Sáng hôm sau không có tiết dạy, nên hôm nay Chu Tễ Hòa đến cửa tiệm muộn hơn thường lệ một chút.
Vừa bước chân vào cửa, đập vào mắt cô là cả một nền nhà phủ kín những đóa hồng champagne.
Bùi Tiêu đang ngồi xổm dưới đất, cúi đầu loay hoay chỉnh sửa đủ loại giấy gói màu sáng. Nghe thấy tiếng động lách cách ngoài cửa, cậu ngẩng đầu nhìn theo âm thanh.
Thấy người tới là Chu Tễ Hòa, khóe môi lập tức cong lên thành nụ cười ngả ngớn: “Chào buổi sáng, chị.”
Nhìn quanh chẳng còn chỗ nào để đặt chân, Chu Tễ Hòa chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ nhìn cậu.
“Gì đây? Hôm nay bùng đơn à?”
“Không, em mua đó.” Bùi Tiêu đứng dậy, dùng chân gạt hoa sang hai bên, chừa ra một lối nhỏ để đi lại: “Dạo này em có bạn gái rồi, hôm nay sinh nhật cô ấy nên em mua 999 bông hồng champagne tặng. Tiện thể góp chút doanh thu cho tiệm mình luôn.”
Chu Tễ Hòa chẳng biết nên đáp thế nào, nghĩ mãi mới thốt ra được một câu: “Ừm… vậy tôi thay Đoạn Nguyễn cảm ơn cậu.”
Chàng trai trước mắt tràn đầy sức sống tuổi trẻ, đôi mắt đào hoa chứa chan tình ý, vẻ phong lưu nơi đáy mắt gần như chẳng thể che giấu. Một chàng trai vừa đẹp trai vừa biết lãng mạn, có lẽ chính là hình mẫu trong mộng của rất nhiều cô gái.
Không hiểu sao Chu Tễ Hòa lại nghĩ đến Úc Cẩn Nam. Cũng không biết lúc anh lãng mạn thì sẽ trông như thế nào nhỉ.
“Chị thích loài hoa nào?”
Câu hỏi của Bùi Tiêu kéo cô về thực tại. Cô suy nghĩ kỹ một lúc rồi mới nói: “Hình như tôi không thích một loại đặc biệt nào cả.”
“Người ta bảo phải yêu hoa mới mở tiệm hoa, tới chị thì hoàn toàn ngược lại.” Bùi Tiêu cười trêu.
Nhắc đến chuyện này lại khiến Chu Tễ Hòa nhớ tới một chuyện cũ.
Mấy năm đại học, số hoa cô nhận được không ít, lần nào cũng trả lại nguyên vẹn. Cho tới ngày lễ tốt nghiệp năm cuối, lúc cô và Đoạn Nguyễn đang chụp ảnh ở sân trường, một shipper bất ngờ tiến lại, ôm theo một bó cúc lớn rồi trực tiếp đưa cho cô.
Chu Tễ Hòa hỏi tới hỏi lui cũng không hỏi được tên người gửi. Chỉ nhìn thấy trong bó hoa giấu một tấm thiệp nhỏ, trên đó viết vỏn vẹn bốn chữ:
—— Chúc mừng tốt nghiệp.
Nét chữ phóng khoáng tùy ý, hỗn loạn nhưng lại phảng phất sự chân thành cùng quyết tuyệt.
Lúc đó Đoạn Nguyễn còn trêu một câu: “Có ai tặng nguyên một bó cúc bao giờ? Loại hoa này chẳng phải chỉ để điểm xuyết thôi à?”
Chu Tễ Hòa liếc cô ấy một cái: “Mình lại khá thích. Còn hơn mấy bó hồng diễm lệ đến mức sến súa kia.”
Về sau, chuyện nhỏ này cũng dần bị lãng quên, cô cũng chẳng cố tìm xem rốt cuộc ai là người tặng hoa.
Hoàn hồn lại, Chu Tễ Hòa thuận miệng cảm thán: “Nếu bạn gái cậu biết cậu tặng hoa cho cô ấy thế này chắc sẽ vui lắm.”
