Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 19




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 19 miễn phí!

Mưa như trút nước, hơi ẩm lan tràn, gần như làm rối loạn cả lý trí con người.

Cả hai đã ướt sũng từ lâu. Hai bóng người mặc đồ sáng màu nổi bật giữa màn đêm. Quần áo mùa hè mỏng như cánh ve, dính sát vào da đến gần như trong suốt.

Nhìn từ xa đến gần, cô và anh gần như hòa thành một thể.

Cánh tay trắng nõn mảnh mai của người phụ nữ vô thức vòng quanh cổ Úc Cẩn Nam, xúc cảm lạnh buốt ấy thấm vào tận đáy lòng rồi dần hóa thành nóng rực.

Chu Tễ Hòa mang theo ý cười, ghé sát tai anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh thật sự… không có chút cảm giác nào với em sao?”

Đôi mắt cô mơ màng say đắm, khiến anh càng thêm không thể dứt ra. Nhưng dù trong lòng dậy sóng thế nào, ngoài mặt Úc Cẩn Nam vẫn không để lộ cảm xúc.

Hai người nhìn nhau rất lâu. 

Anh hạ mắt xuống, tay trái nắm lấy cổ tay cô, định kéo xuống: “Đừng quậy nữa, tôi đưa cô về.”

Chu Tễ Hòa lắc đầu mạnh, thoát khỏi sự kìm giữ trong lòng bàn tay anh, giọng nhỏ nhẹ đến cực điểm: “Anh trả lời em trước đi. Trong mắt anh, em thật sự không có chút sức hút nào sao?”

Cô chỉ chăm chăm muốn cạy lời từ miệng anh, càng tập trung đầu óc lại càng thấy choáng váng.

Trời đất quay cuồng, chân bỗng giẫm hụt. Đúng lúc cơ thể ngả về phía sau theo quán tính, vòng eo lại bị một bàn tay mạnh mẽ kéo trở về.

Khoảnh khắc lồng ngực chạm nhau, khoảng cách giữa hai người càng gần hơn. Hơi thở nóng bỏng phả lên mặt nhau, tê dại mà mập mờ.

Rõ ràng bầu không khí lúc này đủ khiến người ta chìm đắm, vậy mà ánh mắt người đàn ông lại bình tĩnh đến lạ, giống hệt một Liễu Hạ Huệ không hiểu phong tình.

Chu Tễ Hòa lập tức mất hứng tiếp tục trêu chọc anh. Đối với việc anh có trả lời hay không, hình như cô cũng chẳng còn chấp niệm nữa. Bởi im lặng vốn là câu trả lời rõ ràng nhất.

Đang định từ bỏ, người đàn ông trước mặt lại không chịu buông tha. Bàn tay đang ôm eo cô đột ngột siết chặt thêm vài phần.

Cô không hiểu, dưới tác dụng của men rượu lại càng thấy tủi thân và bực bội: “Em muốn về nhà rồi. Anh có thể… đừng bắt nạt em không?”

Hàng mi Úc Cẩn Nam khẽ run, như thể đã trúng tà.

Tay phải vốn đặt bên eo cô chậm rãi trượt lên trên, sau đó mở rộng bàn tay, dùng lực vừa đủ đặt sau gáy cô.

Anh cúi người, từ từ tiến sát đôi môi đỏ mà mình đã khắc khoải suốt bao năm.

Xung quanh vừa huyên náo vừa đơn điệu, lọt vào tai chỉ còn tiếng mưa lớn đập xuống mặt đất.

Ngay khoảnh khắc bốn cánh môi sắp chạm nhau, đầu óc Úc Cẩn Nam bỗng ong lên hai tiếng. Câu “tin vui sắp tới rồi” mà cô từng nói không lâu trước đó như một liều thuốc độc, b*p ch*t chút hy vọng may mắn cuối cùng của anh.

Rốt cuộc anh vẫn không muốn lợi dụng lúc người khác không tỉnh táo.

Úc Cẩn Nam lập tức tỉnh táo lại, kéo giãn khoảng cách an toàn giữa hai người.

“Đi thôi, tôi đưa cô về.” Úc Cẩn Nam khàn giọng nói.

Anh nhặt chiếc ô bị ném trên bậc thềm lên, che lên đầu cô.

Giọng nói ấy nghe như đang né tránh, cũng giống như đang kiềm chế.

Chỉ là Chu Tễ Hòa đã không còn phân biệt nổi nữa. Mấy ly vang đỏ tối nay quá mạnh, cô đã mất đi khả năng suy nghĩ bình thường.

“Vẫn chưa thể… về.” Chu Tễ Hòa mềm giọng nói. “Điện thoại.”

“Điện thoại làm sao?”

“Bị rơi xuống nước rồi. Không tìm thấy.”

Nghe cô đứt quãng nói hết mấy chữ ấy, Úc Cẩn Nam cũng hiểu đại khái: “Đưa cô về trước, rồi tôi ra tìm sau. Cô tự cầm ô đi.”

