“Khóc thì có ích gì đâu.”
“Nước mắt không giải quyết được bất cứ chuyện gì.”
Đúng lúc ấy.
Đứa bé tỉnh giấc.
Bắt đầu quấy khóc.
Tôi bế con lên.
Nhẹ nhàng đung đưa dỗ dành.
“Chắc thằng bé đói rồi.”
Mẹ chồng đau lòng nói.
“Hiểu Vũ, con vào cho con bú đi.”
“Để mẹ dọn dẹp cho.”
Tôi bế con trở về phòng.
Cho con bú.
Nhìn khuôn mặt nhỏ đang chăm chú bú sữa.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một dòng nước ấm.
Bất kể Trần Chí Viễn thế nào.
Ít nhất.
Tôi vẫn còn có đứa bé này.
Thằng bé là hy vọng của tôi.
Cũng là động lực để tôi tiếp tục bước tiếp.
Sau khi cho con bú xong.
Tôi đặt đứa bé xuống giường.
Rồi cầm điện thoại gọi cho Tiểu Lý.
Người bạn làm luật sư của tôi.
“Tiểu Lý.”
“Tớ muốn hỏi một chút về chuyện ly hôn.”
“Hiểu Vũ?”
“Cậu muốn ly hôn sao?”
Tiểu Lý vô cùng kinh ngạc.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Tôi kể sơ lược toàn bộ sự việc.
“Trần Chí Viễn đúng là quá đáng!”
Tiểu Lý tức giận nói.
“Cậu yên tâm.”
“Trong trường hợp này.”
“Nếu ly hôn thì cậu hoàn toàn chiếm ưu thế.”
“Tớ muốn quyền nuôi con.”
“Không thành vấn đề.”
“Đứa bé vẫn đang trong thời gian bú mẹ.”
“Tòa án thông thường sẽ giao cho người mẹ nuôi dưỡng.”
Tiểu Lý nói.
“Hơn nữa.”
“Trần Chí Viễn có hành vi ngoại tình.”
“Điều này cực kỳ bất lợi cho anh ta.”
“Vậy còn chuyện phân chia tài sản?”
Tiểu Lý hỏi.
“Căn nhà là tài sản trước hôn nhân hay sau hôn nhân?”
“Nhà do gia đình anh ấy mua trước hôn nhân.”
“Nhưng sau khi kết hôn bọn tớ cùng trả tiền vay.”
“Vậy cậu có thể yêu cầu chia phần giá trị tăng thêm tương ứng với khoản tiền trả góp sau hôn nhân.”
Tiểu Lý giải thích.
“Ngoài ra.”
“Do anh ta ngoại tình.”
“Cậu còn có thể yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần.”
“Được.”
“Vậy cậu giúp tớ chuẩn bị hồ sơ nhé.”
“Không vấn đề.”
“Ngày mai tớ sẽ bắt đầu chuẩn bị.”
Sau khi cúp máy.
Tôi cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Ít nhất.
Về mặt pháp luật.
Tôi sẽ không chịu thiệt.
Buổi chiều.
Tôi đang ngồi trong phòng khách chơi với con.
Chuông cửa lại vang lên.
Lần này.
Mẹ là người ra mở cửa.
Khi quay lại.
Sắc mặt bà vô cùng khó coi.
“Ai vậy?”
Tôi hỏi.
“Là bố chồng con.”
Mẹ đáp.
Tôi khựng lại.
Bố chồng rất ít khi tới nhà chúng tôi.
Hôm nay.
Sao ông lại đột nhiên xuất hiện?
“Để bố vào đi.”
Tôi nói.
Bố chồng bước vào phòng khách.
Trông ông vô cùng tiều tụy.
Mái tóc dường như bạc đi không ít.
“Hiểu Vũ.”
Ông gọi tôi một tiếng.
Giọng nói khàn đặc.
“Bố.”
Tôi đứng dậy.
“Đứa bé đâu rồi?”
Ông hỏi.
“Ở đây.”
Mẹ chồng bế đứa bé đi tới.
Bố chồng nhận lấy cháu.
Nhìn khuôn mặt nhỏ của thằng bé.
Vành mắt ông đỏ hoe.
“Giống hệt Chí Viễn lúc nhỏ.”
“Bố, sao bố lại tới đây?”
Tôi hỏi.
Bố chồng khẽ thở dài.
“Bố nghe mẹ con kể hết mọi chuyện rồi.”
Thì ra mẹ chồng đã kể chuyện của Trần Chí Viễn cho ông biết.
“Bố, con xin lỗi.”
Tôi không biết nên nói gì.
“Con xin lỗi cái gì chứ?”
Bố chồng lắc đầu.
“Là nhà chúng ta có lỗi với con.”
“Không dạy dỗ Chí Viễn cho tốt.”
“Để con phải chịu nhiều ấm ức như vậy.”
“Bố…”
“Hiểu Vũ.”
“Con muốn làm thế nào.”
“Nhà chúng ta đều ủng hộ con.”
Bố chồng nói.
“Nếu con muốn ly hôn.”
“Bố mẹ sẽ không ngăn cản.”
“Chỉ có điều…”
Ông cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng.
“Đứa trẻ này.”
“Bố hy vọng sau này vẫn có thể thỉnh thoảng được gặp cháu.”
Nghe những lời ấy.
Trong lòng tôi vô cùng xúc động.
Bố mẹ của Trần Chí Viễn đều là người tốt.
Chỉ tiếc rằng.
Họ lại có một đứa con trai không nên thân.
“Bố.”
“Thằng bé mãi mãi là cháu nội của bố.”
“Điều đó sẽ không thay đổi.”
Tôi khẽ nói.
“Cảm ơn con, Hiểu Vũ.”
Nước mắt bố chồng lặng lẽ rơi xuống.
“Là nhà chúng ta có lỗi với con.”
“Bố đừng nói vậy.”
Bố chồng ở lại nhà chúng tôi suốt cả buổi chiều.
Ông luôn bế đứa bé trong lòng.
Không nỡ buông xuống.
Trước khi rời đi.
Ông đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
“Trong này có một trăm nghìn tệ.”
“Là tiền dành cho đứa bé.”
Bố chồng nói.
“Sau này mỗi tháng.”
“Bố mẹ cũng sẽ gửi tiền cấp dưỡng cho cháu.”
“Bố, thật sự không cần đâu.”
Tôi vội từ chối.
“Phải nhận.”
Bố chồng kiên quyết nói.
“Đứa bé vô tội.”
“Không thể để nó chịu khổ vì lỗi lầm của Chí Viễn.”
Sau khi tiễn bố chồng về.
Tôi nhìn tấm thẻ ngân hàng trong tay.
Tâm trạng vô cùng phức tạp.
Bố mẹ của Trần Chí Viễn tốt như vậy.
Vì sao anh ta lại trở thành bộ dạng này?
Buổi tối.
Tôi nằm trên giường.
Nghĩ lại tất cả những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua.
Từ lúc sinh con đến bây giờ.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Cuộc đời tôi đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất.
Trước đây.
Tôi là một người phụ nữ luôn dựa dẫm vào chồng.
Chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến anh ta.
Còn bây giờ.
Tôi phải tự mình đối mặt với ly hôn.
Tự mình nuôi con.

