Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 27




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 27 miễn phí!

Ngay khoảnh khắc tin nhắn được gửi thành công, Chu Tễ Hòa ít nhiều cũng thấy hối hận.

Chỉ dựa vào một tấm ảnh đại diện đầy ẩn ý mà liên tưởng đủ thứ, vốn chẳng giống phong cách của cô, huống chi còn hỏi anh thẳng thắn như vậy.

Quả nhiên thân mật quá mức sẽ khiến đầu óc con người mơ hồ.

Tự mình rối rắm một lúc, còn chưa kịp sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn, tiếng chuông điện thoại đã vang lên. Là Úc Cẩn Nam gọi đến.

Lực nắm điện thoại vô thức siết chặt hơn.

Do dự vài giây, Chu Tễ Hòa đưa ngón tay trượt sang nút nghe.

Điện thoại vừa kết nối, ngược lại chính cô lại rơi vào im lặng.

Đầu dây bên kia, Úc Cẩn Nam lên tiếng trước: “Vì sao đột nhiên lại hỏi vậy?”

Vì sao ư.

Hình như cũng chẳng có lý do gì đặc biệt.

Chỉ là lúc đăng nhập lại WeChat cũ, cô nhìn thấy một người bạn không quen.

Ảnh đại diện của đối phương rất hợp gu cô, lại còn kiên trì gửi lời chúc năm mới suốt nhiều năm.

Chỉ riêng hai điểm ấy cũng đủ khiến người ta nhớ mãi.

Kết quả vừa rồi lại phát hiện người đó là anh.

Lời đã đến miệng, rốt cuộc cô vẫn không nói ra.

Nếu thật sự nói như vậy, chẳng phải lời nói dối năm đó trước mặt bạn học sẽ bị lộ hết sao.

Không danh không phận, hỏi thêm dường như cũng chẳng có ích gì.

Nghĩ một lúc, Chu Tễ Hòa giả vờ nhẹ nhõm đáp: “Không có gì, tiện hỏi thôi.”

Để câu nói có vẻ đáng tin hơn, cô nhắc lại cuộc trò chuyện tối qua: “Chẳng phải anh bảo em tiếp tục thử sao?”

Úc Cẩn Nam ở đầu bên kia nghe vậy thì bật cười khẽ: “Bắt đầu nhanh vậy sao?”

Hình như đúng là nhanh thật.

Từ lúc tách khỏi anh đến giờ còn chưa tới nửa tiếng.

Nghĩ như vậy, tin nhắn kia của cô đúng là gửi quá nhanh.

Giọng Chu Tễ Hòa mang theo chút hờn dỗi: “Không được cười em.”

“Không cười em.” Úc Cẩn Nam nói: “Nặc Nặc, người sốt ruột thật ra là anh.”

Nhận ra bầu không khí giữa hai đầu điện thoại dần trở nên mờ ám, Chu Tễ Hòa ho nhẹ một tiếng rồi chuyển chủ đề: “Anh tới nơi chưa?”

“Rồi, đang ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm, vẫn chưa vào.”

“Vậy anh đi làm đi, em ngủ bù đây.”

Sau khi cúp máy, Úc Cẩn Nam ngồi trên ghế lái thất thần rất lâu.

Điện thoại rung lên đúng lúc. Là tin nhắn WeChat của Trịnh Mịch.

【Trịnh Mịch】: [Danh thiếp cá nhân của Z]

【Trịnh Mịch】: Anh Nam, anh với cô Chu đến giờ vẫn chưa thêm WeChat nhau á?!

【Trịnh Mịch】: shock.jpg

Úc Cẩn Nam trả lời một chữ đơn giản:

【Úc Cẩn Nam】: ok

Rõ ràng không có ý định tán gẫu.

Anh trực tiếp mở danh thiếp Trịnh Mịch gửi tới. Trước khi thêm bạn bè, anh lưu ghi chú: *Úc Cẩn Nam*

Rất nhanh, yêu cầu kết bạn được thông qua.

Cả hai đều không chủ động gửi tin nhắn đầu tiên.

Có lẽ thấy như vậy không ổn, Úc Cẩn Nam mở kho biểu tượng cảm xúc, lướt vài hàng, cuối cùng chọn một cái rồi gửi đi.

