Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 21




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 21 miễn phí!

Hai tiếng sau, xe dừng gần địa điểm thi.

Chu Tễ Hòa đang ôm Phó Khả Trừng ngồi ở ghế sau, mơ màng buồn ngủ. Cô ngẩn người một lúc rồi nhẹ nhàng lay cô bé tỉnh dậy.

“Hai người vào trước đi, tôi đi đỗ xe.” Úc Cẩn Nam nhìn cô qua gương chiếu hậu, chậm rãi lên tiếng.

“Biết rồi.”

Lạnh nhạt đáp lại một câu, Chu Tễ Hòa trực tiếp xuống xe, nắm tay Phó Khả Trừng đi vào tòa nhà, suốt quãng đường cũng không quay đầu nhìn người đàn ông lấy một lần.

Chu Tễ Hòa dẫn cô bé đi thẳng đến phòng thay đồ.

Hôm nay có không ít trẻ em đến thi, vài em đã thay trang phục biểu diễn xong và đến khu vực chờ.

May mà vẫn còn khá nhiều chỗ trống trong phòng thay đồ.

Sau khi hoàn tất các động tác chuẩn bị trước giờ thi, Chu Tễ Hòa ngồi xổm xuống dặn dò cô bé vài câu nữa rồi mới yên tâm giao người cho nhân viên, còn bản thân đi tới băng ghế dài ngoài hành lang ngồi xuống.

Vừa ngồi chưa được bao lâu, cô đã nhìn thấy bóng dáng cao ráo quen thuộc ở phía xa.

Úc Cẩn Nam đang cầm điện thoại bằng tay phải, một mình dựa vào bệ cửa sổ nghe điện thoại.

Chu Tễ Hòa khẽ dời tầm mắt.

Chiếc khuy măng sét bạc tinh xảo nơi cổ tay anh lúc ẩn lúc hiện, phản chiếu ánh sáng chói mắt dưới nắng.

Hơi chói mắt thật. Cô tự giễu nghĩ.

Vài phút sau, Úc Cẩn Nam cất điện thoại, đưa mắt nhìn về phía cô. Rồi anh bước tới, dừng lại cách cô khoảng hai mét.

“Trừng Trừng vào rồi à?” Anh hỏi.

“Ừ, đang ở khu chờ lên diễn.” Chu Tễ Hòa nâng mí mắt: “Đợi cuộc thi chính thức bắt đầu thì phụ huynh mới được vào hậu trường với trẻ.”

“Bao lâu nữa bắt đầu?”

“Chưa tới nửa tiếng.”

Hỏi gì đáp nấy. Khách sáo như làm việc công. Bầu không khí kỳ quái vô cùng.

Úc Cẩn Nam không khỏi cúi đầu nhìn cô thêm vài lần. Môi mỏng khẽ động, như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Sự im lặng lan tràn giữa hai người.

Thấy anh không hỏi thêm, Chu Tễ Hòa đương nhiên cũng chẳng chủ động nói gì nữa, lấy điện thoại ra lướt WeChat giết thời gian.

Ngón tay lướt nhanh. Trong lúc vô tình nhìn thấy một cái Khoảnh khắc* của Đoạn Nguyễn từ mấy tiếng trước.

*Tương tự như Story của Instagram.

Một tấm ảnh cầm giấy đăng ký kết hôn. Không có caption.

Chiếc nhẫn trên tay người phụ nữ trong ảnh giống hệt chiếc nhẫn Đoạn Nguyễn vẫn thường đeo. Chu Tễ Hòa đương nhiên nhận ra đó là tay cô ấy.

… Tình huống gì đây?

Kết hôn chớp nhoáng luôn rồi à?

Tò mò nổi lên, cô mở khung chat với Đoạn Nguyễn, gõ vài chữ rồi gửi đi.

【Chu Tễ Hòa】: Cậu không phải kết hôn chớp nhoáng luôn đấy chứ?

Đợi khá lâu mà không thấy trả lời.

Chu Tễ Hòa cất điện thoại. Ngoài mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại cực kỳ kinh ngạc.

