Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 13




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Ánh đèn trong phòng sáng đến chói mắt, càng khiến người ta thêm chột dạ.

Ngón tay thon dài của người đàn ông nhịp nhàng vuốt nhẹ thành chén, khóe môi mang theo đường cong mờ nhạt.

Ánh mắt sâu thẳm, khi nhìn cô mang theo nhiệt độ không nóng không lạnh. Rõ ràng lúc này anh chẳng nói gì, vậy mà lại hơn nghìn lời muốn nói.

Hai người im lặng nhìn nhau. Sự gượng gạo len lỏi rồi lan tràn trong không khí.

Đoạn Nguyễn ngồi bên cạnh thấy vậy liền ho khan mấy tiếng: “Ờm… Nặc Nặc, tớ chợt nhớ Tần Đàm tìm tớ có việc, tớ lên trên xem thử nhé.”

Lời còn chưa dứt, cô ấy đã nhanh tay cầm túi, ba bước gộp thành hai chạy mất hút nơi khúc cua cầu thang.

Chu Tễ Hòa: “……” Đúng là chạy còn nhanh hơn thỏ.

Màn bỏ chạy của Đoạn Nguyễn cắt ngang cuộc đối mắt giữa hai người.

Chu Tễ Hòa chớp chớp mắt, là người thu ánh nhìn về trước. Cô giả vờ bình tĩnh đặt chiếc cốc đang cầm trong tay xuống bàn ăn, sau đó bước vài bước rồi dừng lại cách Úc Cẩn Nam khoảng một mét.

Thấy xung quanh không có ai, cô xoay người ngồi xuống đối diện anh. Cô bắt chéo đôi chân thon dài, hai tay khoanh trước ngực, nheo mắt nhìn anh.

“Úc Cẩn Nam, anh nghe được những gì rồi?”

Giọng nói cô tràn đầy khí thế, mềm mại uyển chuyển, mang theo cảm giác mê hoặc khó đoán, như muốn dùng cách này để lấp l**m hết mọi chuyện vừa xảy ra.

Úc Cẩn Nam nhấp một ngụm trà nóng rồi chậm rãi vạch trần lớp ngụy trang của cô.

“Nếu đánh đòn phủ đầu có tác dụng thì còn cần pháp luật làm gì?”

“Vậy xin hỏi kiểm sát viên Úc, nghe lén người khác nói chuyện thì tính là tội gì?” Chu Tễ Hòa cười tươi như hoa, trông vừa vô tội vừa lanh lợi: “Tôi mù luật nên muốn hỏi anh một chút.”

Cách xưng hô ấy dần trở nên quen thuộc, ý trêu chọc quá rõ ràng.

Bàn tay đang cầm tách trà của Úc Cẩn Nam vô thức siết chặt hơn.

Người phụ nữ này từ trước đến nay quyến rũ mà chẳng tự biết. Đó mới là điểm khiến người ta dễ chìm đắm nhất.

Lúc tỉnh táo, lúc sa lầy. Dù là nhiều năm trước hay bây giờ, Úc Cẩn Nam thừa nhận, anh chưa từng là đối thủ của cô.

Chỉ cần cô dịu giọng một chút, anh sẽ bất giác buông vũ khí đầu hàng. Nhưng bị đem ra so sánh với người đàn ông khác, anh lại không muốn dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.

Thế nên Úc Cẩn Nam không trả lời mà hỏi ngược lại: “Cô muốn tôi nghe thấy điều gì?”

Rõ ràng người đàn ông trước mặt mang đầy chính khí, nhưng khi hỏi câu này, trong mắt anh lại xuất hiện chút áp bức cùng nóng bỏng, khiến người ta vô cớ thấy khó chống đỡ.

Chỉ vài chữ đơn giản ấy cũng khiến tim Chu Tễ Hòa hụt mất một nhịp. 

