Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 20




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 20 miễn phí!

Khói thuốc súng như lan tràn khắp nơi.

Bầu không khí chẳng mấy hòa hợp.

Đôi mắt người phụ nữ long lanh như nước, không chớp lấy một lần mà khóa chặt lấy anh.

Khác với ánh mắt say mơ hồ tối qua, lúc này cô hoàn toàn không có ý định nhượng bộ, dường như nhất định phải hỏi cho ra đáp án mới chịu thôi.

Úc Cẩn Nam hơi cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn cô mang theo vài phần dò xét. Qua một lúc, anh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Có hay không, với cô quan trọng lắm sao?”

Câu hỏi ấy ngược lại khiến Chu Tễ Hòa hơi sững người.

Trả lời thế nào cũng sai.

Nếu quan trọng, thì lập trường của cô khi hỏi câu này đã lệch đi mất rồi, cứ như một cô gái đang tương tư chạy tới chất vấn người mình thích rốt cuộc có thích mình hay không.

Nhưng nếu không quan trọng, vậy thì câu hỏi ấy của cô cũng chẳng còn mấy ý nghĩa, đối phương đương nhiên không có lý do gì phải trả lời.

Nghĩ vậy, Chu Tễ Hòa bỗng cong môi cười. Nụ cười dịu dàng, lại lẫn vài phần mỉa mai, chẳng biết là đang cười anh hay tự giễu bản thân vì rơi vào thế yếu.

Người đàn ông trước mặt này, đúng là… xấu tính.

“Con người em ấy mà, có một tật xấu.” Chu Tễ Hòa khoanh tay trước ngực, hơi ngẩng đầu nhìn anh: “Đó là sau khi say rất dễ quên chuyện. Nhưng mà…” Đổi giọng, cô lại nói: “Nếu lúc đó xảy ra chuyện gì khiến em ấn tượng đặc biệt sâu sắc, thì em vẫn nhớ được đôi chút.”

Mày Úc Cẩn Nam giật nhẹ: “Rốt cuộc em muốn nói gì?”

“Tối qua lúc ở dưới nước, hình như anh…” Chu Tễ Hòa cố tình hạ thấp giọng, xấu xa dừng lại vài giây: “Muốn, hôn, em?”

Sự yên tĩnh nặng nề đến ngột ngạt.

Cơn sóng ngầm cuộn trào khó giấu, như muốn nuốt chửng toàn bộ lý trí của con người.

Gương mặt cô kiều diễm quyến rũ, lại mang theo sự mê hoặc vừa đủ xấu xa.

Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến anh nảy sinh sức hấp dẫn chí mạng đối với cô.

Trong khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi.

Anh chợt nhớ tới dáng vẻ cô cười nói rạng rỡ với người đàn ông khác trên bàn ăn cách đây không lâu. Trái tim lập tức lạnh như rơi vào hầm băng.

Úc Cẩn Nam im lặng một lúc, sau đó nhìn cô không cảm xúc: “Cô có từng nghĩ chưa? Là một người đàn ông bình thường, trong tình huống đó mà tôi vẫn không hôn cô, là vì sao?”

Sát thương của câu nói này lập tức bị kéo lên mức tối đa.

Người kiêu ngạo như Chu Tễ Hòa, dù lúc này ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thản, cuối cùng cũng không thể kìm được cảm xúc khác thường đang dâng lên.

Cô đã từng bị đối xử như thế này bao giờ đâu. Bao nhiêu ngày nay cẩn thận thăm dò, trong chớp mắt đều biến thành sự xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.

Không cam lòng và tủi thân như thủy triều dâng trào ập tới.

Chu Tễ Hòa cố nén cảm giác đè nặng trong lòng, khẽ lẩm bẩm: “Vậy ra, anh vẫn luôn xem tôi như trò cười.”

Ánh mắt Úc Cẩn Nam mờ mịt. Giọng anh rất thấp, mang theo vài phần kiềm chế: “Tôi chưa từng nghĩ sẽ xem cô là trò cười. Chỉ là không muốn nhìn cô lãng phí thời gian vào những thăm dò vô nghĩa.”