Một lúc sau, nhân viên hậu trường đi ra, gọi phụ huynh của vài bé theo danh sách vào trong. Những người chưa được gọi chỉ có thể tiếp tục ngồi đợi.

Xung quanh hơi ồn ào khiến Chu Tễ Hòa vô cớ thấy bực bội.

Người đàn ông ngồi đối diện đang dựa lưng vào ghế, chân bắt chéo, gương mặt chẳng nhìn ra cảm xúc gì, nhưng lại tạo cho người khác áp lực rất lớn.

Khoảng cách giữa hai người không xa không gần, như hai người xa lạ chẳng hề quen biết.

Kiểu ở chung không nóng không lạnh ấy không kéo dài được bao lâu thì nhân viên đã gọi tên Phó Khả Trừng.

Chu Tễ Hòa đứng dậy trước, nghiêng đầu nhìn anh: “Đi thôi, gọi chúng ta vào rồi.”

Úc Cẩn Nam không nói gì, đi theo sau cô.

Nhân viên dẫn họ tới phòng chờ.

Phó Khả Trừng đang ngoan ngoãn ngồi trên sofa. Vừa nhìn thấy họ, khuôn mặt nhỏ lập tức nở nụ cười.

Cô bé nhảy xuống sofa, chạy vài bước rồi lao thẳng vào lòng Chu Tễ Hòa: “Cô Chu, sắp tới lượt con rồi!”

Chu Tễ Hòa xoa đầu cô bé hai cái: “Trừng Trừng nhà chúng ta chắc chắn làm được, cố lên nhé.”

“Vậy… thi xong mình đi ăn KFC được không ạ?” Phó Khả Trừng dè dặt nhìn Úc Cẩn Nam đứng cạnh, rồi kéo tay Chu Tễ Hòa làm nũng: “Cậu nói đồ ăn nhanh là đồ ăn rác nên không cho con ăn. Cô giúp con nói với cậu được không?”

Bị cô bé nhìn như vậy, Chu Tễ Hòa chỉ đành miễn cưỡng quay sang người bên cạnh, cố giả vờ thân thiện: “Không biết anh Úc thấy sao?”

Mày Úc Cẩn Nam khẽ động. Anh đưa tay khẽ quệt mũi cô bé: “Chỉ lần này thôi, không có lần sau.”

Phó Khả Trừng lập tức reo lên. Cô bé vui đến mức không chịu nổi. Nhưng chưa kịp vui lâu đã bị nhân viên dẫn đi chuẩn bị thi.

Chu Tễ Hòa và Úc Cẩn Nam được đưa tới khu hậu trường cạnh sân khấu.

Tiếng nhạc Nhai Sơn Bi Ai  từ từ vang lên. Phó Khả Trừng đứng trên sân khấu, nhẹ nhàng múa.

Dáng múa uyển chuyển. Từng ánh mắt, nụ cười đều mang bóng dáng của Chu Tễ Hòa.

Không hổ là học sinh do cô dạy.

Ý nghĩ ấy đột nhiên hiện lên trong đầu Úc Cẩn Nam.

Chu Tễ Hòa nhìn cô bé đầy hài lòng một lúc, rồi quay sang nói với anh: “Lát thi xong tôi sẽ tìm cớ về trước, buổi trưa sẽ không ăn cùng hai người.”

Nghĩ một chút, cô bổ sung: “Chúng ta vẫn nên bớt tiếp xúc đi thì hơn. Chắc anh Úc cũng không muốn ăn cơm cùng tôi.”

Nghe từng câu từng chữ đều tràn đầy sự xa cách, đôi mắt Úc Cẩn Nam vô thức nheo lại.

Trong bóng tối, anh không nhìn rõ mặt cô. Nhưng vẫn tưởng tượng ra được dáng vẻ lúc này.

Chắc chắn giống như một con nhím xù lông, hận không thể dùng toàn bộ gai trên người đâm anh mới hả giận.

Ổn định lại cảm xúc, anh lên tiếng: “Mẹ Trừng Trừng vừa gọi điện, nói hôm nay về Thanh Xuyên, lát sẽ tới đón con bé đi ăn trưa. Ở đây khó bắt xe, lát nữa tôi đưa cô về.”