Ban đầu cô chỉ muốn cố ý trêu anh một chút để làm dịu bầu không khí ngượng ngùng. Cô vốn tưởng anh sẽ nghiêm mặt bảo cô đứng đắn hơn, ai ngờ anh lại kiên nhẫn ném ngược câu hỏi về phía cô.

…… Tình huống gì đây?

Hôm nay anh thật sự rất không bình thường.

Nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi, Chu Tễ Hòa quyết định tạm thời không nghĩ nữa, thuận miệng qua loa: “Tôi không nhớ lúc nãy đã nói gì nữa rồi, chắc anh cũng không nhớ đâu nhỉ?”

Câu hỏi này cô thật sự không biết trả lời thế nào. Đoạn Nguyễn vừa rồi trước mặt anh nói nhiều câu không biết giữ mồm giữ miệng như thế, cô đâu thể thật sự lặp lại hết cho anh nghe được.

Đối diện với màn giả ngốc chẳng có kỹ thuật gì của cô, Úc Cẩn Nam cũng không định bóc trần. Anh nhàn nhạt “ừ” một tiếng: “Tôi cũng không nhớ lắm.”

Đây là đang cho cô đường lui sao? Cũng khá bất ngờ đấy.

Chu Tễ Hòa nghĩ vậy rồi bật cười hai tiếng: “Úc Cẩn Nam, anh đúng là thú vị thật.”

Lạnh nhạt xa cách là anh. Ép người đến cùng rồi lại đột nhiên lùi bước cũng là anh.

Đúng là kiểu đàn ông khiến người khác chẳng thể đoán nổi.

Người phụ nữ cười như gió xuân, đuôi mày khóe mắt đầy vẻ yêu kiều. Cô khẽ động người đổi tư thế ngồi cho thoải mái hơn, lại không hề nhận ra rằng đôi chân dài trắng nõn kia cứ thế lọt thẳng vào tầm mắt người đàn ông đối diện.

Úc Cẩn Nam cúi mắt quét nhìn một cái. Cổ chân cô thon gầy trắng trẻo, nơi mắt cá chân đeo một sợi lắc bạc đơn giản, trên đó đính một viên đá nhỏ phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Anh thất thần trong chốc lát. Vài giây sau, ánh mắt chợt trầm xuống: “Vậy cô còn định ngồi đây bao lâu nữa? Tôi có hẹn.”

“……” Đây là đang đuổi khách sao?

Rõ ràng giây trước thái độ của anh với cô còn khá ôn hòa, giây sau đã lạnh như băng, không hề che giấu ý muốn đuổi cô đi.

Sao mặt người đàn ông này thay đổi còn nhanh hơn thời tiết tháng sáu vậy?

Chu Tễ Hòa cạn lời, ngực bỗng nghẹn lại, bực bội đáp: “Tôi cứ thích ngồi đây đấy, anh đổi bàn khác không được à?” 

Giọng cô hờn dỗi, giống hệt một đứa trẻ không được cho kẹo liền giận dỗi.

Úc Cẩn Nam nhìn cô hồi lâu không nói gì, chống người đứng dậy rồi đi xuống tầng một.

Hơn mười giây sau, bóng dáng người đàn ông biến mất khỏi cửa.

Mơ hồ mang theo cảm giác bỏ chạy trong hoảng loạn.

Buổi chiều, Chu Tễ Hòa quay về cửa hàng, tâm trạng cực kỳ tệ.

Cho đến khi dạy xong một tiết học, cô cuối cùng cũng hiểu nguồn cơn khiến mình khó chịu.

Lại là vì Úc Cẩn Nam. Người đàn ông vừa không hiểu phong tình vừa lúc nóng lúc lạnh ấy.

Cảm xúc của cô vô thức bị từng hành động của anh kéo theo, thậm chí đến mức khó kiểm soát.

Chu Tễ Hòa thật sự không hiểu tại sao lại như vậy. Đang tự mình rối rắm thì cánh cửa phòng nghỉ hé mở bỗng vang lên hai tiếng gõ.

