Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Trần Linh Hy, Chu Tễ Hòa lại quay về cửa tiệm.
Buổi phỏng vấn chiều diễn ra khá thuận lợi. Sau nhiều lần cân nhắc và so sánh, cuối cùng cô chọn được hai ứng viên phù hợp nhất.
Đầu óc choáng váng, mũi cũng hơi nghẹt.
Chu Tễ Hòa hít hít mũi, cầm chiếc cốc rỗng trên bàn đứng dậy, định đến phòng trà rót thêm chút nước nóng.
Vừa đi tới cửa, cô đã va phải Đoạn Thời Ngọ đang đi tới từ phía đối diện.
“Chị Nặc Nặc, anh Lâm tới rồi.” Đoạn Thời Ngọ liên tục chớp mắt ra hiệu với cô.
Nghe nhắc tới Lâm Mậu Nhiên đã lâu không gặp, Chu Tễ Hòa thoáng thất thần. Sau đó cô đưa chiếc cốc vào tay cậu.
“Biết rồi, đi rót giúp chị cốc nước.”
Đoạn Thời Ngọ vốn còn định đi theo xem náo nhiệt, đành quay đầu đi về phía phòng trà. Trước khi đi còn không quên lẩm bẩm vài câu tỏ vẻ bất mãn.
Chu Tễ Hòa lấy hộp trang sức từ trong túi xách ra rồi bước xuống tầng một.
Lâm Mậu Nhiên đang tựa người bên khung cửa. Bộ đồ thường ngày màu sáng bao lấy thân hình cao ráo. Đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa. Biểu cảm nhàn nhạt, trông vừa ôn hòa vừa khiến người ta khó lòng tiếp cận.
Nghe thấy tiếng động khẽ vang lên ở góc cầu thang, Lâm Mậu Nhiên ngẩng đầu nhìn theo.
Khi nhận ra người tới là Chu Tễ Hòa, anh liền bước về phía cô vài bước.
“Nghe nói em có bạn trai rồi. Chúc mừng nhé.”
Giọng điệu của anh vẫn lười nhác như mọi khi. Chỉ là hai chữ “chúc mừng” ấy, dù thế nào nghe cũng có phần miễn cưỡng.
Chu Tễ Hòa khẽ nói lời cảm ơn, rồi đưa chiếc hộp trong tay về phía anh.
“Trước đó tôi đợi mấy ngày mà không thấy anh tới. Nó cứ để ở chỗ tôi giữ hộ mãi. Giờ cuối cùng cũng có thể trả lại cho chủ nhân rồi.”
Dù cô không nói rõ, Lâm Mậu Nhiên vẫn hiểu được hàm ý trong lời cô.
Anh cúi đầu nhìn chiếc hộp, một lúc sau bỗng bật cười: “Vật đã tặng đi thì quyền xử lý thuộc về em. Không có chuyện quà đã tặng rồi còn lấy lại.”
Có lẽ cảm thấy lời mình nói vẫn chưa đủ tự nhiên, Lâm Mậu Nhiên lại bổ sung thêm: “Cứ xem như quà lưu niệm tôi tặng em đi. Sau này em kết hôn, tôi sẽ không mừng phong bì nữa.”
Nghe câu bông đùa ấy, Chu Tễ Hòa không tiếp tục ép anh nhận lại. Cô lặng lẽ đặt chiếc hộp lên bàn bên cạnh, thuận theo câu chuyện mà mỉm cười: “Mặc dù chuyện kết hôn còn xa lắm, nhưng vẫn cảm ơn anh trước nhé.”
Vài câu khách sáo nhàn nhạt. Không ai nợ ai điều gì.
Sự thể diện của người trưởng thành, có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Nhất thời không ai lên tiếng. Không khí yên tĩnh mơ hồ lan tỏa.
Nụ cười trên môi Lâm Mậu Nhiên vẫn không đổi. Anh đột nhiên hỏi: “Chúng ta vẫn là bạn chứ?”
Đuôi mày Chu Tễ Hòa khẽ nhướng lên. Cô gật đầu theo phản xạ: “Vẫn là bạn.”
“Nếu đã là bạn, vậy có vài lời sẽ dễ nói hơn nhiều.”
Chu Tễ Hòa không hiểu ý anh, nhưng cũng không hỏi, chỉ chờ đoạn sau mà anh muốn nói.