【Y】: ☀️

Vài giây sau, điện thoại rung.

【Chu Tễ Hòa】: 💀

Úc Cẩn Nam cong môi, khóe môi mang theo ý cười như có như không.

【Y】: Ngoan, ngủ đi.

【Y】: Anh làm xong sẽ nói với em.

Đầu bên kia không trả lời nữa.

Ngón tay anh chuyển lên góc phải khung chat, đổi ghi chú của cô thành: *Zenith*

*Zenith là một từ tiếng Anh mang nghĩa gốc là “thiên đỉnh” (điểm cao nhất trên bầu trời ngay trên đầu người quan sát).

Mới cũ như một.

Hàng cuối danh sách bạn bè từ đây có thêm hai tài khoản cùng một ghi chú.

*Zenith.*

Vầng thái dương nằm ở điểm cao nhất trên bầu trời.

Vầng thái dương thuộc về anh cuối cùng cũng xua tan màn sương mà xuất hiện.

Ngày ngày đêm đêm, chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.

Liên tiếp dạy xong hai tiết thì đã gần đến chiều tối.

Ngày hè dài, trời hơi âm u, bên ngoài phủ một màu xám mờ.

Chu Tễ Hòa trả lời xong tin nhắn của Úc Cẩn Nam, lại nhìn avatar của anh ngẩn người một lúc mới nhét điện thoại vào túi, chuẩn bị xuống lầu đợi anh tới đón.

Đoạn Thời Ngọ và Bùi Tiêu đang chơi game dưới tầng một. 

Thấy Chu Tễ Hòa đi xuống, Bùi Tiêu rời mắt khỏi màn hình điện thoại nhìn cô.

“Chị à, hình như tâm trạng chị hôm nay rất tốt.”

“Rõ lắm sao?” Chu Tễ Hòa nói: “Có lẽ vì trưa ngủ ngon.”

“Ừm hứm.”

“Á! Lại chết rồi!” Đoạn Thời Ngọ gào lên: “Không chơi nữa không chơi nữa, đánh thêm hai trận nữa chắc rớt sạch sao mất.”

Bùi Tiêu liếc cậu: “Xạ thủ của cậu gà quá.”

“Hôm nay cảm giác tay không tốt.” Đoạn Thời Ngọ cãi rồi nhìn sang Chu Tễ Hòa: “Đúng rồi chị Nặc Nặc, có chuyện này em suýt quên.”

“Chuyện gì?”

“Là anh Lâm hay tới tiệm cùng chị ấy, chiều nay anh ấy nhờ người mang tới một món.” Vừa nói, Đoạn Thời Ngọ lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp xanh đậm: “Anh ấy còn nhắn một câu, nói dạo này hơi bận, vài ngày nữa sẽ đích thân tới xin lỗi chị.”

Chu Tễ Hòa nhận lấy, mở hộp nhìn sơ.

Là một chiếc vòng tay rất tinh xảo, bên cạnh còn có một mảnh giấy màu hồng nhạt. Trên đó viết hai chữ:

—- Chờ tôi.

“Anh ấy có làm gì có lỗi với chị đâu, sao lại xin lỗi?”

“Nếu em biết thì lạ rồi.” Đoạn Thời Ngọ bĩu môi, mặt đầy bất mãn: “Chị với chị em cái gì cũng không nói với em. Lúc nào cũng xem em là trẻ con.”

Chu Tễ Hòa đóng hộp lại rồi bỏ vào túi, nghiêng đầu nhìn cậu: “Nhóc con mới trưởng thành.”

“……”

Không biết từ lúc nào Bùi Tiêu đã đi tới, đứng cạnh Đoạn Thời Ngọ.

“Sao chị không đeo thử xem?”

“Không thử đâu, đến lúc đó trả nguyên vẹn cho anh ta luôn.”

“Xem ra anh Lâm này không phải định mệnh của chị rồi.”

Bùi Tiêu cười lưu manh, trong mắt ẩn chứa vài phần thâm ý.

Chu Tễ Hòa không đáp, cong khóe môi cười, xem như ngầm thừa nhận.

Lại đứng trò chuyện với hai người thêm một lúc.

