Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 284: PN Kỳ Vọng Lục Từ thiên 29




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 284 miễn phí!

Lạnh băng lại mềm mại, khi môi chạm nhau trong khoảnh khắc, Kỳ Vọng sảng khoái đến mức nhịn không nổi bật ra một tiếng “Ưm”.

Lục Từ dừng lại, nhíu mày: “Ta cắn ngươi sao?”

“Không có, không có,” nửa bên mặt Kỳ Vọng đỏ bừng, giống như thằng nhóc ngây ngô, nhỏ giọng thuật lại, “Ngươi… ngươi hôn ta đó.”

“Nếu ngươi không nói mù mờ nữa.” Lục Từ lại nhéo mặt hắn lần nữa, “Há miệng.”

Môi lưỡi quấn quýt, kéo ra sợi chỉ bạc. Đây là một nụ hôn mang đậm tính xâm lấn do Lục Từ làm chủ, chỉ kết thúc khi cả hai sắp nghẹt thở.

Kỳ Vọng thực sự muốn hỏi Lục Từ một câu: rốt cuộc trước kia ngươi có từng nói suông thôi hay là đã cố ý học qua? Thật sự cái gì học thần cũng có thể tự lĩnh hội sao? Ngay cả kỹ thuật hôn cũng thành thục hơn hắn- người thường xuyên ra vào chỗ phong nguyệt.

Bản thân Lục Từ cũng đỏ cả vành tai, nhưng vẫn lập tức lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, ép giọng bình tĩnh: “Ta thử quần áo.”

Kỳ Vọng bĩu môi, lại l**m đôi môi một cái. Hương vị mỹ diệu vừa rồi hắn còn chưa kịp thưởng thức đủ, vậy mà Lục Từ đã lạnh lùng chuyển nhiệm vụ sang bước tiếp theo.

Thật giống như một máy rút điếu thuốc vô tình.

Phun tào thì phun tào, nhưng Kỳ Vọng vẫn ngoan ngoãn giơ mớ quần áo đã phân loại lên, trình cho Lục Từ: “Bộ này rất thường ngày, nhưng không mất vẻ nghiêm túc, ngươi mặc đi học được, về cũng có thể liền mạch tham gia hội nghị công ty.”

“Không tồi.” Lục Từ hờ hững bình luận.

Bề ngoài trông y như bình tĩnh, nhưng thật ra chẳng cách nào tập trung vào quần áo. Nụ hôn vừa rồi gần như cướp đi toàn bộ lý trí. Hiện tại cha y còn đang ăn trưa ngay trên tầng, mà y thì hôn môi với một Alpha khác ở phòng thay đồ dưới lầu…

Cảm giác k*ch th*ch như dây thường xuân, từng đợt từng đợt leo khắp lưng vai và ngực y, khiến tim đập dồn dập, tưởng chừng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Kỳ Vọng đặt những bộ quần áo khác lên ghế trong phòng thay đồ, giúp Lục Từ cởi từng chiếc nút áo sơ mi. Thấy Lục Từ đang ngẩn người, hắn hỏi: “Sao bất động vậy?”

Lục Từ đưa tay, lau nhẹ môi hắn, ánh mắt thâm trầm khó đoán: “Nói cho ngươi một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Khóe môi Lục Từ cong lên: “Ba ta đang ở trên tầng, ngay trong nhà hàng tầng trên.”

“Cái gì?!” Kỳ Vọng sợ muốn chết, “Ngươi, ngươi, ngươi… sao bây giờ mới nói!”

“Sao? Ngươi sợ rồi, ngươi muốn lùi bước, muốn chạy trốn?” Lục Từ cố ý chọc ghẹo hắn.

Kỳ Vọng lập tức mắc câu, phủ nhận ngay: “Làm gì có! Ta mới không sợ đâu!”

“Ba ta rất đáng sợ.” Lục Từ tiếp tục khiêu khích, “Ông ấy có thể sẽ ném ngươi ra ngoài từ ống khói đấy.”

“Vậy làm sao bây giờ?” Kỳ Vọng giả vờ sợ hãi, cọ cọ vào người hắn, “Ngươi sẽ bảo vệ ta chứ?”

“Ta với ngươi là quan hệ gì? Vì sao phải bảo vệ ngươi?”

“Má nó!” Kỳ Vọng kinh hãi, vội lấy tay che miệng, “Hôn cũng để ngươi hôn rồi, ngươi còn chối sao?!”