“Thật ra ban đầu tôi không định từ bỏ việc theo đuổi em. Chính người đàn ông đó khiến tôi nảy sinh suy nghĩ này.”
Người đàn ông đó.
Là Úc Cẩn Nam.
Không đợi cô lên tiếng, Lâm Mậu Nhiên tiếp tục: “Anh ta thích em hơn tôi. Hoặc phải nói là… anh ta yêu em.”
Đêm đó trong phòng riêng, ba câu nói chậm rãi của Úc Cẩn Nam không phải không ảnh hưởng tới tâm trạng anh.
—— “Tôi không phải không có người trong lòng.”
—— “Khi yêu cô ấy đến tận xương tủy, làm sao có thể dùng từ ‘người trong lòng’ để hình dung được.”
—— “Cô ấy đã trở thành chấp niệm lớn nhất đời tôi.”
Sau đó anh cùng cô rời nhà hàng đến nhà hát.
Trong suốt buổi hòa nhạc, người phụ nữ bên cạnh nhiều lần thất thần.
Từ đó anh nhận ra cô không phải hoàn toàn không có cảm giác với người đàn ông kia.
Cô âm thầm buồn bã vì câu nói “không có người trong lòng” của anh ta trên bàn ăn. Dù chính bản thân cô cũng chưa nhận ra sự khác thường của mình.
Về sau, anh cố ý kéo dài thời gian không xuất hiện, chỉ bảo người mang đến tiệm một chiếc vòng tay cùng tờ giấy nhắn.
Muốn xem liệu cô có chủ động liên lạc với mình hay không.
Kết quả đúng như dự đoán. Cô không gọi cho anh lấy một cuộc.
Hai chữ “Đợi tôi” trên tờ giấy cuối cùng trở thành bọt nước không có đoạn kết.
Cho tới khi nghe Tần Đàm và Đoạn Nguyễn nói cô đã có bạn trai, Lâm Mậu Nhiên mới như người vừa tỉnh mộng.
Nói là vì người đàn ông đó nên anh muốn từ bỏ, chi bằng nói là vì thái độ dứt khoát của cô.
Ngoài người cô thật sự chọn, sẽ chẳng ai có thể bước vào trái tim cô.
Hoàn hồn lại, Lâm Mậu Nhiên thuật sơ qua những lời Úc Cẩn Nam từng nói hôm ấy rồi tiếp lời: “Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thật tôi không thích em đủ nhiều. Tôi là thương nhân, không thể mãi làm một vụ đầu tư có tỷ lệ hoàn vốn quá thấp.”
Biết anh đang chủ động lùi bước, Chu Tễ Hòa mỉm cười nhìn anh: “Cảm ơn anh, Lâm Mậu Nhiên.”
“Cuối cùng cũng được thấy em cười thật lòng rồi.” Lâm Mậu Nhiên cong môi trêu chọc: “Không cần cảm ơn tôi. Tôi làm vậy vì em, không phải để tác thành cho anh ta.”
—
Vài ngày sau, các lớp học lần lượt khai giảng.
Lịch dạy của Chu Tễ Hòa kín mít. Lúc rảnh còn phải liên tục chỉnh sửa và hoàn thiện bài biên đạo, khiến thời gian ngủ nghỉ mỗi ngày ít đến đáng thương.
Cơ thể và tinh thần đều kiệt quệ. Bệnh tật đương nhiên dễ dàng ập đến.
Sáng sớm hôm đó.
Trần Linh Hy đã thay đồ chỉnh tề từ lâu. Thấy cửa phòng ngủ mãi không mở, cô liền giơ tay gõ cửa.
“Chị ơi, không đi nữa là trễ giờ đấy.”
Vừa nói, cô vừa lấy từ trong túi ra một cây kẹo m*t vị việt quất. Ba hai một đã bóc vỏ xong rồi ngậm vào miệng. Vị ngọt lan khắp khoang miệng.
Trần Linh Hy nói tiếp, giọng hơi mơ hồ: “Hay em đi trước nhé? Chị mà đến muộn là bị trừ lương đó.”
Vừa dứt lời, cửa phòng liền vang lên tiếng *cạch* rồi mở ra.