Úc Cẩn Nam đưa cán ô cho Chu Tễ Hòa. Chờ cô cầm chắc rồi mới cúi người bế ngang cô lên.

Anh bế cô ra khỏi hồ nước rồi quen đường quen lối lên lầu, lấy chìa khóa từ trong chiếc túi đã ướt sũng của cô, trực tiếp mở cửa.

Quần áo hai người đều ngấm đầy nước mưa, dính dấp khó chịu.

Úc Cẩn Nam đặt cô xuống ghế sofa: “Bế cô đi tắm nhé?”

Chu Tễ Hòa mơ mơ màng màng, cong môi cười rạng rỡ, đưa hai cánh tay còn dính bùn nước về phía anh: “Bế.”

Yêu tinh. Úc Cẩn Nam thầm nói hai chữ ấy trong lòng.

Cổ họng hơi khô khốc, anh cố nén ngọn lửa nóng đang lan tràn trong tim. Anh rũ mắt nhìn cô: “Cô tự làm được không?”

Đôi mắt Chu Tễ Hòa mờ sương, trông mềm mại đến lạ. Cô lắc đầu, rồi lại chậm chạp gật đầu.

Úc Cẩn Nam nhìn cô rất lâu, cuối cùng vẫn thuận theo mà bế cô vào phòng tắm.

Đặt đồ dùng tắm rửa và bộ đồ ngủ sạch lên bồn rửa, anh mới khép cửa phòng tắm lại.

May mà người phụ nữ ấy ngoan ngoãn tắm xong, giữa chừng không xảy ra chuyện gì khác.

Lúc bước ra khỏi phòng tắm, Chu Tễ Hòa mặc chiếc váy ngủ rộng thùng thình. Tóc vẫn còn ướt, giữa những lọn tóc còn vương vài mảng bọt trắng chưa xả sạch.

Cô chậm chạp như rùa bò đi về phía phòng ngủ, suốt quãng đường hoàn toàn xem nhẹ Úc Cẩn Nam đang ngồi trên sofa chờ cô tắm xong để ra ngoài tìm điện thoại.

Giống như hoàn toàn quên mất sự tồn tại của anh.

Người say rượu còn ngoan hơn anh tưởng.

Úc Cẩn Nam thở phào nhẹ nhõm, tiện tay lau tóc vài cái rồi rời khỏi nhà Chu Tễ Hòa.

Lúc quay lại, trong tay đã có thêm một chiếc điện thoại ngâm đầy nước. Không biết còn dùng được không nữa.

Anh thử bấm vài lần, máy hoàn toàn không lên nguồn.

Úc Cẩn Nam cẩn thận lau khô điện thoại, bước dài vào căn phòng ngủ vẫn đang mở cửa.

Thấy người phụ nữ ngủ ngon lành, anh đặt điện thoại cạnh gối cô. 

Từ đầu đến cuối cũng không dám ngẩng đầu nhìn cô thêm một cái. Sợ nhìn thêm một lần nữa sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.

Đang định tắt đèn rời đi, một chiếc hộp mica trong suốt đặt cạnh đèn bàn lọt vào tầm mắt.

Úc Cẩn Nam nhìn sang đó.

Bên trong dán hai bông cúc khô và một tấm thiệp màu xanh nhạt.

Màu chữ trên thiệp đã nhạt tới mức gần như không đọc rõ nội dung. Giấy đã cũ, loang lổ dấu vết thời gian, chứng tỏ món đồ này đã được giữ rất nhiều năm.

Sắc mặt Úc Cẩn Nam cứng lại, ánh mắt dần tối xuống.

Không ai hiểu rõ hơn anh trên tấm thiệp đó viết gì. Chỉ vỏn vẹn bốn chữ:

—— Chúc mừng tốt nghiệp.

Ký ức như thủy triều kéo về. 

Trí nhớ anh vốn rất tốt, sao có thể quên những chuyện từng xảy ra.

Trước lễ tốt nghiệp năm tư.

Hôm đó là ngày giỗ mẹ cô, Úc Cẩn Nam như thường lệ đến nghĩa trang.

Đó là cơ hội duy nhất để anh được nhìn thấy cô.

Biết Chu Tễ Hòa nhất định sẽ tới vào ngày này, nên dù có bận thế nào anh cũng không bỏ lỡ, bốn năm liên tiếp chưa từng gián đoạn.

Mỗi lần chỉ đứng từ xa nhìn cô một cái rồi quay người rời đi.

Anh đến chưa bao lâu thì Chu Tễ Hòa cũng tới.

Thấy cô tảo mộ xong rồi như thường lệ ngồi nói chuyện với mẹ một lúc, Úc Cẩn Nam đang định rời đi thì lại thấy một bóng người tiến về phía cô.

Chu Tễ Hòa ban đầu ngạc nhiên, sau đó bắt đầu trò chuyện với người đàn ông kia.

Khoảng cách không xa, nên anh nghe rõ cuộc đối thoại của họ.

Thì ra là một mối tình sắp nối lại duyên xưa.

Úc Cẩn Nam khựng lại, trong lòng càng thêm nặng nề, như bị thứ gì đè ép đến khó thở.