Cái này thì gọi là gì? Chính là lừa tình trắng trợn!

Lục Từ nhìn bộ dáng Kỳ Vọng sốt ruột đến mức dậm chân, trong lòng thấy cực kỳ thú vị, khóe môi nhịn không nổi cong lên.

Bỗng nhiên y cảm thấy, Kỳ Vọng giống như con chó nhỏ đi lạc ven đường được y cho miếng thịt ăn, đôi mắt ngóng trông cho rằng y sẽ dẫn về nhà. Nhưng thực tế y vốn chẳng có ý định ấy, chỉ thuận tay cho ăn, thế là con chó nhỏ liền trở mặt, hận không thể gào thét nhe nanh với y.

“Ngoan.” Y cười híp mắt, cảm giác bản thân đã rất lâu rồi không được hưởng loại vui sướng này.

Kỳ Vọng hừ hừ hưởng thụ sự v**t v* của Lục Từ, giống như một con mèo được thuận lông.

Qua một lúc lâu, hắn mới hỏi: “Sao ngươi còn chưa cởi? Định mặc nguyên vậy mà thử luôn sao?”

“Cởi.” Lục Từ lúc này lại trở nên dứt khoát, không còn cái kiểu câu nệ như ở giữa đám đông nữa. Y nhìn chằm chằm vào mắt Kỳ Vọng, chậm rãi một nút một nút cởi áo sơ mi.

Yết hầu Kỳ Vọng điên cuồng chuyển động, nuốt không biết bao nhiêu nước bọt.

Trước kia hắn có thể giả vờ làm quân tử, phần lớn cũng nhờ Lục Từ hay đóng vai kẻ nghiêm chỉnh.

Nhưng giờ phút này, Lục Từ lại như ma mị mê hoặc, vừa nhìn chằm chằm hắn, vừa tháo nút áo cuối cùng.

Áo sơ mi ca rô rơi xuống đất.

Giọng Lục Từ như mụ phù thủy dụ hoặc người cá nhỏ: “Sờ một cái, ăn một bạt tai.”

Kỳ Vọng nghiêng đầu cười: “Vụ làm ăn này có lời quá! Cho ta một trăm cái trước.”

Dứt lời, hắn vẫn treo mớ quần áo trên tay, duỗi cánh tay còn lại ra, chạm vào eo Lục Từ.

Thân thể co dãn, trơn nhẵn, ấm áp kia như nam châm, hút chặt lấy tay hắn.

Kỳ Vọng còn chưa kịp đắm chìm, trên mặt đã vang lên một tiếng “bốp”.

Lần này thật sự không đau, vì Lục Từ căn bản chẳng dùng lực.

Kỳ Vọng l**m môi: “Bảo bối, nếu em dùng cái lực này để trả đũa ta, coi chừng em không thoát khỏi phòng này được đâu.”

“Ba ta đang trên lầu.” Lục Từ dửng dưng đáp.

“Đệt!” Kỳ Vọng tức đến hộc máu, “Trong hoàn cảnh này mà ngươi vẫn nhắc tới ba ngươi à!”

“Hoàn cảnh gì mà hoàn cảnh, chẳng phải ngươi đang giúp ta thử đồ sao?”

“Lục Từ!” Kỳ Vọng ấm ức kêu lên, “Ngươi đừng khi dễ ta nữa!”

Bị Lục Từ đùa giỡn như dắt chó, Kỳ Vọng cảm giác trên cổ mình như mọc ra một sợi dây xích.

Càng nghĩ càng tức, nhẫn nhịn thì gió yên sóng lặng, lùi một bước…

Không được, lùi cái rắm!

Nghĩ vậy, tay hắn đang đặt ở eo Lục Từ bỗng siết chặt, mạnh mẽ kéo người kia về phía mình, còn chính hắn cũng bước lên một bước, khoảng cách lập tức bị xóa bỏ.

Hắn chủ động hé miệng, ngậm lấy môi Lục Từ.

Lục Từ cũng chẳng chịu kém, tháo kính xuống, vòng tay ôm vai hắn, hai người hôn nhau đến mức răng và lưỡi như đang đánh trận.

Bàn tay Kỳ Vọng cũng dần trở nên không ngoan. Ban đầu hắn còn định giữ chút lý trí, tính toán lát nữa sẽ vỗ thêm mấy cái, nhưng rồi phát hiện số lần đã nhiều đến chẳng đếm nổi nữa, liền từ bỏ luôn.