Chu Tễ Hòa mặc váy ngủ bước ra ngoài, đưa tay xoa nhẹ huyệt thái dương đang đau nhức.
“Hôm nay em với Từ Quả dạy thay chị đi. Chắc chị phải đến bệnh viện truyền nước.”
Từ Quả là giáo viên múa mới tuyển, lớn hơn Trần Linh Hy vài tuổi, là một cô gái hoạt bát và nhiệt tình.
Nhìn gương mặt tái nhợt của Chu Tễ Hòa, bàn tay đang cầm que kẹo của Trần Linh Hy khựng lại. Trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng.
“Chị… chị không sao chứ? Hay em gọi cho Thập Ngũ, bảo cậu ấy đưa chị đến bệnh viện nhé?”
“Không cần đâu. Chỉ là bị cảm lạnh thôi, bệnh vặt ấy mà.”
Cổ họng như đang bốc lửa. Chu Tễ Hòa ho khan hai tiếng: “Trước khi đi nhớ đổ thêm thức ăn cho Bánh Bao Thịt nhé.”
Nghe vậy, Trần Linh Hy nhìn về phía ban công. Chú mèo hoa nhỏ đang chơi đùa trên giá leo trèo.
“Biết rồi. Cứ giao cho em.”
Thấy thời gian không còn sớm, Trần Linh Hy không nói thêm, nhanh chóng đi ra ban công bổ sung thức ăn và nước uống. Sau đó xách túi rác nhà bếp ra ngoài.
Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Không khí xung quanh nóng bức ngột ngạt, nhưng cơ thể cô lại như rơi vào hầm băng.
Lúc nóng lúc lạnh. Khó chịu vô cùng.
Chu Tễ Hòa đưa tay sờ trán mình, nóng ran.
Nhìn đồng hồ treo tường, thấy vẫn còn sớm, cô quyết định ngủ thêm một giấc rồi mới đến bệnh viện.
Ngủ mê man tới tận chiều.
Cổ họng thậm chí còn đau rát hơn lúc sáng. Cả người lâng lâng như đang trôi nổi.
Cô rửa mặt sơ qua rồi tiện tay khoác một chiếc áo phông dài quá hông, sau đó xách túi rồi lảo đảo đi ra ngoài.
Vừa rời khỏi tòa nhà không lâu, điện thoại bỗng đổ chuông.
Là cuộc gọi của Trần Linh Hy.
Tưởng phòng làm việc xảy ra chuyện gì gấp. Chu Tễ Hòa dừng bước, nhấn nút nghe.
“Chị ơi, xảy ra chuyện rồi.Thập Ngũ… hu hu… Thập Ngũ bị đưa vào đồn cảnh sát rồi.”
—
Khi Chu Tễ Hòa tới đồn cảnh sát thì trời đã gần tối, bên ngoài âm u hẳn xuống, như báo hiệu một trận mưa lớn sắp đổ.
Nhìn thấy bóng người mặc đồ màu hồng đang co ro trên ghế dài ở hành lang, Chu Tễ Hòa tăng nhanh bước chân.
Cơn choáng váng dữ dội ập tới, cô phải vịn tường đứng vững rồi mới lên tiếng: “Có chuyện gì vậy?”
Nghe thấy giọng cô, Trần Linh Hy ngẩng đầu lên. Khóe mi vẫn còn vương nước mắt, mái tóc đỏ rượu rối tung, trông giống một chú nhím nhỏ đã mất hết vẻ hung hăng.
Cô ấy hít sâu một hơi, cố sắp xếp lại suy nghĩ: “Buổi chiều chị Quả dạy lớp. Em thấy không có việc gì nên kéo Thập Ngũ về nhà, định lén lấy vài bộ quần áo thay. Bố em… không, Trần Thịnh… Trần Thịnh uống rượu rồi chửi em vài câu. Lúc ông ta định đánh em thì Thập Ngũ ngăn lại. Sau đó… sau đó Thập Ngũ tức quá nên lao vào đánh nhau với ông ta.”
Cả hai đều bị thương. Hàng xóm đi ngang nhìn thấy nên báo cảnh sát.
Trần Thịnh tỉnh rượu được phần nào. Ông ta ngồi giữa đống mảnh chai bia vỡ dưới đất khóc lóc om sòm, khăng khăng nói mình là nạn nhân.