Khóe mắt thoáng thấy góc giữa cửa tiệm và bức tường chẳng biết từ bao giờ xuất hiện một chiếc thùng giấy, bên trong có một cục lông xù đang cựa quậy.

Chu Tễ Hòa đẩy cửa bước ra.

Nhìn kỹ lại là một bé mèo con có bộ lông đen trắng. Một cục nhỏ mềm mềm, nhìn chỉ khoảng hai tháng tuổi.

Thấy con người tiến lại gần, nó quay đầu sang, hướng về phía cô kêu lên mấy tiếng non nớt, bộ lông dựng đứng.

Chu Tễ Hòa bị bộ dạng vừa hung vừa đáng yêu của nó chọc cười, cúi người ngồi xổm xuống xoa đầu nó.

“Em không tìm được nhà sao?”

Dường như cảm nhận được thiện ý của cô, bé mèo cọ cọ đầu vào lòng bàn tay cô, thuận tiện “meo” thêm hai tiếng.

Chơi với nó một lúc, Chu Tễ Hòa mới chú ý tới thức ăn cho mèo và tờ giấy ghi chú bên cạnh thùng giấy.

Cô tháo tờ giấy ra đọc sơ, đã đại khái biết được nguồn gốc của nó. Lại là một bé mèo bị con người bỏ rơi.

Chu Tễ Hòa bế nó ra khỏi thùng, ôm vào lòng rồi dịu dàng hỏi: “Muốn theo chị về nhà không?”

“Meo——”

Một người một mèo chơi rất vui, hoàn toàn không chú ý bên kia đường đã xuất hiện thêm một chiếc xe.

Người đàn ông trong xe chống tay trái bên cửa sổ, đôi mắt dài hẹp khóa chặt bóng dáng ấy, như muốn nhìn thấu cô.

Giống như đang ngắm nhìn, lại như đang suy ngẫm.

Dáng vẻ tươi sáng như nhau, đến cả động tác ôm mèo cũng giống hệt.

Hai bóng hình không ngừng va đập vào tầm mắt, cuối cùng dần chồng lên nhau.

Thời gian như ngừng lại, quay ngược về đầu hè thời cấp ba.

Khi đó Chu Tễ Hòa được mọi người vây quanh, bên cạnh không thiếu người lấy lòng và nịnh nọt.

Trong mắt người ngoài, Úc Cẩn Nam luôn mờ nhạt, tính cách lạnh lùng cô độc, dù bị bạn học cô lập cũng chẳng quan tâm.

Giữa anh và cô là khoảng cách từ bàn đầu đến bàn cuối lớp học, bị ngăn cách bởi một vực sâu mãi mãi không vượt qua nổi.

Có lẽ không phải anh không quan tâm mà là đã sớm nguội lạnh.

Tuổi nhỏ anh thiếu thốn tình cảm, gia cảnh nghèo khó. Từ bé đã nếm đủ ấm lạnh tình người nên đương nhiên chẳng còn hy vọng gì.

Còn sống, chỉ đơn giản là còn sống thôi.

Không tương lai, không may mắn. Cứ từng bước tốt nghiệp, đi làm, rồi già đi. Sống hết một đời tương đối trọn vẹn trong cô độc.

Nhưng Chu Tễ Hòa lại xuất hiện trong cuộc đời anh, trở thành điều may mắn duy nhất.

Có lẽ cô đã quên từ lâu.

Ngày đầu tiên nhập học lớp 10, cô và anh cùng bước qua cổng trường cùng lúc.

Sau khi tránh được màn giáo huấn của chủ nhiệm, Chu Tễ Hòa nhanh chân đuổi theo anh, vỗ nhẹ vào sau chiếc balo cũ kỹ.

Liếc nhìn giấy báo nhập học trong tay anh, cô thuận miệng hỏi: “Bạn học, cậu cũng học lớp 10A5 à?”

Úc Cẩn Nam không muốn trò chuyện. Anh đẩy gọng kính đen trên sống mũi, khàn giọng “ừ” một tiếng, bước chân càng đi nhanh hơn.

“Này! Không thể đợi mình một chút sao!” Chu Tễ Hòa chạy vài bước song song với anh: “Chúng ta cùng lớp mà.”