Chỉ hai câu ngắn ngủi. Nghe vừa mơ hồ, lại như đã bao hàm tất cả.

Anh rõ ràng không nói rõ, nhưng Chu Tễ Hòa vẫn cảm nhận được sự xa cách trong đó.

“Thăm dò vô nghĩa.” Cô lặp lại theo giọng điệu của anh.

“Vậy những gì anh đối tốt với tôi thì tính là gì?” Ánh mắt Chu Tễ Hòa dần lạnh xuống. “Anh thật sự xem mình là nhà từ thiện sao?”

Nói xong câu ấy, ánh mắt cô vô thức lướt qua phía sau tai anh. Vết thương vì cô mà chịu lúc ấy đã đóng vảy, nhưng sự dữ tợn vẫn còn nhìn thấy rất rõ.

Sẹo rồi sẽ nhạt đi, thậm chí biến mất. Nhưng lúc anh chắn thay cô đòn tấn công bất ngờ đó, rốt cuộc anh đã nghĩ gì?

Thật sự là cô hiểu lầm sao?

“Tôi đã nói rồi, đó là trách nhiệm.” Ánh mắt Úc Cẩn Nam nhàn nhạt, “Cho dù là người khác, tôi cũng sẽ ra tay giúp.”

Nghe đến đây, Chu Tễ Hòa hoàn toàn hiểu ra.

Cô chợt nhớ đến lời Đoạn Nguyễn từng nói. Một người bình tĩnh và biết kiềm chế như Úc Cẩn Nam, nếu thật sự thích ai đó, sẽ không nỡ để đối phương phải đoán già đoán non.

Giờ nghĩ lại, anh quả thật đủ bình tĩnh. Đúng là một tảng băng ngàn năm không thể sưởi ấm.

“Nếu đã vậy, vậy thì chúc anh Úc làm người tốt sẽ gặp điều lành.”

Chu Tễ Hòa cong mắt cười, nhưng ý cười chưa chạm đáy mắt đã nhanh chóng thu lại, vẻ kiêu hãnh vẫn như ban đầu. Nghĩ một chút, cô lại bổ sung: “À đúng rồi, còn một chuyện muốn nói. Tôi không phải đang làm những thăm dò vô nghĩa. Là vì cách hành xử của anh quá mập mờ, mới khiến người khác sinh ra những suy nghĩ kỳ quái.”

Ý cô đã quá rõ ràng, Úc Cẩn Nam sao có thể không hiểu. Anh ngước đôi mắt sâu thẳm lạnh nhạt lên, yết hầu khẽ động: “Không thích thì đừng thăm dò.”

Sự bướng bỉnh trong lòng Chu Tễ Hòa nổi lên, cô tiếp lời anh: “Cho dù không thích, tôi vẫn cứ muốn thử. Úc Cẩn Nam, anh không quản được tôi đâu.”

Khoảng cách giữa hai người dần xa.

Nghe thấy câu “không thích”, sắc mặt Úc Cẩn Nam càng trầm xuống, cả người toát ra vẻ lạnh lẽo đến thấu xương.

Biết mình không còn lý do để ở lại nữa, anh xoay người, nhấc chân chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi, anh chậm rãi nói: “Sau này cố gắng đừng uống rượu trước mặt đàn ông khác.”

Chu Tễ Hòa lập tức nổi giận: “Không cần anh quản.”

Úc Cẩn Nam rời đi trong gió.

Bên ngoài mưa phùn lất phất.

Trời âm u đến đáng sợ, mây đen che kín mặt trời, hợp với tâm trạng cô đến lạ.

Trong lòng Chu Tễ Hòa như có ngọn lửa tà đang bốc cháy, muốn phát tiết cũng không được, mắc nghẹn nơi cổ họng, khó chịu vô cùng.

Sao lại có người đàn ông lạnh lùng tuyệt tình đến thế chứ!

Càng nghĩ càng bực.

Chu Tễ Hòa ngả người xuống sofa, tiện tay ném mạnh chiếc gối ôm đi.