Nghe giọng anh bình thản không gợn sóng, Chu Tễ Hòa đột nhiên bật cười hai tiếng.

“Úc Cẩn Nam, anh không thấy mình thú vị à? Anh đâu phải Bồ Tát, đừng đối với ai cũng tốt như vậy. Lỡ người khác hiểu lầm, anh tát một cái rồi lại cho một viên kẹo, như vậy chẳng có ý nghĩa gì cả.” Không đợi anh nói, cô đã tiếp: “Tôi ra ngoài hành lang đây. Đợi Trừng Trừng xuống sân khấu, tôi chào con bé rồi đi.”

Chưa dứt lời, cô đã bước qua anh đi thẳng ra cửa.

Lúc lướt qua người anh, mùi trầm hương quen thuộc xộc vào mũi. Rõ ràng vẫn là mùi hương cũ, nhưng lại chẳng còn cảm giác an tâm nữa.

An tâm.

Thì ra trước nay, đó là định nghĩa cô dành cho sự tồn tại của anh.

Một khi sự ỷ lại đã ăn sâu tận xương tủy bị rút đi đột ngột, thì ra lại khó chịu đến vậy.

Gần trưa, Úc Cẩn Nam mới dẫn Phó Khả Trừng ra.

Cô bé đạt thành tích rất tốt. Gương mặt tràn ngập vui vẻ, nhảy chân sáo chạy đến trước mặt Chu Tễ Hòa: “Cô ơi, mẹ em sắp tới rồi!”

Vừa dứt lời, một bóng dáng mặc váy trắng tiến lại gần.

Người phụ nữ dịu dàng thanh nhã, khóe môi mang theo nụ cười nhẹ: “Mẹ còn tưởng mình tới muộn rồi, không ngờ bên này vừa xong.”

“Mẹ!” Phó Khả Trừng ôm eo mẹ: “Con vừa được giải nhất đó!”

Lâm Nhã Kỳ lập tức khen con gái vài câu rồi nhìn sang Chu Tễ Hòa: “Cô Chu, thật sự cảm ơn cô. Nghe Trừng Trừng nói cô rất chăm sóc con bé, còn dạy tốt như vậy. Tôi và cậu nó đều rất biết ơn cô.”

Nghe nhắc tới Úc Cẩn Nam, sắc mặt Chu Tễ Hòa khựng lại một thoáng rồi nhanh chóng bình thường.

“Thật ra tôi cũng không làm gì nhiều. Trừng Trừng rất có thiên phú, cũng rất ngoan ngoãn chăm chỉ.”

Hai người trò chuyện thêm vài câu.

Ban đầu Lâm Nhã Kỳ còn định mời Chu Tễ Hòa ăn trưa.

Nhưng nhìn thấy bầu không khí kỳ lạ giữa cô và Úc Cẩn Nam. Cuối cùng, cô bỏ ý định ấy.

Trước khi đi còn nhìn Úc Cẩn Nam đầy ẩn ý.

Đợi bóng dáng hai mẹ con khuất dần. Chu Tễ Hòa thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn Úc Cẩn Nam: “Tạm biệt anh Úc.”

Năm chữ đơn giản, lại khiến trái tim Úc Cẩn Nam nặng trĩu.

“Để tôi đưa cô đi.”

“Không cần đâu, cảm ơn.” Cô từ chối ngay lập tức: “Tôi không muốn nợ anh. Tốt nhất anh cũng đừng đến trêu tôi nữa.”

Nói xong, Chu Tễ Hòa bước đi, biến mất cuối hành lang.

Ra khỏi tòa nhà chưa được mấy bước thì đài phun nước cách đó năm mươi mét lọt vào tầm mắt.

Chu Tễ Hòa khựng lại, trong đầu hiện lên đêm mưa hôm đó.

Lúc kéo anh xuống nước, khoảnh khắc hai người nhìn nhau, cô đã nhìn thấy sự mãnh liệt khó kiềm nén trong mắt anh.

Nhưng hiện thực lạnh như băng sáng hôm sau lại nói với cô là cô nhìn nhầm.

