Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 283: Kỳ Vọng Lục Từ thiên 28




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 283 miễn phí!

Kỳ Vọng chỉ khựng lại vài giây, rồi lập tức khôi phục bình tĩnh.

“Là ba ngươi hay là chú ngươi?” Hắn hỏi.

“Có khác nhau sao?” Lục Từ hỏi ngược lại, “Nhà chúng ta vốn chẳng phân chia rõ ràng như vậy.”

“A?” Kỳ Vọng nghiêng đầu, “Cũng đúng, vậy sau này khi ta sẽ thường đến chỗ nhà các ngươi, tích nhiều điểm vàng cho cha vợ tương lai nhé.”

“Mẹ nó ngươi nói cái gì thế!” Lục Từ đá một cước lên đùi hắn, “Đây là địa bàn nhà ta, ngươi bớt phách lối đi một chút cho ta!”

Vậy mà chỉ lại bảo hắn điệu thấp, chứ không phải phản bác chuyện “cha vợ” gì đó!

Trong lòng Kỳ Vọng như có một luồng kinh hỉ dâng lên. Sự thay đổi này của Lục Từ đủ chứng minh vấn đề rồi. Trong lúc hắn chậm rãi công lược, hai người đã dần dần ngầm mặc nhận quan hệ đặc biệt.

Trong lòng vui sướng, ngoài miệng hắn cũng ngoan ngoãn nghe theo: “Được được, ta sẽ tích nhiều điểm vàng cho người nhà bạn ta.”

Lục Từ tuy không thèm để ý chút tiền đó, nhưng thấy Kỳ Vọng vui vẻ cho y, y cũng vui như thể chính người nhà mình nhận được.

Y liếc Kỳ Vọng, ra hiệu: “Đi thôi, ta đi theo ngươi.”

“Ha ha, ngươi đi theo ta,” Kỳ Vọng sung sướng lặp lại, “Ta thật sự có tài đức gì mà được nghe câu này chứ.”

Thật sự là không dễ dàng gì!

Cả đời này hắn cũng chỉ chịu chó l**m cho một người như vậy thôi. Muốn hắn lặp lại lần thứ hai? Tuyệt đối không, bởi vì chó liếmthật sự quá khó!

Chó l**m Kỳ phản Thiên Cương, mang theo chủ nhân của mình một đường đi tới, dừng trước cửa một cửa hàng thời trang nam.

“Mời vào, … bạn ta.”

Lục Từ lườm hắn: “Không khác gì đâu, ít giả bộ.”

“Hắc hắc, ta vui quá, ngươi để ta giả bộ một chút cũng được mà.”

Chưa kịp vui bao lâu, điện thoại trong túi Lục Từ bỗng reo vang.

Lục Từ cầm ra nhìn, lông mày khẽ giật.

“Sao thế?” Kỳ Vọng nghi hoặc hỏi, “Không nghe à?”

“Ba ta.” Lục Từ đáp, rồi lập tức nhận điện thoại: “Có chuyện gì?”

“Có đang ở trung tâm thương mại nhà mình à.” Giọng Lục Văn Huyền vang lên.

“Thì sao, con không thể đến à?”

“Không phải, con đừng hùng hổ như thế.” Lục Văn Huyền thật sự sợ y, “Ba cũng vừa đúng lúc đang ở đây, nãy trên lầu nhìn thấy con đi vào, là đi với bạn à?”

“Ba đều thấy rồi, còn hỏi làm gì, có ý gì à?” Lục Từ vừa nói vừa vỗ vỗ vai Kỳ Vọng, ra hiệu hắn cứ đi chọn đồ.

Kỳ Vọng hớn hở lao vào dãy kệ quần áo sặc sỡ, Lục Từ tiếp tục trò chuyện điện thoại, cha con “hòa thuận” đối thoại.

“Rất ít thấy con đi dạo trung tâm thương mại.” Lục Văn Huyền nói.

“Muốn tới thì tới, nhà chúng ta mở, chẳng lẽ còn đuổi con ra?”

“Không phải ý đó.” Lục Văn Huyền nhức đầu, “Không phải con nói học tập và công việc bận rộn, ngay cả gặp một Omega cũng không muốn, thế mà giờ lại rảnh đi dạo trung tâm vào giờ hành chính?”

“Tranh thủ nghỉ ngơi, kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, tổ tông dạy vậy mà.”

“…” Lục Văn Huyền nghẹn họng, đành chuyển đề tài, “Con đi với bạn hả? Chờ chút ba bận xong, hai đứa lên ăn với ba bữa cơm đi? Hiếm khi thấy con có bạn, vừa hay mang đến cho ba gặp một lần.”

“Cảm ơn, bọn con ăn ở nhà ăn rồi, giờ no lắm.” Lục Từ dứt khoát từ chối.

Đúng là trò cười, gọi là ăn cơm, thực tế chẳng phải để thăm dò y sao.

“Không gặp thì thôi, sao ngữ khí con như vậy. Hôm nay con tới làm gì? Mua quần áo?”

