Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 282: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 27




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 282 miễn phí!

Kỳ Vọng đắc ý muốn chết.

Lục Từ vì hắn mà ra mặt! Lục Từ vì hắn mà ra mặt! Lục Từ vì hắn mà ra mặt!

Đây chính là một chuyện vô cùng quan trọng, đủ để ghi vào cột mốc lịch sử tình cảm giữa bọn họ, đáng để lặp đi lặp lại ba lần.

Lục Từ nói xong liền ngồi xuống, nhưng dư âm của động tĩnh này vẫn chưa dừng lại.

Trong lớp, những bạn học vốn không quá nhạy cảm về phương diện tình cảm cũng bắt đầu nhận ra có gì đó không thích hợp.

Quý học thần của học viện bọn họ, hình như sắp bị một sinh viên nghệ thuật “cạy đi” rồi.

Đây chính là Lục Từ, Lục Từ đó!

Ai từng thấy Lục Từ dẫn người đến lớp học chưa? Chưa bao giờ có!

Thế nên, đủ để thấy vị soái ca tóc bạch kim này trong lòng Lục Từ có địa vị không hề tầm thường, ít nhất không thể so sánh với bạn học bình thường.

Đã có học sinh lướt web nhanh chóng nhận ra, vị này chính là hot boy của học viện nghệ thuật năm nay, gia thế giàu nứt đố đổ vách, nhân khí trên diễn đàn trường không hề thấp, nghe nói còn chưa từng công khai hẹn hò.

Mọi người trên diễn đàn còn từng bàn tán, không biết Omega nào trong trường sẽ được vị đại soái ca này ưu ái, ai ngờ lại là một vị đại lão khác…

Nghĩ đến đây, đám ăn dưa liền sôi nổi rơi lệ.

Quả nhiên, bạn bè của đại lão vẫn chỉ có thể là đại lão, đại lão chỉ chơi cùng đại lão.

Bọn họ không dám suy đoán thêm về quan hệ của hai người này, nhưng sự thật rõ rành rành, khi bầu không khí giữa hai người đã phơi bày rõ rệt, thì bao nhiêu lời đồn nhảm cũng trở nên vô nghĩa.

Sau khi kết thúc tiết học buổi sáng, Lục Từ thu dọn cặp, đang định khoác lên vai, liền bị Kỳ Vọng kéo lại.

“Ta giúp ngươi đeo nhé?”

“Ngươi bị bệnh à?” Lục Từ giật lại cặp, “Ta không có tay hay là không có chân?”

“Không, ta chỉ muốn nịnh nọt ngươi thôi, coi như báo đáp ân tình vừa rồi ngươi giúp ta trả lời câu hỏi.”

“Không cần.” Lục Từ khoác cặp lên vai mình, “Kỳ Vọng, ta là một Alpha cấp S, khi ta không bệnh thì cũng không cần được chăm sóc đặc biệt, ngươi đừng coi ta như một con gà yếu ớt không trói nổi con gà nào.”

Kỳ Vọng lắc đầu: “Ta không có ý đó… Được rồi, ta nói thật nhé, ta chỉ muốn phục vụ ngươi thôi.”

“Vậy thì ngươi mang đi.” Lục Từ ném cặp cho hắn.

Kỳ Vọng thuận tay đón lấy, trêu chọc: “Ngươi đúng là khó hầu hạ thật, còn phải chú ý nghệ thuật nói chuyện.”

“Ngươi không phải là người của học viện nghệ thuật sao, nói năng có nghệ thuật một chút khó vậy à?”

“Phốc,” Kỳ Vọng bật cười, “Ngươi đúng là hài hước.”

Nếu “lạnh lùng hài hước” cũng coi là hài hước, thì Lục Từ quả thực rất hài hước.

Kỳ Vọng thoải mái cõng cặp của Lục Từ, sóng vai cùng hắn bước đi trên đường trong khuôn viên trường. Hai người đi rất gần nhau, ánh mặt trời chiếu xuống làm mái tóc bạc trắng của Kỳ Vọng bay bay, quét qua mặt Lục Từ, tựa hồ cũng khẽ quét vào lòng hắn.

Lục Từ bỗng nhiên thật lòng nói: “Kỳ Vọng, ngươi thật sự là một người rất không tồi.”

Không khí giữa hai người lúc này đã bớt đi sự căng thẳng như trước, thay vào đó giống như một tầng mây ấm áp bao quanh, tuy chưa hẳn thân mật chặt chẽ, nhưng đã có sự ăn ý.

Một tay Kỳ Vọng xách cặp của Lục Từ, một tay giúp y vén những sợi tóc mái bị gió thổi loạn, gật đầu đồng tình: “Ta cũng cảm thấy chúng ta rất không tồi.”

“Ngươi đối ai cũng tốt như vậy sao?” Lục Từ thuận thế hỏi ra vấn đề đã vương vấn trong lòng hắn nhiều ngày nay.

Kỳ Vọng hít sâu một hơi: “Sao có thể! Ta điên rồi sao? Ta làm gì phải đối với bọn họ tốt như vậy? Ta là tắc kè hoa chắc, có thể tùy theo sở thích mỗi người mà thay đổi màu tóc sao?”