Kệ đi, dù sao mỗi một cái vỗ cũng là tình, bằng không sao Lục Từ không vỗ người khác, chỉ vỗ mình?

Lục Từ thích hắn, chắc chắn thích hắn.

Kỳ Vọng vô cùng cảm nhận được rõ ràng, khi bàn tay hắn đặt lên ngực đối phương, nhịp tim đập nhanh đến mức kinh người kia, vào khoảnh khắc đó, nhất định là vì hắn mà rung động.

Chỉ cần như thế là đủ, chỉ cần Lục Từ thích hắn, bất kể sau này có trở ngại gì, bất kể gia đình đối phương làm khó thế nào, hắn cũng không để bụng.

“Ta thích ngươi, Lục Từ, ta thích ngươi.” Kỳ Vọng thở hổn hển trong nụ hôn, khuôn mặt đỏ ửng, thổ lộ.

Lục Từ không nói “Ta cũng thích ngươi”.

“Chúng ta cùng đi xăm mình đi.” Lục Từ nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng tuy mơ hồ, nhưng ánh nhìn lại vô cùng kiên định, “Ta với ngươi, cùng nhau.”

Y rốt cuộc quyết định sẽ nuôi dưỡng một con cún nhỏ, và làm một chủ nhân vĩnh viễn không bao giờ bỏ rơi.

【 Kỳ Vọng Lục Từ thiên —— toàn văn hoàn 】

【 Một chút xíu cảm nghĩ cuối: Quyển sách này đến đây là kết thúc! Bắt đầu viết từ tháng 3, vốn dự định tháng 5 sẽ xong, không ngờ lại kéo dài đến tận tám tháng, thật sự phải cảm ơn sự lười biếng của bản thân (không phải)… Ngay từ đầu chỉ đơn giản muốn viết một bộ truyện song nam chủ ở rể mà mình chưa từng thấy qua, cảm thấy đề tài này rất độc đáo. Nhưng khi thật sự cầm bút viết mới phát hiện bản thân đem rất nhiều tình tiết viết thành ra thiên về khoa học viễn tưởng, đặc biệt là phần gây dựng sự nghiệp và kinh doanh công ty, nhìn lại thì có vẻ quá đơn giản… Bất quá cũng không sao, coi như ta chiều chuộng nhân vật chính của mình vậy hhh.

Nói đến điểm gây tranh cãi lớn nhất của quyển sách này, chính là ngay lúc mở đầu đã luôn viết Cẩm Thư Hoa làm chuyện xấu. Lần đầu tiên viết truyện, ta đúng là ra tay không nhẹ không nặng. Kỳ thật ban đầu ta còn định thiết kế hắn tệ hơn nhiều, nhưng vì bị mắng quá nhiều nên ta liền cho hắn xuất ngoại trước. Nhưng cũng chẳng giải quyết được gì, bởi vì với điểm yếu đó, thu nhập quyển sách này đóng băng thật sự nhanh (ta không xóa bình luận trong mục đánh giá, phỏng chừng cũng có không ít người né tránh sau khi đọc phần bình luận ấy? Dù sao quyển này duy trì mức thu nhập 30 đồng mỗi ngày cũng được một khoảng lâu). Về sau ta liền “Phật hệ”, coi như tập đầu tiên này chủ yếu là tích lũy kinh nghiệm, dẫm qua hố rồi thì sau này sẽ không lặp lại. Ta cũng tin rằng tương lai bản thân mình sẽ làm tốt hơn!

Thật sự rất cảm ơn tiểu Lộ, tiểu Trì, tiểu Bùi, tiểu Tiếu, tiểu Kỳ, tiểu Lục, tiểu Cẩm gì đó, cùng những nhân vật khác trong truyện. Nhân vật và tác giả là mối quan hệ cùng nhau thành tựu, cho dù truyện kết thúc ta cũng sẽ vẫn nhớ đến họ ~ Về sau thỉnh thoảng ta sẽ viết thêm phiên ngoại, mọi người nếu hứng thú có thể quay lại xem, cảm ơn nhiều lắm ~ Cuối cùng xin cảm ơn những độc giả đã theo dõi đến tận đây, đọc trọn vẹn câu chuyện này mà không bị ta làm tức chạy mất, đó mới thật sự là chân ái dành cho ta. Tác giả nhỏ cúi đầu cảm tạ mọi người, cảm ơn! 】

【 Toàn văn kết thúc 】


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.