Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 281: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 26




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 281 miễn phí!

Giáo sư đại học cũng không cần tám chuyện như vậy chứ.

Lục Từ nhất thời nghẹn lời, may mà giáo sư cũng không làm khó y, chỉ làm động tác tay bảo Kỳ Vọng ngồi xuống.

Kỳ Vọng còn rất vui vẻ, cứ thế mà cười ngồi xuống.

Chỉ là Lục Từ đã lật sang trang khác trong notebook, một lần nữa đẩy cho hắn: “Đừng nói chuyện phiếm, nghe giảng đi, đừng làm phiền ta.”

Kỳ Vọng: “…”

Đây là loại khóa hắn có thể nghe hiểu sao?

Khó khăn lắm mới đến lúc tan học, tuy một chữ Kỳ Vọng cũng không nghe hiểu, nhưng lại chẳng hề buồn ngủ.

Phía sau luôn có không ít ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, dù hắn không quay đầu cũng cảm nhận được, ánh nhìn đó giống như ngọn lửa bỏng cháy.

Để giảm bớt những tầm mắt ấy, Kỳ Vọng cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn sang Lục Từ bên cạnh, nhỏ giọng thương lượng: “Có thể đổi chỗ không, chỗ này thật sự không phải nơi ta có thể ngồi.”

“Vậy ngươi muốn ngồi đâu?” Lục Từ khép sách giáo khoa, nhàn nhạt hỏi.

“Góc lớp? Hàng cuối? Dù sao cũng đừng ở hàng đầu với giữa phòng học, quá khó chịu rồi.” Kỳ Vọng chỉ vào sau đầu mình, “Ta cảm giác mình sắp bị người ta nhìn xuyên.”

“Ai bảo ngươi nhuộm cái màu tóc bạc trắng kia, ngốc.”

“Nếu không phải ta đến bồi ngươi đi học, thì có nhuộm thành màu xanh lá cũng chẳng ai thèm nhìn.”

“…” Lục Từ hít sâu một hơi, “Đó là đang trách ta sao?”

“Không, không,” Kỳ Vọng vội vã lắc đầu, “Sao có thể, không dám đâu.”

“Ngươi như vậy rất soái.” Lục Từ đột nhiên nói.

“Thật sao?” Kỳ Vọng nghe xong câu này, ấm ức cả đêm liền tan biến như hơi nước, nở nụ cười rực rỡ, “Ngươi thích là được, như vậy ta không chịu oan một trận mắng của ba mẹ.”

“Đi thôi, đổi chỗ ngồi.” Lục Từ không tiếp lời hắn nữa.

Nhưng Kỳ Vọng cũng không để ý, cầm notebook và vở Lục Từ đưa cho, đi theo phía sau y, hướng về góc cuối lớp học.

Trên đường vẫn có không ít bạn học ngẩng đầu nhìn hắn, bất quá mọi người cũng chỉ liếc qua, rồi lại cúi đầu tiếp tục việc của mình.

Ở trường học hàng đầu cả nước, đại đa số các bạn học đều gánh nhiệm vụ nặng nề, thời gian và tinh lực không cho phép họ dành quá nhiều chú ý cho một người chẳng muốn hòa nhập, huống chi ngay lúc học tập, mọi người đã tò mò đủ rồi.

Điện thoại di động của Lục Từ cũng yên lặng, không có bất kỳ bạn học nào gửi nửa tin nhắn tám chuyện cho y.

Ai cũng biết y chính là thiên chi kiêu tử, từ khi sinh ra đã không giống người thường, trong một lớp mà tuyệt đại đa số đều đến từ gia đình bình thường, một người có gia thế cực tốt lại thường chính là kẻ khác biệt.

Tuy rằng không có quá nhiều người chán ghét con nhà giàu, nhưng ai nấy ít nhiều đều kiêng dè thân phận của y. Chỉ có Kỳ Vọng, một thiếu gia sinh ra trong nhà giàu sang quyền quý, mới dám có dũng khí chọc vào Lục Từ như vậy.

Mọi người đều ăn ý làm việc của mình, không ai cố ý phá vỡ bầu không khí giữa hai người vào lúc này.

Lục Từ ngồi ở chỗ tựa vào góc trong, Kỳ Vọng kéo ghế ngồi bên cạnh y, chân dài gác ra, chặn hẳn lối đi giữa bàn và ghế.

Lục Từ cúi đầu tìm tài liệu cần dùng cho tiết học tiếp theo, Kỳ Vọng cứ thế nửa nghiêng người, dùng ánh mắt ngắm nhìn thiếu niên dưới ánh mặt trời đang sửa sang tài liệu.

Nhìn được một lúc, hắn đột nhiên “Sách” một tiếng: “Vẫn phải mang ngươi đi cải tạo lại một chút.”

“Được.” Vẫn luôn im lặng, Lục Từ bỗng nhiên trả lời.

Kỳ Vọng cho rằng mình nghe nhầm: “Ngươi nói gì? Ngươi đồng ý rồi?”