Bây giờ anh càng bình thản giúp đỡ cô thì cô càng thấy bản thân đêm đó thật mất mặt. Xấu hổ đến mức chỉ muốn đào hố tự chôn mình.

Nghĩ tới đó, đầu óc Chu Tễ Hòa hỗn loạn, đau đến muốn nứt ra.

Đang định đi nhanh hơn để tìm chỗ dễ bắt taxi thì phát hiện gót giày cao gót đã mắc cứng vào khe nắp cống.

Cô dùng sức mấy lần cũng không rút ra được.

Sao cái gì cũng bắt nạt cô vậy!

Chu Tễ Hòa tức đến mức đá mạnh vào nắp cống. Kết quả, gót giày và đế giày đứt lìa, hoàn toàn gãy đôi.

Cô đang tự giận dỗi bản thân, hoàn toàn không phát hiện người đàn ông phía sau đang tiến lại gần.

Vài giây sau, anh bế cô lên, từng bước từng bước đi về phía bậc thềm cạnh đài phun nước.

Khung cảnh trước mắt như một thước phim tua lại, lặp lại cảnh tượng của đêm hôm ấy một lần nữa.

Chu Tễ Hòa còn đang thất thần, vừa hoàn hồn lại thì phát hiện mình đã được anh đặt xuống bậc thềm.

Cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.

Hai người nhìn nhau không nói gì.

Úc Cẩn Nam cụp mắt: “Ngồi đây đợi tôi.”

Ném lại một câu như vậy, anh quay người đi vào trung tâm thương mại đối diện.

Lúc quay lại, trên tay đã có thêm một hộp giày đóng gói tinh xảo.

Úc Cẩn Nam tháo hộp, lấy ra một đôi giày đế bằng màu trắng.

Anh cũng không hỏi cô có đồng ý hay không mà trực tiếp đưa tay nắm lấy cổ chân cô, tháo đôi cao gót màu đen xuống.

Cổ chân người phụ nữ trắng nõn, mảnh mai, đẹp đến lạ.

Ánh mắt Úc Cẩn Nam dừng trên chiếc lắc bạc trên mắt cá chân của cô. Viên đá đính trên đó lấp lánh chói mắt, càng tôn lên nước da trắng nõn của cô.

Chu Tễ Hòa cúi đầu nhìn anh, trong phút chốc thậm chí quên cả từ chối.

Lúc này, Úc Cẩn Nam nửa quỳ trước mặt cô, một tay nâng bàn chân cô, nhẹ nhàng xỏ đôi giày vào.

Bàn tay anh hơi lạnh, mỗi lần chạm vào, cơ thể cô lại vô thức run lên.

Cho đến khi buộc xong dây giày, anh mới ngẩng đôi mắt dài hẹp phủ bóng tối nhìn cô: “Đến bao giờ cô mới biết tự chăm sóc bản thân hả?”

Rõ ràng là một câu trách móc, nhưng từ miệng anh nói ra lại như mang theo sự nuông chiều khó diễn tả.

Nhớ đến những lời lạnh nhạt hôm đó của anh, Chu Tễ Hòa ép mình bình tĩnh lại.

Cô bất chợt nở nụ cười, đuôi mắt cong lên đầy mê hoặc: “Úc Cẩn Nam, anh biết anh mang lại cho tôi cảm giác gì không?”

Không đợi anh trả lời, mà dường như cô cũng không muốn nghe câu trả lời.

Cô đột nhiên nâng hai tay ôm lấy mặt anh, một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước rơi xuống bên khóe môi anh.

Nóng bỏng, rực cháy, đầy khô nóng.

Chỉ hai giây sau, Chu Tễ Hòa lập tức buông anh ra.

Cô không hỏi anh có muốn nhận nụ hôn ấy hay không, cũng không hỏi anh có muốn tiếp tục hay không. Cô cứ ngang nhiên tấn công rồi trong chớp mắt rút lui.

“Bây giờ hiểu chưa? Úc Cẩn Nam, đây chính là cảm giác anh mang lại cho tôi.”

Hết chương 21

Tác giả có lời muốn nói:

Không ngờ nụ hôn đầu của hai người lại là Hòa Hòa chủ động. Nam Nam, lại đây xem tôi có đánh anh không!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.