“Ừ hứ.” Bùi Tiêu nhướng mày. “Hy vọng sau này chị cũng nhận được hoa từ người mình thích.”
Ở lại tiệm thêm một lúc, Chu Tễ Hòa đã bị Đoạn Nguyễn hấp tấp kéo ra ngoài.
Bị nhét vào ghế phụ, cô hỏi: “Đi đâu vậy?”
“Ôi trời, dẫn cậu đi ăn ở một nhà hàng mới mở.” Đoạn Nguyễn ra hiệu bảo cô thắt dây an toàn rồi nói tiếp: “Nhà hàng này là của anh chàng sắp thành bạn trai mình mở đó. Bọn mình đi vi hành, tiện ủng hộ anh ấy luôn.”
“Còn thần bí dữ.”
Đoạn Nguyễn bật cười hai tiếng rồi khởi động xe.
Chiếc xe vòng vèo qua mấy con phố, cuối cùng dừng trước một nhà hàng buffet hải sản.
Đoạn Nguyễn rút chìa khóa xe, quay sang Chu Tễ Hòa nói: “Nặc Nặc, người đến ăn quanh đây đa phần đều là công chức ngành công an, kiểm sát, tòa án. Không chỉ đãi ngộ tốt, mặc đồng phục lên còn cực kỳ oai phong. Lát nữa lỡ gặp ai vừa mắt thì nhớ nắm bắt cơ hội, nghe chưa?”
“……” Hóa ra là dẫn cô đi xem mắt trá hình à?
Chu Tễ Hòa không đáp, tháo dây an toàn rồi xuống xe luôn.
Đi được vài bước, cô không nhịn được quay đầu nói: “Cậu không đi làm bà mối đúng là phí của trời.”
Đoạn Nguyễn tăng tốc bước theo sát bên cạnh: “Mình đây là lo cho cậu muốn chết luôn đó. Tối qua thấy Trần Dụ Ngôn đột nhiên xuất hiện trong nước, mình còn kích động một phen, nghĩ lần này hai người có thể nối lại tình xưa rồi. Ai ngờ sau đó nhờ người hỏi thăm mới biết anh ta có bạn gái rồi, bảo sao hôm qua chẳng nói với cậu được mấy câu đã đi.”
“Mình với anh ấy vốn chẳng phải kiểu nối lại tình xưa gì hết.” Chu Tễ Hòa bất lực. “Dù anh ấy không có bạn gái, mình cũng chẳng ở bên anh ấy.”
“Nghe nói bạn gái anh ta là người gốc Hoa, còn rất xinh nữa.”
Chu Tễ Hòa rõ ràng chẳng hề quan tâm. Cô khoác lấy cánh tay Đoạn Nguyễn, cười mà như không cười nhìn cô ấy: “Lát nữa ăn nhiều vào.”
“Gì đây? Lại định lấy đồ ăn bịt miệng mình chứ gì?”
Hai người vừa cười đùa vừa đi vào trong.
Vì là cửa hàng mới mở nên cách trang trí đặc biệt tinh tế và sáng sủa. Phóng mắt nhìn quanh, đủ loại khu đồ ăn vô cùng phong phú, lúc này khách tới dùng bữa gần như đã kín chỗ.
“Tần Đàm được đó chứ… nhà hàng này nhìn ổn phết.” Đoạn Nguyễn lẩm bẩm một câu.
“Tần Đàm là ai?”
“Bạn trai tương lai, kiểu sắp được lên chính thức rồi ấy.”
“……”
Hai người đứng loanh quanh gần quầy thu ngân một lúc thì nhanh chóng có nhân viên tới tiếp đón, dẫn họ lên tầng hai.
Giữa các bàn ăn trên tầng hai được ngăn cách bằng những tấm mành cứng cao sát đất. Một bên còn được thiết kế bằng kính trong suốt, phóng mắt nhìn xuống có thể thấy toàn cảnh tầng dưới.
