“Trong lòng cô không rõ sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Ánh mắt Tô Uyển khẽ dao động.
Nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
“Em thật sự không hiểu ý chị.”
“Không hiểu?”
Tôi cười lạnh.
Lấy điện thoại ra.
“Vậy cô nhìn những tấm ảnh này đi.”
“Còn không hiểu nữa sao?”
Tôi đưa cho cô ta xem những bức ảnh mà thám tử Vương gửi tới.
Vừa nhìn thấy ảnh.
Sắc mặt Tô Uyển lập tức trắng bệch.
Nhưng cô ta vẫn cố chống đỡ.
“Những… những tấm ảnh này ở đâu ra?”
Cô ta lắp bắp hỏi.
“Ở đâu ra không quan trọng.”
“Quan trọng là tất cả đều là thật.”
“Đúng không?”
Tôi từng bước ép sát.
Tô Uyển im lặng vài giây.
Đột nhiên thay đổi sắc mặt.
Không tiếp tục giả vờ nữa.
“Đã vậy thì em cũng không cần diễn nữa.”
Cô ta cười nhạt.
“Đúng.”
“Em và anh Chí Viễn đang ở bên nhau.”
“Thì sao nào?”
Nghe chính miệng cô ta thừa nhận.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước.
Tim tôi vẫn đau nhói.
“Biết anh ấy là đàn ông đã có gia đình không?”
Tôi hỏi.
“Biết chứ.”
Tô Uyển thờ ơ đáp.
“Nhưng anh ấy nói anh ấy không còn yêu chị nữa.”
“Sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn với chị.”
“Không còn yêu tôi nữa?”
Tôi cười chua chát.
“Vậy tại sao anh ta không trực tiếp đề nghị ly hôn?”
“Bởi vì anh ấy tiếc căn nhà này.”
Tô Uyển đắc ý nói.
“Căn nhà này trị giá mấy triệu tệ.”
“Nếu ly hôn phải chia cho chị một nửa.”
Lời nói của cô ta giống như một lưỡi dao sắc.
Đâm sâu vào tim tôi.
Thì ra.
Trong mắt Trần Chí Viễn.
Tôi còn không bằng một căn nhà.
“Con hồ ly tinh vô liêm sỉ này!”
Mẹ không nhịn nổi nữa.
Lao tới định tát Tô Uyển.
Tôi vội vàng giữ mẹ lại.
“Mẹ.”
“Đừng động tay.”
“Không đáng.”
“Đúng vậy.”
“Không đáng phải động tay vì loại người như tôi.”
Tô Uyển chỉnh lại quần áo.
Khóe môi đầy vẻ khiêu khích.
“Dù sao anh Chí Viễn cũng không còn yêu chị nữa.”
“Hai người sớm muộn cũng sẽ ly hôn.”
“Thay vì kéo dài.”
“Chi bằng sớm tác thành cho bọn em.”
“Tác thành cho hai người?”
Tôi cười lạnh.
“Cô nghĩ Trần Chí Viễn thật sự sẽ cưới cô sao?”
“Đương nhiên.”
Tô Uyển vô cùng tự tin.
“Anh ấy đã hứa với em rồi.”
“Đợi ly hôn với chị xong sẽ cưới em.”
“Vậy cô có biết bây giờ anh ta đang ở đâu không?”
Tôi hỏi.
Tô Uyển ngẩn người.
“Chẳng phải anh ấy đang đi công tác sao?”
“Đi công tác?”
Tôi lấy điện thoại ra.
“Vậy cô thử xem vòng bạn bè của anh ta đi.”
“Lần cuối cùng cập nhật là khi nào?”
Tô Uyển lấy điện thoại ra xem.
Sắc mặt dần trở nên khó coi.
“Có thể anh ấy bận công việc thôi.”
“Bận công việc?”
Tôi bật cười mỉa mai.
“Hay là chơi chán rồi.”
“Không muốn để ý tới cô nữa?”
“Cô nói bậy!”
Tô Uyển lập tức nóng nảy.
“Anh Chí Viễn không phải loại người đó!”
“Không phải loại người đó?”
Tôi nhìn cô ta đầy châm chọc.
“Một người đàn ông có thể bỏ mặc vợ sinh con.”
“Để đi du lịch với người phụ nữ khác.”
“Cô nghĩ anh ta là người tốt đẹp đến mức nào?”
Tô Uyển bị tôi nói đến cứng họng.
Nhất thời không thể phản bác nổi một câu.
“Tô Uyển, tôi khuyên cô một câu.”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Trần Chí Viễn có thể phản bội tôi.”
“Thì cũng có thể phản bội cô.”
“Bây giờ cô cho rằng mình là người chiến thắng.”
“Nhưng biết đâu một ngày nào đó.”
“Anh ta sẽ đối xử với cô bằng chính cách đã từng đối xử với tôi.”
“Không thể nào!”
Tô Uyển vẫn cố cứng miệng.
“Em khác chị.”
“Em trẻ hơn chị.”
“Đẹp hơn chị.”
“Có năng lực hơn chị.”
“Vậy sao?”
Tôi thản nhiên đáp.
“Thế tại sao đến giờ cô vẫn không liên lạc được với anh ta?”
Sắc mặt Tô Uyển càng thêm khó coi.
“Để tôi nói cho cô biết tại sao.”
Tôi tiếp tục.
“Bởi vì trong mắt anh ta.”
“Cô chỉ là một món đồ chơi.”
“Khi cảm giác mới mẻ qua đi.”
“Đương nhiên sẽ không còn quý trọng nữa.”
“Cô… cô đừng có ly gián!”
Tô Uyển tức đến phát điên.
“Ly gián?”
Tôi lắc đầu.
“Tôi chỉ đang nói sự thật.”
“Một người đàn ông.”
“Nếu thật lòng yêu cô.”
“Thì sẽ biến mất vào đúng lúc này sao?”
Tô Uyển im lặng.
Rõ ràng lời nói của tôi đã đánh trúng điểm yếu của cô ta.
“Được rồi.”
“Cô nên đi đi.”
Tôi thẳng thừng đuổi khách.
“Sau này cũng đừng tới nữa.”
“Nhà chúng tôi không hoan nghênh cô.”
Tô Uyển nghiến chặt răng.
Xoay người bỏ đi.
Đi tới cửa.
Cô ta còn quay đầu lại nói một câu:
“Lâm Hiểu Vũ.”
“Đừng đắc ý quá sớm.”
“Anh Chí Viễn sớm muộn cũng sẽ quay về tìm em.”
“Vậy thì cô cứ chờ đi.”
Tôi lạnh lùng đáp.
Cánh cửa đóng lại.
Phòng khách lập tức chìm vào yên tĩnh.
Một sự yên tĩnh đến đáng sợ.
5
Sau khi Tô Uyển rời đi.
Ba người chúng tôi đều im lặng rất lâu.
“Hiểu Vũ.”
“Con vừa rồi làm rất tốt.”
Mẹ vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Không để con hồ ly tinh đó chọc tức.”
“Đúng vậy.”
Mẹ chồng cũng gật đầu.
“Hiểu Vũ bây giờ mạnh mẽ hơn rồi.”
“Nếu là trước đây.”
“Chắc chắn con đã khóc mất.”
Tôi cười chua chát.