Khi cảnh sát tới nơi, thứ họ nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy.
Vì vậy cả hai đều bị đưa về đồn.
Nghe Trần Linh Hy kể lại đứt quãng mọi chuyện, Chu Tễ Hòa cố chịu cảm giác khó chịu trong người rồi nhẹ giọng nói: “Để chị vào xem trước.”
Nhưng vừa định đứng dậy, cánh tay cô đã bị Trần Linh Hy giữ lại: “Chị đừng vào vội. Trần Thịnh không chịu hòa giải riêng. Thập Ngũ với ông ta bị tách ra lấy lời khai rồi, vẫn chưa xong.”
Thấy tình hình ngày càng rắc rối, Chu Tễ Hòa ngồi xuống cạnh cô bé rồi vòng tay ôm lấy vai cô: “Không sao đâu. Cứ đợi thêm xem thế nào đã.”
Lại chờ thêm khá lâu, bên trong vẫn không có động tĩnh.
Chu Tễ Hòa càng thấy bực bội khó chịu. Cô đứng dậy, chậm rãi đi về phía cửa, định ra ngoài hít thở không khí.
Mới đi được vài bước, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vọng tới từ cuối hành lang.
Cô hơi nghiêng đầu, theo phản xạ nhìn về phía phát ra âm thanh.
Người đàn ông đi đầu mặc áo khoác gió đen mỏng. Bên trong là sơ mi màu xám tro và quần tây đen.
Dáng người cao ráo. Khuôn mặt tuấn tú. Thần sắc lạnh nhạt.
Lúc này anh đang nghiêng đầu nói gì đó với người bên cạnh, vô tình ngước mắt lên, đúng lúc bắt gặp ánh nhìn của cô.
Sự bình lặng nơi đáy mắt lập tức gợn sóng. Đôi mắt đen sâu như đá ngầm, tựa vực thẳm không thấy đáy.
Chu Tễ Hòa không ngờ sẽ gặp anh ở đây. Nhưng nghĩ kỹ lại sự xuất hiện của anh tại nơi này dường như cũng rất bình thường.
Đã một thời gian không gặp.
Đến lúc bất ngờ chạm mặt, trong lòng cô không phải không có gợn sóng.
Nhưng dù thế nào, hai người đã mang khúc mắc trong lòng, không nên tiếp tục dây dưa mới là lựa chọn đúng đắn.
Cổ họng đau đến dữ dội, Chu Tễ Hòa ho mạnh hai tiếng. Sau đó cụp mắt xuống, quay người trở lại ghế dài ngồi xuống.
Không định nhìn anh thêm nữa.
Dù có nhìn thêm vài lần, kết quả cũng chẳng thay đổi được gì. Chi bằng cứ trở thành những người xa lạ hiểu ngầm nhau.
Nghĩ như vậy, hàng mi đang cụp xuống chậm rãi nâng lên. Biểu cảm cũng tự nhiên hơn nhiều.
Khóe mắt lướt thấy những người ở cuối hành lang đã rời đi, chỉ còn lại một mình anh đứng đó. Chu Tễ Hòa không khỏi kinh ngạc, không hiểu vì sao anh vẫn chưa đi.
Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, cô đã thấy anh nhấc chân, từng bước, từng bước tiến về phía mình.
Gương mặt cô thoáng sững lại, máy móc quay đầu nhìn anh. Ánh mắt mang theo chút ngơ ngẩn.
Trong hành lang vắng người, tiếng bước chân của anh bị khuếch đại vô hạn, như đang bước thẳng vào trái tim cô.
Hơn mười giây sau, anh dừng lại trước mặt cô.
Nhìn đôi môi trắng bệch không còn chút huyết sắc của cô một lúc, Úc Cẩn Nam cởi áo khoác xuống, khom người nhẹ nhàng phủ nó lên đôi chân trắng ngần của cô.
Trong hơi thở, ngập tràn mùi trầm hương quen thuộc trên người anh.
Chu Tễ Hòa không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm ấy.
Úc Cẩn Nam ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với cô. Anh đưa tay gạt đi lớp mồ hôi dày đặc trên trán cô, giọng nói trầm thấp vang lên: “Lúc anh không ở bên cạnh, em chăm sóc bản thân kiểu này sao?”
Hết chương 32