Chu Tễ Hòa chẳng có mấy khẩu vị, chỉ tiện tay lấy ít salad rau ở khu đồ chay. Lúc quay lại chỗ ngồi, Đoạn Nguyễn đang dùng giọng nũng nịu gửi voice chat cho Tần Đàm.
Thấy cô ấy đặt điện thoại xuống bàn, Chu Tễ Hòa chợt nhớ ra điều gì đó, ngước mắt nhìn cô ấy.
“Dạo này Phan Nham còn làm phiền cậu không?”
“Không, từ sau buổi họp lớp lần trước anh ta không tìm mình nữa. Giờ bọn mình xóa hết liên lạc rồi.”
Chu Tễ Hòa gật đầu, cầm ly nước cam lên hút một ngụm. Vô tình liếc mắt xuống dưới, cô chợt thấy một bóng dáng cao ráo quen thuộc đang đứng giữa đại sảnh tầng một. Cô hơi nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Người đàn ông mặc bộ vest đồng phục xanh đậm, càng tôn lên vóc dáng cao thẳng. Trước ngực còn cài huy hiệu kiểm sát, tổng thể vừa chững chạc vừa trầm ổn.
Đúng là đủ cấm dục. Chu Tễ Hòa thầm nghĩ.
Đoạn Nguyễn ngồi đối diện cũng nhìn theo hướng mắt cô, tặc lưỡi hai tiếng rồi nói: “Cực phẩm, đúng là cực phẩm.”
Chu Tễ Hòa rũ mí mắt xuống, bàn tay cầm ly nước cam bất giác rịn chút mồ hôi.
“Nặc Nặc, mình không hiểu.”
“Không hiểu gì?”
Đoạn Nguyễn chỉ xuống dưới: “Mẫu đàn ông kiểu này cầm đèn lồng cũng khó tìm, sao hồi cấp ba cậu không tranh thủ chứ? Cổ phiếu tiềm năng kiểu nuôi lớn từng ngày, nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch rồi.”
“……”
Chu Tễ Hòa im lặng một lúc. Lúc nhìn lại xuống dưới, người đàn ông đã biến mất. Ngồi thẳng người lại, cô chậm rãi nói: “Mình không phải kiểu nhìn mặt đâu.”
Nghe Chu Tễ Hòa bỗng dưng nghiêm túc giả tạo như vậy, Đoạn Nguyễn phun luôn ngụm nước trong miệng, ho sặc mấy tiếng.
“Cậu đùa mình à?” Đoạn Nguyễn nhìn cô không thể tin nổi. “Hồi đại học, đứa nào theo đuổi cậu mà chẳng đẹp trai? Cậu nhớ hồi năm nhất cậu từng từ chối một anh chàng mọt sách không? Còn bảo là không thích con trai xấu.”
“…… Hình như nhớ.”
Rõ ràng lúc đó chỉ là kiếm đại cái cớ, ai ngờ sau này chẳng biết bị ai truyền đi, từ đó về sau ai cũng nghĩ Chu Tễ Hòa là nhan khống. Thế là chất lượng ngoại hình của mấy anh chàng theo đuổi cô cũng tăng lên mấy bậc.
“Sau đó người ta bắt đầu cố gắng thay đổi, cuối cùng ăn mặc đẹp hơn, giảm cân thành công. Ai ngờ trước khi tốt nghiệp năm tư, cậu lại từ chối vì người ta không biết nấu ăn. Không nói đến chuyện anh ta bám riết lấy cậu, riêng cái lý do từ chối thôi đã qua loa lắm rồi. Chẳng có tí sáng tạo nào, vậy mà người ta cũng tin.”
Được Đoạn Nguyễn nhắc lại, Chu Tễ Hòa lờ mờ nhớ ra chuyện đó.
Hôm ấy cô đi nghĩa trang, vừa hay gặp Trần Dụ Ngôn đang về nước nghỉ phép. Hai người nói chuyện vài câu rồi cô quay về trường. Vừa tới dưới ký túc xá nữ chưa đi được mấy bước thì thấy có một nam sinh đứng chờ cô, vừa gặp đã thổ lộ đầy thâm tình.