Nhưng vẫn không thấy hả giận. Ngực càng lúc càng bức bối.

Đang tự mình tức tối thì chuông cửa lại vang lên.

Cô còn tưởng là người đàn ông kia quay lại giữa chừng, cố tình ngồi lì trên sofa, hoàn toàn không muốn đứng dậy mở cửa.

Tiếng chuông càng lúc càng dồn dập, làm màng nhĩ cô ong ong.

Chu Tễ Hòa hết cách, đành ba bước thành hai bước đi mở cửa.

Không ngờ người tới lại là Đoạn Nguyễn.

Thấy cô vẫn bình an ở nhà, Đoạn Nguyễn thở phào một hơi, chống nạnh trừng cô: “Ở nhà sao không mở cửa? Sáng giờ mình gọi cậu toàn tắt máy, lo chết đi được. Cậu trước giờ đâu có tắt máy.”

“Điện thoại bị rơi vào nước hỏng rồi.” Chu Tễ Hòa day day đôi mắt chua xót, cố đè nén cảm giác bực bội.

Leo cầu thang làm Đoạn Nguyễn hơi mệt, cô vừa thở vừa lướt qua người Chu Tễ Hòa định rót nước uống.

Mới đi được hai bước đã bị cảnh tượng trước mắt làm sững sờ.

“…Chuyện gì đây?” Đoạn Nguyễn trợn to mắt: “Nhà cậu bị trộm vào à? Đầy bùn đất chưa nói, còn có dấu chân nữa… dấu chân đàn ông á?”

“Không có trộm. Dấu chân là của Úc Cẩn Nam.” Nhắc đến cái tên này, giọng Chu Tễ Hòa khựng lại.

“Ai cơ?” Đoạn Nguyễn đầy kinh ngạc: “Má ơi, sao tự nhiên anh ta lại tới nhà cậu? Cậu với anh ta không phải là… cái đó rồi chứ?”

“……”

“Nói thật nhé, tình hình chiến đấu của hai người dữ dội ghê.”

“Linh tinh gì thế.” Chu Tễ Hòa liếc cô: “Mình với anh ta cãi nhau dữ dội thì có. Ngoài mối quan hệ phụ huynh học sinh ra, sau này bọn mình sẽ không còn bất cứ tiếp xúc riêng tư nào nữa.”

Thấy cô nghiêm túc, Đoạn Nguyễn cũng thôi đùa, kéo cô ngồi xuống sofa: “Nói đi, chuyện gì xảy ra?”

Chu Tễ Hòa kể ngắn gọn chuyện từ tối qua đến vừa rồi. 

Đương nhiên lược bỏ vài chi tiết khó nói. Ví dụ như nụ hôn suýt xảy ra tối qua. Hay chuyện cô đòi anh bế.

Nghe xong, Đoạn Nguyễn chỉ đưa ra một kết luận: “Nặc Nặc, Úc Cẩn Nam chắc là không thích cậu đâu.”

Chu Tễ Hòa hơi sững người. Im lặng vài giây rồi nói: “Có lẽ thật sự là mình nghĩ nhiều rồi.”

“Cũng không trách cậu nghĩ nhiều được. Biểu hiện trước sau của anh ta đúng là không nhất quán.” Thở dài một tiếng, Đoạn Nguyễn lại nói: “Lúc đầu nói ghét cậu, sau đó lại đối tốt với cậu đủ kiểu. Nhưng khi cậu thử thăm dò anh ta thì anh ta lại nói cậu đang lãng phí thời gian. Nếu cậu không chắc anh ta có thích cậu hay không… Thì tức là anh ta không có cảm giác với cậu.”

Trước những lời của Đoạn Nguyễn, Chu Tễ Hòa đã tự nghi ngờ bản thân suốt mấy ngày.

Cuối cùng cô rút ra bốn chữ:

— Cứ như vậy đi.

Dù sao thì câu nói hôm đó của người đàn ông kia — “Trong tình huống đó mà tôi vẫn không hôn cô” — đã khiến cô tỉnh táo hoàn toàn.