Lục Từ nghĩ cũng thấy đúng, nếu Kỳ Vọng thật sự đối xử với ai cũng giống như với y, vậy thì người trên người hắn chẳng khác nào mấy cột điện bị dán quảng cáo đầy kín.

“Ngươi sẽ không phải kiểu ai muốn gì cũng đồng ý.” Lục Từ nói tiếp.

“Ta chỉ đối với ngươi mới có cầu tất ứng.” Kỳ Vọng khẳng định chắc nịch, “Vì ngươi, bạn bè mời ta đi tụ tập, ta cũng không đi.”

“Ta chưa từng nói không cho ngươi kết giao bạn bè, đừng đổ nồi lên ta.” Lục Từ bĩu môi.

“Nhưng bọn họ rủ ta đi nơi phong nguyệt đó a.” Kỳ Vọng vô tội nói.

Lục Từ: “…”

Y im lặng vài giây, sau mới thản nhiên đáp: “Chỗ đó quả thật không nên đi.”

“Hắc hắc, ta biết ngay ngươi sẽ không thích. Ta đoán được phản ứng của ngươi, cho nên đã sớm không đi rồi.” Kỳ Vọng đắc ý nói.

Lục Từ lại bị câu trả lời thẳng thắn này đánh trúng, nhiệt tình của Kỳ Vọng luôn khiến y có cảm giác không chống đỡ nổi.

Y ngẫm nghĩ một chút, mới hỏi: “Ngươi sẽ không sợ, vừa xa cách bạn bè, vừa bị ta từ chối theo đuổi sao?”

“Nếu cái gì cũng sợ, vậy làm cái gì cũng không thành.” Kỳ Vọng đáp nhẹ nhàng mà tùy ý.

Hắn đứng dưới ánh mặt trời, ánh sáng bao phủ khiến hắn trông như một thân ảnh dũng cảm không sợ hãi, tựa như tình yêu này là một bức tường thành, hắn cũng chẳng sợ đến nỗi đập đầu chảy máu.

Có một khoảnh khắc, Lục Từ cảm thấy nhìn thấy chính mình trong Kỳ Vọng.

Lúc từ chối nhận tiền của gia đình, tự mình kiếm tiền gây dựng sự nghiệp, y cũng giống Kỳ Vọng, đầy ắp dũng khí và nhiệt huyết, không biết thế nào là sợ hãi, chẳng hề lo lắng tương lai xa xôi sẽ ra sao.

Bởi vì bất kể tương lai thế nào, y đều sẽ lựa chọn làm những việc mà hiện tại mình muốn, như vậy mới không thẹn với bản thân.

“Ngươi đang ngẩn người.” Kỳ Vọng xoa xoa tóc hắn, “Sao thế, có tâm sự à?”

“Không có.” Lục Từ đáp.

“Ngươi gạt ta!” Kỳ Vọng kêu lên, “Rõ ràng vừa rồi ngươi thất thần!”

“Ngươi phiền quá đi.” Lục Từ hất tay hắn ra, “Mau ăn cơm xong rồi đi tạo hình.”

Kỳ Vọng lập tức hưng phấn, quên sạch chuyện vừa nãy: “Sao lần này ngươi rảnh nhanh thế!”

“… Trùng hợp thôi.”

Thật ra nào có khó sắp xếp như vậy.

Với hiệu suất hiện tại của Lục Từ và sức mạnh của đội ngũ mới lập, y không cần dốc toàn lực vào học tập và công việc.

Trước kia dây dưa, do dự mới đồng ý Kỳ Vọng, chỉ vì lúc đó vị trí của Kỳ Vọng trong lòng y chưa đủ quan trọng mà thôi.

Đối với đa số người, tiền ở đâu thì tình ở đó.

Nhưng với Lục Từ, xuất thân và bối cảnh khiến tiền bạc không còn là yếu tố cân nhắc trong tình cảm, điều y trân trọng hơn chính là thời gian quý giá.

Thời gian và tinh lực y bỏ ra cho ai, thì tình cảm ycũng dành cho người đó.

Kỳ Vọng cũng cùng đạo lý này.

Ngay khoảnh khắc hắn chủ động tránh xa bạn bè rủ rê đi chỗ phong nguyệt, chọn chuẩn bị niềm vui bất ngờ cho Lục Từ, Lục Từ đã hiểu Kỳ Vọng sẽ dành thời gian và tinh lực cho mình.

Dù không hẳn cần phải chọn một trong hai bạn bè và người yêu, nhưng đến vậy cũng đủ để chứng minh vấn đề.

Lục Từ đối với điều này rất vừa lòng.

Hai người ăn một bữa cơm nhanh chóng, ăn xong Kỳ Vọng thậm chí chẳng buồn mang cặp của Lục Từ về ký túc xá, trực tiếp khoác lên lưng, cùng Lục Từ ra khỏi trường, bắt xe thẳng tới một trung tâm thương mại.

Vừa bước xuống xe, Lục Từ liền sửng sốt: “Ngươi đưa ta đến trung tâm thương mại của nhà ta?”

Kỳ Vọng: “…”

Thích phải người có quá nhiều tiền, quả thật khiến người ta lúng túng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.