Trần Thành, một beta trạch nam ngầm có cả một đống “vợ trong thế giới ảo.
Đối với kiểu trai đẹp xé sách bước ra như Kỳ Vọng, hắn cũng chẳng có mấy hứng thú.
Thế nhưng trong hành trình cày manga dài dằng dặc của mình, cũng có đôi lần hắn thất thủ, lỡ click mở vài bộ không nằm trong phạm vi khống chế.
Bên trong toàn hai nam nhân, soái khí ngút trời, đẹp đến 360 độ không góc chết — nhìn qua chẳng khác nào bản sao của Kỳ Vọng và Lục Từ.
Hắn suýt nữa cong ngay tại chỗ.
Để tránh bối rối thêm, Trần Thành vội vã đưa chứng minh công việc hoàn thành, tìm lý do “vợ yêu còn đang chờ” rồi chuồn thẳng.
Kỳ Vọng: “… Thì ra loại người dưỡng dạ dày, mặc mấy bộ đồ này, cũng có thể tìm được đối tượng a?”
“Hắn tìm được cái rắm,” Lục Từ phản bác, “Đối tượng của hắn toàn là giấy, dính sát vào nhau cũng chưa tới 0.01 mm.”
“…”
Nói cả buổi, hoá ra là người trong sách.
Kỳ Vọng bĩu môi, mất hứng: “Ta đã nói rồi, loại người ăn mặc như vậy, sao tìm được đối tượng chứ.”
Lục Từ lười không muốn đáp, ý kiến của Kỳ Vọng với sơ mi ca-rô đâu phải ngày một ngày hai, y mà tiếp tục nói thì chỉ thêm phiền.
Y khẽ huých Kỳ Vọng một cái, nhắc nhở: “Ngươi nhớ lưu nhân vật giả thuyết kia lại, nếu không bạn học ta dùng máy tính sẽ dễ đóng mất.”
“A, được.” Kỳ Vọng nghe lời lưu văn kiện, thấy nhân vật Lục Từ tạo chưa kịp lưu, liền tiện tay lưu giúp luôn.
Hắn đứng dậy, trong lòng toàn nghĩ đến chuyện nhuộm tóc tối nay.
Dựa theo tay nghề của thợ tóc nhà hắn, nhuộm một mái tóc phải tốn không ít thời gian, hơn nữa còn phải chừa ra một hai giờ cho cha mẹ thích ứng, vậy nên giờ cũng gần đến lúc phải đi.
Lục Từ vừa làm xong công việc, vốn định rủ Kỳ Vọng đi ăn cơm.
Không ngờ, vừa xuống dưới lầu căn cứ khởi nghiệp, Kỳ Vọng lại nói: “Ta còn có việc, đi trước ha.”
“…” Lục Từ lập tức cảnh giác, “Ngươi định làm gì? Không được xăm mình.”
“Không xăm,” Kỳ Vọng giơ tay, “Ngươi yên tâm, không có sự đồng ý của ngươi, ta tuyệt đối không làm.”
“Vậy ngươi làm gì?”
“Ách…” Kỳ Vọng muốn giữ lại bí mật kinh hỉ, hắn há miệng rồi lại ngậm lại, “Chuyện riêng, không tiện nói.”
Lục Từ: “…”
Ha ha, còn chưa chính thức ở bên nhau mà đã giấu giếm thế này.
Tốt lắm Kỳ Vọng.
“Được, vậy ta đi ăn cơm.” Lục Từ buông tay, nhìn hắn, ánh mắt lại thoáng qua một tia âm lạnh.
Kỳ Vọng vội vã rời đi, hoàn toàn không nhận ra cảm xúc trong mắt Lục Từ có gì đó khác thường, còn tiện miệng chào: “Đi đi, ăn nhiều một chút nha, mai gặp!”
Gặp ngươi cái đầu. Lục Từ đảo trắng mắt.
Y và Kỳ Vọng tách nhau, một mình đi về phía nhà ăn.
Vừa đi, trong lòng vừa bốc lên một luồng oán khí.
Từ căn cứ khởi nghiệp đến nhà ăn gần nhất cũng chỉ hơn 500 mét, ngày thường đi đường này y quen lắm rồi. Nhưng sao hôm nay, vẫn là con đường đó, vẫn khoảng cách đó, vẫn thời gian đó — y lại cảm thấy nó dài dằng dặc, chết lặng vô cùng.
Thật phục, đây đúng là lĩnh vực toán học không thể giải thích nổi, chỉ có thể dùng tâm lý học để tìm vài lý do.
Lục Từ không muốn nghĩ sâu thêm, bởi y biết nếu cứ đào mãi, chính mình sẽ rơi vào một cơn lốc xoáy đến bản thân cũng không nhìn thấu, càng không thể giải thích.
Khi chăm chú nhìn vực sâu, vực sâu cũng đang chăm chú nhìn lại y.
Y đang giáo hóa Kỳ Vọng, đồng thời Kỳ Vọng cũng đang cảm hóa y.
Nhưng vì sao Kỳ Vọng phải đi? Vì sao thậm chí không muốn đi cùng y đoạn đường chỉ có 500 mét?
