỳ Vọng hừ một tiếng, thản nhiên trả lời: 【Ngươi sợ cái gì, ta sẽ để cha ta biết. Mái tóc này nhuộm lên đặc biệt có ý nghĩa, đặc biệt đỉnh cao.】

Nhà tạo mẫu tóc: “…”

Cái gì vậy, nhuộm tóc bạc là có thể biến thành Thái Bạch Kim Tinh, khiến cha ngươi quỳ lạy sao?

Nhưng Kỳ Vọng kiên trì quá, nhà tạo mẫu không còn cách nào khác, đành phải đồng ý, vừa pha màu vừa âm thầm cầu Phật, hy vọng sau khi nhuộm xong, tiểu thiếu gia này về nhà đừng bị Kỳ tổng ném ra khỏi cửa.

Kỳ Vọng gửi xong tin nhắn, lại tạo thêm một nhân vật giả thuyết mới, dựa theo chỉ dẫn trong phần dạy học, bắt đầu nắn mặt.

Hắn vốn định nắn ra Lục Từ, nhưng nghĩ đến chuyện Lục Từ chỉnh mình thành cao 1m58, điểm này hắn tuyệt đối nhịn không nổi.

Thế là Kỳ Vọng cũng chỉnh nhân vật này thành cao 1m3.

Còn tuổi tác……Hắn tính toán làm một phiên bản thời thơ ấu của Lục Từ, đặt tầm bảy tám tuổi.

Tuy hắn chưa từng thấy Lục Từ lúc nhỏ, nhưng chương trình này của Lục Từ có chức năng, có thể dựa theo bản thành niên mà hoàn nguyên thành bản thiếu nhi.

Kỳ Vọng càng chơi càng thấy chương trình này thật mẹ nó quá hay, Lục Từ thật mẹ nó quá ngầu. Không hổ là người hắn thích, từ đầu tới chân đều toả ra hào quang của tinh anh cao vời vợi.

Không biết từ lúc nào, Lục Từ đã hoàn thành công việc hôm nay. Hắn chạy một lần kiểm tra cuối cùng, thấy vận hành bình thường, mới dừng lại động tác, nghiêng người nhìn xem Kỳ Vọng đang làm gì.

Kỳ Vọng cũng vừa vặn hoàn thành sáng tác của mình.

Trong màn hình là một đứa bé đội mũ vàng, tóc mái dài che mắt, mặc quần yếm màu lam.

“Đây là ai vậy?” Lục Từ thoạt nhìn không nhận ra, còn tưởng là em trai hoặc cháu trai nhà Kỳ Vọng.

Kỳ Vọng liền cười nói: “Đây là ngươi a.”

“… Ta cao thế này? Ngươi đang giỡn mặt ta?” Lục Từ căn bản không tin.

Nhưng nhìn kỹ, người nhỏ này đúng là có thần thái giống y, giống hệt dáng vẻ khi còn bé.

Có điều, lúc nhỏ hắn cũng không nghiêm túc đến vậy.

Nhìn thêm một chút, Lục Từ liền hiểu ra, hỏi: “Ngươi có phải làm một cái phiên bản hiện tại của ta trước, rồi để hệ thống tự động chuyển thành bản thơ ấu?”

“Đúng nha.” Kỳ Vọng kinh ngạc gật đầu tán thưởng, “Ngươi lại đoán trúng rồi, đúng là con giun trong bụng ta.”

Lục Từ: “…”

Kỳ thật, chẳng qua là ngươi quá dễ đoán, tâm sự gì cũng viết hết lên mặt, tình cảm cũng viết hết lên mặt.

Có lúc thật sự làm người ta không chịu nổi.

Chó con chính là động vật thuần tuý như thế, chỉ cần nó thích ngươi thì sẽ theo sát mông ngươi không rời, còn dùng đầu lông xù và cái mũi ướt dí dí dụi vào ngươi. Ánh mắt nó nhìn ngươi trung thành lại vô tội, cho dù có ngày nào đó nó bốc đồng chạy đi, chỉ cần ngươi gọi tên, nó sẽ nhanh chóng quay về cạnh ngươi.

Y còn định mở miệng phản bác rằng mình không phải “sâu trong bụng”, phía sau bỗng truyền đến tiếng động – có người đứng dậy.

Người đó vươn vai, thở hổn hển mấy hơi, chiếc sơ mi ca-rô màu xanh lá căng phồng.

Lục Từ nghe thấy hắn hỏi: “Lục Từ? Ngươi tới từ khi nào vậy? Vị này là ai? Thành viên ngươi mới chiêu vào à? Ăn mặc đẹp quá, chẳng hợp với ta tí nào.”

Kỳ Vọng thật muốn phun tào cái tên nam nhân ca-rô xanh lá trước mặt này. Chuyện gì cũng hỏi lắm, cứ như trong chương trình 《Mười vạn câu vì sao》.

Hơn nữa lại dám nói hắn không hợp? Nói như thể hắn – một người thời thượng – mới là kẻ dị loại vậy!

“Trần Thành,” Lục Từ nghiêng đầu giải thích với Kỳ Vọng, “Bạn học của ta, thành tích tốt nên hay hỏi lắm.”

Dứt lời, y quay sang đối diện Trần Thành, nói: “Không phải thành viên mới.”

“Vậy hắn là…”

“Kỳ Vọng, tới chơi thôi.” Lục Từ đáp.

“Ha?!” Cằm Trần Thành rớt xuống mấy centimet, suýt trật khớp, không thể tin được.

Lục Từ lại đưa một kẻ chẳng liên quan vào văn phòng bọn họ, còn nói cái gì mà “tới chơi thôi”?

Chơi cái gì? Người ngoài có hiểu nổi thứ bọn họ viết không?

Xác định không phải tìm người đến để làm màu?

Nếu vậy, mình chẳng phải là bị hai người họ coi như trò chơi sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.