“Đồng ý rồi.” Lục Từ đem sách giáo khoa và tập bài tập trải ra trên bàn, cũng quay đầu đối diện hắn, “Có gì to tát đâu, chẳng phải chỉ là đổi quần áo sao?”

“Còn có kính mắt nữa.” Kỳ Vọng bổ sung.

“Được.”

“Trời ơi, ngươi vẫn là Lục Từ mà ta biết sao? Vậy mà lại dễ dàng đồng ý thỉnh cầu của ta như thế!”

“… Ta nói, có gì to tát đâu.” Lục Từ có chút không tự nhiên mà dời mắt đi, “Ngươi đừng kích động như vậy, xung quanh nhiều người thế này, ngươi… bớt lại chút.”

Lúc này Kỳ Vọng mới nhận ra giọng mình có hơi lớn, ở trong phòng học mà đa số đã bắt đầu tự học thì quả thật hơi quá ồn.

Hắn ngượng ngùng hạ thấp giọng, ghé sát lại, áp vào tai Lục Từ hỏi: “Khi nào?”

“Lúc nào ta thấy tiện.”

“Lời này nghe quen quen a.” Kỳ Vọng vừa nói, vừa đưa tay kéo tóc Lục Từ một cái.

Lục Từ bị trêu chọc rõ ràng như vậy lại không hề phản ứng.

Hử?

Kỳ Vọng rướn cổ, lộ ra vẻ mặt nghi hoặc xen lẫn kinh ngạc.

Lục Từ đổi tính rồi? Không nổi giận?

Hay là bởi vì đây là trong lớp học, y muốn giữ hình tượng tốt đẹp của mình?

Đôi khi Kỳ Vọng cảm thấy Lục Từ thật biết làm bộ, rõ ràng trong lòng nghĩ một đằng, nhưng nói ra, làm ra lại một nẻo.

Còn thích mạnh miệng, thật không biết thân mật với một người như vậy sẽ là cảm giác gì.

Thật muốn thử xem a……Nhưng hiển nhiên hiện tại chưa phải lúc, hắn cũng không muốn bị Lục Từ ném từ cửa sổ xuống lầu.

Kỳ Vọng có thể mơ hồ cảm nhận, Lục Từ như một tấm ván sắt, nhưng tấm ván sắt này không phải cứng ngắc chết cứng.

Tựa như lúc này, tấm ván sắt ấy dường như đã bị hắn cạy ra một khe nhỏ, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, nhất định có thể để lại trong Lục Từ ấn tượng tốt hơn.

Ngồi vào góc lớp dường như cũng chẳng làm giảm đi ánh sáng rực rỡ của hai người, chuông vang lên, thầy giáo tiết tiếp theo bước vào.

Vừa mới vào cửa đã bị mái tóc bạc trắng kia của Kỳ Vọng thu hút, liền hỏi về phía hắn: “Ồ, có bạn học trong lớp ta nhuộm tóc à? Cũng rất mốt nha.”

Kỳ Vọng: “…”

Mẹ nó, ngồi góc rồi vẫn không tránh được, mấy giáo sư của Lục Từ nhìn thấy sơ mi ca rô nhiều quá, khó khăn lắm thấy một người khác biệt, thế nào cũng phải hỏi cho bằng được sao?

“Tiết này ngươi phải chăm chú nghe ha, ta chuẩn bị câu hỏi cho ngươi.” Thầy giáo tung ra tin dữ nhanh như ánh sáng, làm Kỳ Vọng suýt nữa ngã khỏi ghế.

Nima, ta đâu phải học sinh lớp các ngươi mà!

Đầu óc hắn nổ tung, vội hướng Lục Từ cầu cứu bằng ánh mắt.

Thế nhưng Lục Từ ở bên cạnh lại dùng ánh mắt trêu chọc nhìn hắn.

“Ngươi mau nói gì đi chứ.” Kỳ Vọng thúc giục.

Lục Từ đẩy sách giáo khoa qua: “Chuẩn bị bài một chút đi.”

Kỳ Vọng: “…”

Lục Từ thật không đáng yêu, hắn muốn tức giận rồi.

Thấy người sắp bùng nổ, Lục Từ mới thu sách lại, nâng giọng nói với thầy: “Thầy, cậu ấy không phải học sinh lớp chúng ta, cậu ấy là học viện nghệ thuật, trả lời không được câu hỏi của thầy đâu.”

“Vậy ngươi trả lời.”

Thầy đang viết bảng, cũng không quay đầu, thuận miệng bảo vậy, nhưng vài giây sau liền cảm thấy không đúng — giọng này, sao nghe giống Lục Từ của học viện bọn họ quá?

Vừa quay đầu, quả nhiên thấy Lục Từ đứng ở góc lớp, khóe môi mang theo nụ cười nhạt khó phát hiện.

Vừa nói, y vừa đưa tay xoa mái tóc bạc trắng kia.

Thật giống như chủ nhân ra mặt vì thú cưng vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.