Cho đến khi nghe người kia nói: “Nặc Nặc, nếu có thể, em có thể cho anh một cơ hội nấu ăn cho em lần nữa không?”

Lời cầu xin tái hợp ấy lọt thẳng vào tai Úc Cẩn Nam. Anh không muốn nghe tiếp nữa, quay người rời khỏi nghĩa trang.

Cũng chính ngày hôm đó, trái tim chất chứa tình yêu nặng nề ấy hoàn toàn bị nghiền nát.

Sau này, vào ngày lễ tốt nghiệp của cô. Anh dùng một bó cúc làm dấu chấm hết cho mối tình đơn phương kéo dài bảy năm ấy.

—— Chúc mừng tốt nghiệp, tạm biệt.

Trưa hôm sau, Chu Tễ Hòa tỉnh dậy trong cơn đau đầu như búa bổ. Sự khó chịu sau cơn say khiến cô khẽ nhíu mày, phải mất một lúc mới quen được cảm giác ấy.

Đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Nằm thêm một lúc nữa, cô loạng choạng xuống giường, xỏ dép rồi chậm chạp bước ra ngoài phòng ngủ.

Khi nhìn thấy phòng khách bừa bộn, bước chân cô khựng lại.

Đệm sofa và sàn nhà dính đầy bùn đất, trước cửa còn lưu lại dấu chân không thuộc về cô.

… Có chuyện gì vậy?

Chu Tễ Hòa vò vò tóc, vẻ mặt đầy ảo não. Như chợt nhớ ra điều gì, cô vội quay lại phòng ngủ, cầm chiếc điện thoại cạnh gối lên.

Vừa chạm vào màn hình, vô số mảnh ký ức vụn vặt lướt qua đầu, nhưng thế nào cũng không ghép thành một đoạn hoàn chỉnh.

Cô thử nhấn nút nguồn, bấm mấy lần máy vẫn không phản ứng.

Đúng lúc đang ngẩn người, chuông cửa đột ngột vang lên dồn dập.

Mở cửa trong nghi hoặc, gương mặt Úc Cẩn Nam lập tức xuất hiện trước mắt.

Sự xuất hiện của anh như công tắc bật mở, khiến toàn bộ ký ức mơ hồ trong đầu Chu Tễ Hòa được ghép lại hoàn chỉnh.

Cô ngơ ngác nhìn anh, vô thức nhớ tới những lời mình đã nói tối qua.

—— “Úc Cẩn Nam, đừng giả vờ nữa, tim anh đang đập vì em.”

—— “Anh có thể đừng bắt nạt em được không?”

—— “Bế.”

“……”

Đây đều là cái gì vậy chứ!

“Sao anh lại tới đây?”

Không đợi Úc Cẩn Nam mở miệng, Chu Tễ Hòa quyết định ra tay trước, giả vờ bình tĩnh hỏi.

“Đưa điện thoại.”

Úc Cẩn Nam bình thản đáp, sau đó lướt qua cô đi vào trong, đặt một chiếc điện thoại mới tinh chưa bóc hộp lên tủ giày.

Chu Tễ Hòa chần chừ “ồ” một tiếng: “Cảm ơn, lát nữa em chuyển tiền điện thoại cho anh. Nếu không còn chuyện gì thì em không giữ anh lại nữa.”

Lời đuổi khách của cô quá mức gượng gạo, mang theo sự xấu hổ sau cơn say.

Úc Cẩn Nam nghiêng đầu nhìn cô, như muốn tìm ra bí mật nào đó trong mắt cô.

Bị anh nhìn đến chột dạ, cô cúi mắt xuống, mất tự nhiên nói: “Anh có thể đừng nhìn em nữa không?”

Anh không trả lời, cũng không dời mắt đi.

Vài giây sau, Chu Tễ Hòa lại ngẩng đầu lên, đối diện đôi mắt lạnh nhạt ấy. Khi nhìn thấy quầng thâm dưới mắt anh, đồng tử cô khẽ dao động.

Do dự một hồi, cô tự bỏ cuộc trước: “Tối qua em không cố ý kéo anh xuống nước đâu. Lúc đó em không tỉnh táo, em xin lỗi.”

“Giờ tỉnh rồi à?” Úc Cẩn Nam hỏi.

“Ừm, không thể tỉnh hơn được nữa.”

“Nếu vậy, chúng ta tính sổ chuyện tối qua đi.”

Nghe giọng anh không chút cảm xúc, tim Chu Tễ Hòa bất giác hụt một nhịp, nhưng cũng không muốn thua thế.

“Được thôi.” Cô đổi sắc mặt rất nhanh, cười tủm tỉm nói: “Vừa hay em cũng muốn tính sổ với anh.”

“Úc Cẩn Nam, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi tối qua của em.” Chu Tễ Hòa cố ý kéo dài âm cuối, giọng điệu lại mang theo vẻ trêu chọc giống hệt đêm qua: “Anh thật sự… không có chút cảm giác nào với em sao?”

Hết chương 19


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.