Phó Khả Trừng ló đầu nhỏ vào nhìn cô: “Cô Chu ơi, con vào được không ạ?”

Chu Tễ Hòa vẫy tay gọi bé: “Cô bé nhỏ, hôm nay sao tới sớm thế?”

“Một lát nữa cậu phải tăng ca nên đưa con tới sớm.” Phó Khả Trừng thở dài như người lớn: “Cậu nói tan học anh Trịnh Mịch sẽ tới đón con, hôm nay cậu lại phải về rất muộn rồi.”

“Cậu con đưa con tới à?” Chu Tễ Hòa khựng lại. “Vậy sao anh ấy không vào?”

“Hả? Cô quên rồi sao?” Phó Khả Trừng nói. “Cậu luôn đưa con tới cửa rồi đi luôn mà. Cô ngốc ghê.”

Chu Tễ Hòa ngẩn người một lúc rồi mới phản ứng lại.

Đúng vậy. Anh không có lý do để vào. Mày đang mong chờ cái gì chứ?

Thấy cô không nói, Phó Khả Trừng đưa tay nhỏ vẫy vẫy trước mặt cô.

“Cô Chu, sao cô ngẩn người vậy?”

“Không có gì.”

“Đúng rồi Trừng Trừng, cô muốn giao cho con một nhiệm vụ.”

Đôi mắt tròn xoe của Phó Khả Trừng lập tức sáng lên: “Nhiệm vụ gì vậy ạ? Con đảm bảo sẽ hoàn thành!”

Chu Tễ Hòa đứng dậy đi tới cạnh tủ đồ, lấy ra một hộp quà màu đen rồi ngồi xổm xuống đưa cho bé.

“Này nhé, đây là quà cảm ơn cho cậu con. Tối về con đưa tận tay cậu là hoàn thành nhiệm vụ rồi.”

Biết mình được giao trọng trách, cô bé vui đến mức gật đầu lia lịa, nhận lấy chiếc hộp.

Nhìn bóng lưng cô bé rời đi, lòng Chu Tễ Hòa càng thêm nặng trĩu, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên bóng dáng người đàn ông kia.

Ban đầu cô định đợi anh tới đón Phó Khả Trừng rồi tự tay đưa món quà này, xem như trả hết ân tình anh chăm sóc cô lúc nằm viện. Nhưng giờ cô lại không còn muốn thế nữa. Cô thật sự không muốn tự chuốc thêm phiền não.

Cứ vậy đi.

Nửa tiếng trước giờ tan học.

Chu Tễ Hòa để học sinh tự luyện tập những động tác vừa học hôm nay, còn mình cầm bình giữ nhiệt đi về góc hành lang để lấy thêm nước nóng.

Kỳ kinh vừa tới chưa lâu, người cô luôn khó chịu bất thường. Bụng đau như bị quả tạ kéo xuống. Chu Tễ Hòa lắc đầu cố giữ tỉnh táo, nghĩ lát tan học phải tìm thuốc giảm đau uống.

Cô cầm bình giữ nhiệt chậm rãi đi về phòng múa. Còn chưa bước vào cửa đã thấy một người đàn ông trung niên to cao đang đi tới, sau đó không hề dừng lại mà trực tiếp vào phòng trước cô.

Mí mắt Chu Tễ Hòa giật mạnh hai cái, một linh cảm chẳng lành lập tức dâng lên trong lòng.

Ngay sau đó, một tiếng động lớn vang lên.

Chu Tễ Hòa tăng tốc bước theo.

Người đàn ông đá đổ chiếc tủ giày cạnh tường, đủ loại giày dép văng tung tóe khắp nơi.

Mấy cô bé nào từng thấy cảnh này, ai nấy đều hoảng sợ, thậm chí có đứa vì sợ mà ngồi bệt xuống thảm.

Các cô bé ôm chặt lấy nhau, bất lực nhìn về phía Chu Tễ Hòa cầu cứu.