Thấy anh vẫn không chậm lại, Chu Tễ Hòa bực bội, đột nhiên đứng yên tại chỗ, ôm chân phải giả vờ kêu đau.

Úc Cẩn Nam quay đầu, nhìn thấy thiếu nữ cười ranh mãnh. Cô rạng rỡ cười với anh như một con cáo nhỏ vừa đạt được mục đích.

Nụ cười ấy trở thành bí mật anh nhớ mãi không quên.

Đáng tiếc, xung quanh cô có quá nhiều người, anh chỉ có thể thỉnh thoảng đứng từ xa nhìn trộm.

Sau này trong buổi văn nghệ chào mừng tân sinh, thiếu nữ múa giữa sân khấu, thân hình nhẹ nhàng uyển chuyển. Trên mặt mang theo sự tự tin mà cả đời anh chưa từng có.

Đây là lần thứ hai Úc Cẩn Nam dám ngẩng đầu nhìn thẳng cô.

Lần đầu tiên là lúc ngoái đầu hôm nhập học.

Không lâu sau buổi văn nghệ, anh phát hiện mỗi lần Chu Tễ Hòa đi ngang qua chỗ ngồi của mình đều cố ý dừng lại vài giây.

Ban đầu anh tưởng mình nhầm.

Nhưng suốt hai tuần liên tiếp đều như vậy, anh biết đây không phải vô tình.

Cho đến tiết giải lao hôm ấy, mưa lớn bất chợt kéo đến.

Thiếu nữ đầy kiêu ngạo đặt mạnh hộp chocolate đen lên bàn anh.

— “Nghe nói cậu không mua nổi, này, coi như tôi tặng.”

Giọng cô ngông nghênh, biểu cảm mạnh mẽ, kiêu căng. Ánh mắt từ trên cao nhìn xuống vừa kiêu ngạo vừa như bố thí.

Khoảnh khắc ấy, Úc Cẩn Nam chợt nhận ra. Hóa ra mình cũng có lòng tự trọng, chỉ là đã bị cô giẫm nát trước mặt mọi người.

Cũng từ lúc đó, lần đầu tiên anh sinh ra tâm lý phản nghịch.

Anh muốn tự tay nhổ sạch gai nhọn và sự kiêu ngạo trên người cô, muốn nhìn thấy cô khóc, muốn nhìn cô đau khổ, muốn biến cô thành một con búp bê vỡ vụn.

Úc Cẩn Nam mang hộp chocolate đen về nhà, ặt lên chiếc bàn gỗ lim cũ nát.

Nỗi nhục ấy và sự chán ghét cô ngày qua ngày cũng dần tăng lên.

Cứ thế qua hơn nửa năm.

Một ngày nào đó vào học kỳ hai lớp 10, Úc Cẩn Nam ngủ quên nên bỏ lỡ giờ tan học. Khi anh tỉnh lại trời đã gần tối.

Không ai nhắc anh phải về nhà, anh cũng chẳng để tâm. Thuận tay cầm chiếc balo bạc màu rồi đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi tòa nhà dạy học, ngẩng đầu đã nhìn thấy Chu Tễ Hòa ở không xa.

Thiếu nữ mặc đồng phục xanh trắng ôm dáng, tóc dài buộc đuôi ngựa. Lúc này, cô đang ngồi xổm cạnh tường v**t v* một bé mèo lông đen trắng.

Cô ôm mèo vào lòng, xoa đầu nó, lẩm bẩm: “Nếu cha chị không dị ứng lông mèo thì chị mang em về rồi.” Nói xong còn thở dài.

Dường như cảm nhận được ánh mắt đang dán lên mình, Chu Tễ Hòa ngẩng đầu, đúng lúc chạm phải ánh mắt sâu thẳm ấy.

Cô chột dạ quay đi. Do dự vài giây rồi lại nhìn anh, gọi: “Này, Úc Cẩn Nam, cậu có bị dị ứng lông mèo không?”

Bị gọi tên, Úc Cẩn Nam vốn không định để ý.

Đang định đi tiếp, khóe mắt lại thấy cô ôm mèo chạy tới.