Cô thật sự chẳng có tâm trạng nghe, nên thẳng thừng từ chối. Sau đó anh ta cứ gặng hỏi lý do. Đầu óc cô lúc ấy hỗn loạn, lại vừa nhớ tới cuộc trò chuyện với Trần Dụ Ngôn buổi chiều, thế là tùy tiện đáp một câu: “Tôi không thích con trai không biết nấu ăn.”
Người kia lại hỏi: “Có thể cho tôi một ví dụ không? Để tôi từ bỏ triệt để luôn.”
Chu Tễ Hòa đáp: “Trần Dụ Ngôn, đàn anh khóa trên của trường, tốt nghiệp được một năm rồi.”
……
Nghĩ tới đây, Chu Tễ Hòa không nhịn được thở dài, nhàn nhạt nói: “Đôi khi đẹp quá cũng là một loại phiền não.”
Đoạn Nguyễn liếc cô: “Bớt tự luyến thì chúng ta vẫn còn là bạn tốt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhan sắc của Úc Cẩn Nam bỏ xa Trần Dụ Ngôn. Cậu thật sự không cân nhắc sao?”
“Mình đâu có thật sự mê mặt. Chọn người yêu chắc chắn phải xem cảm giác trước.”
“Vậy Úc Cẩn Nam cho cậu cảm giác thế nào?” Đoạn Nguyễn cười gian. “Đồng phục đó! Đồng phục! Cậu thật sự không hiểu à?”
“Cảm giác anh ấy mang lại cho mình…” Chu Tễ Hòa ngừng một chút, “Không ổn lắm.”
“…… Ý gì? Bộ hai người thử rồi hả??”
“Cái gì với cái gì vậy.” Chu Tễ Hòa dùng ánh mắt nhắc cô ấy bình thường lại. “Mình đang nói chuyện trước kia. Hồi đó mình cười nhạo anh ấy trước mặt cả lớp như thế, cậu nghĩ trong lòng anh ấy thật sự không có khúc mắc à?”
“Haizz, cũng đúng. Dù sao đàn ông cũng có lòng tự trọng.” Đoạn Nguyễn thở dài.
Chu Tễ Hòa chống cằm bằng một tay, khẽ “ừ” một tiếng.
“Thật ra mình vẫn thấy Trần Dụ Ngôn hợp với cậu hơn.”
Nếu không phải anh ấy đã có bạn gái, Đoạn Nguyễn chắc chắn sẽ cố ghép hai người lại.
“Mau ăn đi, bà mối.”
Chu Tễ Hòa không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, đứng dậy định đi rót thêm nước cam. Vừa quay đầu, còn chưa đứng vững, ánh mắt vô thức nâng lên, xuyên qua tấm ngăn đúng lúc chạm phải một ánh nhìn lạnh nhạt.
Người đàn ông đang ngồi ở bàn sát vách, trong tay cầm chén trà bằng ngọc xanh còn nghi ngút khói, đôi mắt khóa chặt lên người Chu Tễ Hòa như muốn nhìn thấu cô.
Sống lưng Chu Tễ Hòa lập tức cứng đờ. Cô hoàn toàn không biết anh xuất hiện ở đây từ lúc nào.
Xong rồi. Trong đầu cô lúc này chỉ còn đúng hai chữ ấy.
Thấy anh đang nhìn mình, Chu Tễ Hòa cố ép bản thân bình tĩnh lại rồi nở nụ cười mê hoặc.
“Úc Cẩn Nam, trùng hợp thật đấy, anh mới tới à?”
Đương nhiên câu trả lời cô mong đợi là “đúng vậy”. Nhưng người đàn ông này chưa bao giờ đi theo lẽ thường, cũng chẳng muốn cho cô bậc thang để bước xuống.
Úc Cẩn Nam cong môi, nơi khóe miệng mang theo chút châm biếm nhàn nhạt: “Không trùng hợp. Tôi tới vừa đúng lúc nên nghe hết rồi.”
Hết chương 12