Thấy người đàn ông đảo mắt khắp nơi như đang tìm ai đó, Chu Tễ Hòa bước vòng lên, dùng người che khuất tầm nhìn của gã, lạnh giọng hỏi: “Có chuyện gì thì nói, ông là ai?”

Người đàn ông liếc cô: “Cút. Tránh ra một bên.” Nói xong, cuối cùng gã cũng tìm được mục tiêu, lao thẳng tới đám trẻ, túm cổ áo một cô bé lôi ra ngoài.

“Mày còn tâm trạng đi học à?” Gã gào lên. “Xài tiền của tao để đi học, kết quả lại không phải con tao. Mày lấy đâu ra mặt mũi vậy hả? Giống hệt con mẹ mày, chẳng biết xấu hổ!”

Cô bé sợ đến khóc nức nở, bị gã nhấc bổng lên. Vài giây sau, mặt bé đỏ bừng, nước mắt rơi liên tục vì nghẹt thở mà thở không ra hơi.

Thấy vậy, Chu Tễ Hòa không nghĩ ngợi lao tới giằng co với gã: “Đứa trẻ vô tội, ông làm vậy có còn là đàn ông không?”

“Đừng xen vào chuyện của tao! Hôm nay tao nhất định b*p ch*t cái đồ con hoang này!”

Người đàn ông dùng sức hất mạnh cô ra.

Vì cơ thể đang khó chịu nên Chu Tễ Hòa không còn nhiều sức, bị gã quăng thẳng xuống đất, mắt cá chân va mạnh vào góc tủ giày, cơn đau buốt lập tức ập tới.

Máu chảy ra vừa chậm vừa gấp.

Phó Khả Trừng đang trốn trong góc thấy cô bị thương liền chen qua đám đông chạy tới ngồi xổm trước mặt cô.

“Cô… cô Chu, cô có sao không… cô ơi…”

Chu Tễ Hòa đau đến tái mét mặt, lại sợ cô bé gặp nguy hiểm, dốc hết sức đẩy bé trở lại góc.

“Trừng Trừng… điện thoại cô… trên bàn… gọi cho cậu con. Mau lên.”

Khung cảnh đã hoàn toàn hỗn loạn. Xung quanh toàn tiếng chửi rủa của người đàn ông cùng tiếng khóc của lũ trẻ.

Chu Tễ Hòa cố chống người đứng dậy, nhịn đau nhìn thẳng vào gã: “Nghe tôi nói, thả con bé ra trước đi.”

“Hôm nay ai cản tao thì chết! Dù gì cuộc sống này cũng chẳng sống nổi nữa, tất cả chết chung càng tốt!”

Người đàn ông đã mất sạch lý trí, hoàn toàn không muốn nói chuyện.

Chu Tễ Hòa không muốn phí lời thêm, mò tìm chiếc giày dưới đất, bất ngờ cầm một chiếc ném mạnh vào người gã. Nhân lúc gã phân tâm, cô kéo mạnh thân hình nhỏ bé của cô bé vào lòng mình.

Người đàn ông hai tay trống không lập tức đỏ ngầu mắt, cầm chiếc ghế bên cạnh lên định nện xuống hai người.

Chu Tễ Hòa thấy vậy vội ôm chặt cô bé vào lòng, cúi đầu nhắm mắt chờ chiếc ghế rơi xuống.

Ngay khoảnh khắc ấy, mùi trầm hương quen thuộc ập vào mũi.

Một tiếng va chạm vang dội chói tai vang lên. Ngay sau đó là tiếng rên nặng nề. 

Có người dùng thân mình làm lá chắn, chặn lại đòn tấn công hung hãn ấy.

Chu Tễ Hòa mở mắt. Thứ cô nhìn thấy là mồ hôi lạnh dày đặc trên trán Úc Cẩn Nam. Máu đỏ chói mắt từ sau gáy anh chậm rãi chảy xuống.

Hết chương 13


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.