“Tùy tiện dạo, cũng coi như thị sát tình hình làm việc của nhân viên nhà chúng ta.” Lục Từ mở miệng là bịa, “Không có chuyện gì thì con cúp.”

“Lục Từ!”

Đáp lại Lục Văn Huyền chỉ có tiếng tút tút, cậu con trai phản nghịch này dứt khoát cúp máy, không chừa cho ông chút thể diện nào.

Lục Từ biết ba y là người thông minh, cuộc điện thoại vừa rồi vốn đã có chỗ kỳ quặc, y không hề nghi ngờ, Lục Văn Huyền rất nhanh sẽ nhìn ra nhiều điểm càng thêm bất thường.

Tuy rằng bản thân và Kỳ Vọng còn chưa tính là gì, nhưng Lục Từ đã theo bản năng ngửi được mùi nguy hiểm. Ở đây khắp nơi đều là nhân viên của Lục gia, nói trắng ra, tất cả bọn họ đều có thể trở thành tai mắt của Lục Văn Huyền. Mình và Kỳ Vọng làm gì, Lục Văn Huyền muốn biết thì chẳng khó chút nào.

Nơi nơi đều là ánh mắt theo dõi, nơi nơi đều là camera giám sát, nơi này trừ WC ra, gần như không còn chỗ nào để y thở nổi…

Lục Từ hít sâu một hơi, thu di động lại, bước vào trong tiệm.

Kỳ Vọng đã chọn sẵn mấy bộ quần áo, nhờ nhân viên phục vụ phân loại gấp lại.

Lục Từ đi đến bên cạnh hắn, bỗng hỏi một câu chẳng ăn nhập: “Phòng thay đồ ở đâu?”

“A?” Kỳ Vọng ngẩn ra, rồi chỉ về phía sau: “Bên kia, rẽ phải.”

“Ngươi chọn bộ nào cho ta?” Lục Từ lại hỏi.

Kỳ Vọng càng ngốc hơn: “Đều ở đây rồi, chờ chút nhân viên sẽ mang vào phòng thay cho ngươi.”

“Ngươi mang cho ta.” Lục Từ nói xong liền đi về phía phòng thay đồ, còn dặn: “Ngươi cũng vào theo, đừng có lần khần.”

“Ha?” Niềm vui bất ngờ này làm Kỳ Vọng ngỡ mình đang mơ.

Lục Từ lại cho hắn theo vào phòng thay đồ…

Đây là muốn làm gì?

Trong đầu hắn xoay một vòng vẫn không đoán ra được đáp án.

Hoặc có thể nói, hắn không dám đoán. Khả năng lớn nhất là Lục Từ tiện tay sai sử, bảo hắn làm c* li vác đồ thôi.

Trong lòng mang theo một tia nghi hoặc khó nhận ra, hắn ôm cả đống quần áo, đi theo sau Lục Từ, giống như thư đồng của hoàng thái tử, cùng y quẹo vào một phòng thay đồ nơi góc khuất.

Kỳ Vọng vừa bước vào, quần áo trên tay còn chưa kịp đặt xuống, Lục Từ đã “cạch” một tiếng, khóa cửa lại.

“Này này này, ta còn chưa ra ngoài mà.” Kỳ Vọng nhắc, “Ngươi quên ta còn ở trong sao?”

“Ta cố ý.” Lục Từ nói xong, sải chân bước dài, nhanh chóng áp sát.

Trong khoảnh khắc, không khí trong phòng thay đồ lập tức trở nên ám muội vì khoảng cách hai người đột ngột rút ngắn. Kỳ Vọng vẫn ôm một tay quần áo, bất ngờ bị Lục Từ ép vào giữa người y và cửa.

Lục Từ nhân cơ hội hai tay hắn không rảnh, liền đưa tay bóp cằm hắn.

Kỳ Vọng chẳng những không có chút cảm giác bị ép buộc, ngược lại còn ngoan ngoãn cọ mặt vào lòng bàn tay y, trên mặt tràn đầy nụ cười thuận theo.

Hơi ngứa từ lòng bàn tay truyền tới, Lục Từ bật cười: “Ngươi làm gì vậy? Không phải ta đang đùa giỡn ngươi sao? Có thể tỏ ra bị đùa một chút không?”

Kỳ Vọng phối hợp, giả bộ gọi nhỏ một tiếng: “Phi lễ nha, ở đây có người phi lễ thiếu nam đàng hoàng!”

“Kêu to hơn chút, không ăn cơm à.”

“Ha?” Kỳ Vọng choáng váng, “Ngươi thật sự muốn đùa à?”

Hắn chẳng hiểu ra sao, rõ ràng kêu to rất dễ bị người nghe thấy, nhưng vẫn nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh của Lục Từ.

Hắn mở miệng, vừa phát ra âm “Phi”…

Phần sau còn chưa kịp thốt ra, Lục Từ đã bóp cằm hắn, cúi xuống hôn tới.

Má nó, so với việc bị Lục Văn Huyền thăm dò từng chút một, thì chi bằng tự mình “tiền trảm hậu tấu” còn hơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.