Lục Từ nghĩ mãi cũng không ra.
Trong khi đó, Kỳ Vọng lái xe đến tiệm tạo mẫu tóc. Vừa đẩy cửa đi vào, hai nữ nghệ sĩ nhà mình vừa làm xong tóc còn chưa ăn tối, ngồi ở khu nghỉ uống trà tám chuyện.
Thấy Kỳ Vọng đến, các cô còn tưởng hắn tới giám sát công việc, liền ngừng bàn tán, cùng nhà tạo mẫu quay đầu nhìn về phía hắn.
Kỳ Vọng xua tay: “Không cần nhìn ta, ta tới nhuộm tóc.”
“Thật sao? Nhuộm màu gì vậy?” Hai nghệ sĩ tò mò hỏi.
Kỳ Vọng lấy điện thoại, mở bức ảnh nhân vật giả thuyết mình lưu, đưa cho bọn họ xem.
Hai người đồng loạt hô to kinh ngạc: “Wow, nhân vật nhỏ này giống ngài quá! Quả thực chính là dáng vẻ ngài hồi mới debut làm thần tượng!”
“Đúng không? Ta cũng thấy thế,” Kỳ Vọng đắc ý, phảng phất như thành tựu của Lục Từ chính là vinh quang của mình, “Ta nói cho các ngươi, đây là vợ tương lai của ta chỉnh ra đó.”
“Vợ tương lai?” Nhà tạo mẫu tóc nghe được, vội đi tới cầm điện thoại của hắn nhìn.
Còn tưởng sẽ thấy ảnh vợ tương lai của Kỳ Vọng, kết quả lại là một nhân vật giả thuyết nhỏ.
Nhà tạo mẫu tóc hụt hẫng, nhưng nghĩ đến mông mình bị kẹp giữa cha con Kỳ gia, hắn vẫn cẩn thận hỏi: “Thiếu gia, ngài nhuộm tóc bạc, là bởi vì đối tượng tương lai thích sao?”
“Đúng vậy.” Kỳ Vọng thản nhiên thừa nhận.
“A… Vậy ngài phải cân bằng quan hệ giữa gia trưởng và đối tượng đó. Đừng để lúc ấy Kỳ tổng có ý kiến với đối tượng ngài,” nhà tạo mẫu kiên nhẫn khuyên nhủ, “Nếu y bảo ngài làm vài chuyện khác người, Kỳ tổng có thể sẽ không có ấn tượng tốt với y.”
“Ông ấy dám?”
“Ha?” Nhà tạo mẫu tóc ngây người.
Cái gì gọi là “ông ấy dám”?
Kỳ tổng chính là ông chủ số một trong giới giải trí cả nước, thiếu gia muốn tìm vợ phải ưu tú cỡ nào mới lọt mắt ông ta. Nhưng đừng vì một cái đầu tóc mà lật xe, để Kỳ tổng mắng cả hai người.
Trong lòng nghĩ thế, nhưng hắn không dám nói ra, chỉ đành bắt tay vào làm kiểu tóc hôm nay dưới sự thúc giục của Kỳ Vọng.
Hai nữ nghệ sĩ sau lưng vẫn tiếp tục tám chuyện, từ lúc biết Kỳ Vọng không phải tới giám sát thì càng buông thả, coi hắn như không khí.
“Ngươi biết không, tiểu hoa của công ty XX kia hoá ra là người thừa kế duy nhất của Trần thị ở thủ đô đó. Đại tiểu thư Trần gia, việc gì không làm, lại chạy tới giới giải trí chịu khổ.”
“Người ta đều muốn tiến lên, Trần gia tuy giàu, nhưng cũng có nhiều kẻ giàu hơn. Nói không chừng cô coi giới giải trí như bàn đạp nhân thiết, chuẩn bị leo lên cao hơn.”
“Ngươi nói vậy ta cũng nghĩ đến. Nghe nói gần đây cô ta đang tìm đối tượng.”
“Ai mới lọt vào mắt cô ta? Nữ nhân vừa có tiền, vừa có sắc, vừa có tài như vậy, 90% người trong giới giải trí không xứng với cô ta đâu.”
“Ai nói cô ta muốn tìm trong giới giải trí? Trần gia và Lục gia vốn có làm ăn qua lại. Cô ta mới mười chín, chẳng phải là thanh mai trúc mã với công tử Lục gia sao?”
“Thanh mai trúc mã kiểu này, nếu thành thì đã thành từ lâu rồi, đâu cần kéo dài đến bây giờ?”
“Đúng thế đúng thế.” Lời này xuất phát từ Kỳ Vọng.
Hắn đột nhiên chen miệng, khiến hai nữ nghệ sĩ đồng loạt im bặt. Các cô không hiểu tại sao thiếu gia lại hứng thú với loại tin đồn này, thậm chí còn muốn nhúng tay vào.
Nhưng hiển nhiên, Kỳ Vọng chưa nói xong.
Hắn hừ lạnh: “Trúc mã sao đấu lại được trời giáng!”
Hai nữ nghệ sĩ: “…”
Ai hỏi ngươi đâu?