Vì trước đó dưỡng thương nên bỏ lỡ khá nhiều buổi học, lịch trình tuần này của cô kín mít, đương nhiên cũng không còn tâm trí đâu để bận lòng tới dư âm sau cuộc chia tay trong không vui với Úc Cẩn Nam hôm ấy.

Sáng sớm thứ bảy, Chu Tễ Hòa đến studio sớm hơn bình thường một tiếng.

Hôm nay là ngày dẫn Phó Khả Trừng đi thi múa cổ điển thiếu nhi.

Địa điểm thi ở ngoại ô, đường khá xa, nên cô quyết định dẫn cô bé đi taxi sớm hơn một chút.

Vừa đến studio chưa bao lâu thì Phó Khả Trừng cũng tới.

Vốn tưởng vẫn như mọi khi là Trịnh Mịch đưa cô bé đến, nhưng lần này lại đổi người.

Một tuần không gặp Úc Cẩn Nam, anh dường như tiều tụy hơn vài phần. Đôi mắt phượng dài hẹp ánh lên vẻ mệt mỏi, nốt ruồi đen nhạt nơi đuôi mày lúc ẩn lúc hiện, vẫn đẹp như trước.

Nhưng Chu Tễ Hòa đã sớm không còn tâm trạng để ngắm nhìn nữa.

Bây giờ không, sau này cũng sẽ không.

Hôm nay người đàn ông mặc áo sơ mi lụa màu đen, phối cùng khuy măng sét viền bạc.

Chỉ nhìn một cái, Chu Tễ Hòa đã vô thức nhíu mày. Khuy măng sét đó là món quà lần trước cô nhờ Phó Khả Trừng mang về cho anh.

Cũng không biết anh cố ý hay vô tình.

Quan hệ hai người đã căng cứng đến mức này rồi, vậy mà anh vẫn chọn đeo món đồ cô tặng.

“Chào buổi sáng cô Chu!”

Giọng nói non nớt vui vẻ của Phó Khả Trừng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Chu Tễ Hòa xoa đầu cô bé, gượng cười: “Chào buổi sáng.”

“Cô ơi, hôm nay mình không cần đi taxi nữa!” Phó Khả Trừng vui đến mức mắt sáng rực: “Tối qua con đã ngoéo tay hứa với cậu rồi, hôm nay cậu sẽ lái xe đưa chúng ta đi đó!”

Nhìn dáng vẻ đầy mong đợi của cô bé, Chu Tễ Hòa thoáng thất thần, sau đó cố tỏ ra tự nhiên nhìn sang Úc Cẩn Nam: “Vậy làm phiền cậu của Trừng Trừng rồi.”

Chỉ một câu nói đã đủ để thể hiện thái độ của người phụ nữ.

Xa cách đến mức xa lạ.

Ánh mắt Úc Cẩn Nam trầm xuống, vẻ mặt bình thản nhìn cô một lúc, sau đó khẽ “ừ” một tiếng nơi cuống họng.

Không ai nói gì nữa. Giống như hai người chưa từng thân thiết.

Rõ ràng không lâu trước đây họ còn ở chung một phòng. Khoảng cách lúc đó giữa hai người thậm chí chỉ cách nhau một tờ giấy.

Ba người nhanh chóng lên xe.

Chu Tễ Hòa đưa Phó Khả Trừng vào ghế sau rồi tự mình ngồi theo.

Còn chưa kịp đóng cửa xe, cô nghe Úc Cẩn Nam phía trước đột nhiên lên tiếng: “Ngồi ghế phụ đi.”

Cơn bực bội vô cớ trong lòng Chu Tễ Hòa lập tức bị khơi lên.

Vài giây sau, cô cong môi nở nụ cười nhàn nhạt, giọng nói mềm mại, vừa khách sáo vừa xa cách, còn xen lẫn chút bài xích: “Thôi, tôi không qua đó đâu. Cứ để dành cho bạn gái tương lai của anh Úc ngồi đi.”

Hết chương 20

Tác giả có lời muốn nói:

Úc Cẩn Nam: Đoạn Nguyễn, để tôi nói tiếng cảm ơn với cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.