Chu Tễ Hòa đứng trước mặt anh, lại hỏi: “Cậu có bị dị ứng lông mèo không? Mình có chuyện muốn nhờ, cậu có thể mang nó về nuôi giúp mình một thời gian được không?”

Úc Cẩn Nam không nói gì.

“Em ấy đáng thương lắm, sáng nay còn bị mưa làm ướt, giờ lông vẫn còn ẩm. Chắc là bị bỏ rơi rồi, nhỏ thế này chắc chẳng sống nổi đâu.”

Úc Cẩn Nam nhìn cô.

Khuôn mặt mộc đẹp đến khó diễn tả.

Đôi mắt cực kỳ xinh. Lúc nhìn người khác, đuôi mắt hơi nhếch lên, cực kỳ quyến rũ.

Biểu cảm cô mang theo chút cầu xin vụng về, khác hoàn toàn với vẻ mặt lúc ném chocolate lên bàn anh.

Rốt cuộc phải là tính cách thế nào mới có thể mâu thuẫn đến vậy?

Anh đột nhiên thấy tò mò.

Thấy anh mãi không nói gì, Chu Tễ Hòa thúc giục: “Này, rốt cuộc cậu có đồng ý không? Cùng lắm mình trả tiền cho cậu, cậu nuôi giúp mình một thời gian thôi, mình thật sự sợ nó bị bệnh.”

Nghe giọng nói vô thức mang theo chút nũng nịu của cô, Úc Cẩn Nam nhìn cô thật sâu.

Anh nghe thấy chính mình nói: “Không cần. Hộp chocolate đen coi như tiền công.”

Nghe nhắc đến chocolate, ánh mắt Chu Tễ Hòa khẽ dao động. Gương mặt lập tức lộ vẻ chột dạ và hối hận.

Dù chỉ thoáng qua nhưng vẫn bị anh bắt được. 

Chột dạ và hối hận… sao?

Người như cô cũng sẽ có cảm xúc ấy à?

Vì bé mèo này, số lần hai người tiếp xúc bắt đầu nhiều hơn.

Ban đầu Úc Cẩn Nam vẫn bài xích cô. Nhưng sau vài lần, anh dần thay đổi cách nhìn.

Cô dường như… Lương thiện hơn anh tưởng rất nhiều.

Dù ngoài mặt vẫn là dáng vẻ tiểu thư không sợ trời không sợ đất, nhưng việc làm lại hoàn toàn trái ngược.

Bé mèo được anh mang về nuôi một thời gian, cuối cùng vẫn không chịu nổi tổn thương do trận mưa hôm ấy, mà lặng lẽ rời đi trong một đêm.

Sau khi biết tin, Chu Tễ Hòa khóc rất nhiều.

Buổi chiều mưa lất phất ấy, Chu Tễ Hòa trốn trong bụi cây khóc nức nở.

Úc Cẩn Nam đứng cạnh che ô cho cô, gương mặt cứng đờ chẳng biết phải làm sao.

“Úc Cẩn Nam… có phải mình… chẳng làm được gì tốt không?”

Thiếu nữ vừa khóc vừa nhìn anh: “Đều tại mình không chăm sóc em ấy tốt… đều tại mình… hu hu hu…”

Úc Cẩn Nam hé môi nhưng chẳng nói nên lời. Anh không biết an ủi ra sao, chỉ biết nghiêng ô về phía cô hết lần này tới lần khác, đến mức vai mình ướt cả một mảng cũng không hay.

Sau này, khi tốt nghiệp cấp ba.

Anh cuối cùng cũng nhìn thấy dáng vẻ cô bị nhổ sạch gai nhọn và kiêu ngạo.

Anh nhìn thấy cô khóc lần thứ hai, nhìn thấy cô trở thành một con búp bê vỡ vụn.

Cũng chính lúc ấy, Úc Cẩn Nam mới phát hiện mình không thấy hả hê như tưởng tượng. Ngược lại tim còn đau đến dữ dội.

Tim anh đau, đau đến mức muốn thay cô chịu kiếp nạn này.

Năm mười tám tuổi ấy, Úc Cẩn Nam hiểu ra một điều.

Hóa ra thứ khiến người ta đau đớn hơn cả căm ghét.

Chính là thích.

Hết chương 27


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.