Lúc ấy, bên tai Chu Tễ Hòa chỉ còn tiếng ù ù vang vọng, không còn nghe rõ bất kỳ âm thanh hỗn tạp nào khác.
Sự đụng chạm mang theo hơi lạnh của người đàn ông khiến vành mắt cô bất giác đỏ lên.
Cô thở gấp từng hơi nhỏ. Gương mặt tái nhợt vì bệnh.
Làn sương đọng trong đôi mắt mãi không chịu rơi xuống. Cô cố gắng cứng cỏi, nhưng cảm xúc lại khó lòng diễn tả.
Tựa như một con cá sắp khô cạn bị cưỡng ép đặt lên ngọn lửa thiêu đốt, prải qua cơn đau xé tâm can dữ dội rồi lại được thả về biển cả.
Rõ ràng mọi chuyện đều là lỗi của con cá ấy. Vốn dĩ nó không nên tự ý bò lên bờ.
Hàng mi Chu Tễ Hòa khẽ run. Cô không trả lời câu hỏi của anh, cố nén cơn đau nơi cổ họng, ngượng ngùng nói: “Đừng nhìn nữa. Bây giờ em xấu lắm.”
Úc Cẩn Nam nào chịu nghe. Đôi mắt vẫn không chớp lấy một lần, chăm chú khóa chặt lấy cô.
Mu bàn tay áp lên trán cô, cảm nhận được hơi nóng bỏng rát, ánh mắt anh càng trầm xuống.
“Có biết mình đang sốt không? Bây giờ em nên ở bệnh viện chứ không phải ở đây.”
Giọng anh rất nhạt, nghe không giống trách móc. Ngược lại còn pha lẫn sự quan tâm đầy áp đặt, kiên quyết nhưng không thể xem nhẹ.
Có lẽ vì đang bệnh, trong lòng Chu Tễ Hòa vô cớ mềm yếu hơn vài phần.
Bị anh hỏi như vậy, cô bỗng thấy tủi thân, giọng nói mềm nhũn như làm nũng: “Em đang khó chịu lắm. Anh có thể đừng mắng em được không?”
Sự mềm mại và nũng nịu vô thức ấy giống như một chất xúc tác, từng chút một thấm vào tận tim gan Úc Cẩn Nam.
Nếu như trước đó anh còn âm thầm giận dỗi vì những lời cô nói hôm ấy, thì giờ phút này đến nửa phần bực tực cũng chẳng còn.
Cô thật sự biết cách trị anh.
Nghĩ vậy, Úc Cẩn Nam khẽ thở dài, giọng điệu cũng dịu xuống mấy phần, kiên nhẫn dỗ dành cô: “Anh nào nỡ mắng em.”
Ngọn núi cao sừng sững từng chắn giữa hai người theo câu nói ấy mà ầm ầm sụp đổ.
Không ai còn nhắc tới chuyện đã xảy ra trước đó.
Từ khoảnh khắc anh bước về phía cô, có lẽ nhắc hay không nhắc cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Chu Tễ Hòa hé môi, muốn nói gì đó với anh nhưng lại thấy nói gì cũng thừa.
Tự mình do dự hồi lâu, cuối cùng cô cụp mắt xuống, khẽ hỏi: “Anh không nên tới đây. Không phải anh đang bận sao?”
“Không có gì quan trọng hơn em.”
“Vậy anh còn giận không?” Sau bao lần chần chừ, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà hỏi.
Úc Cẩn Nam đưa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán cô: “Em cũng biết anh sẽ giận à?”
—- Ăn uống nam nữ.
—- Đường ai nấy đi.
Chỉ riêng hai cụm từ ấy thôi cũng đủ khiến người ta mất hết tự tin.
Điều anh giận chưa bao giờ là cô, mà là chính bản thân mình khi nhất thời sinh lòng yếu đuối.
Rõ ràng từ rất lâu trước đây, anh đã chuẩn bị tâm lý rằng có lẽ cô không yêu anh nhiều đến thế. Thế nhưng khi thật sự nghe cô nói ra những lời ấy, nỗi đau còn khó chịu hơn tưởng tượng.
Tường thành sụp đổ, lâm trận bỏ chạy.
Quyết định do tiềm thức đưa ra. Ít nhất cũng giúp anh giữ lại chút thể diện cuối cùng.
“Anh đâu phải cái bao cát. Không được giận.”
Giọng cô mềm mại vô cùng, mang theo chút ngang bướng. Giống hệt một con hồ ly nhỏ vừa hung dữ vừa không chịu hạ mình.
“Ừ. Anh không giận.” Khóe môi Úc Cẩn Nam khẽ cong lên: “Cho anh biết đã xảy ra chuyện gì.”
Chu Tễ Hòa không định giấu anh. Cô kể sơ qua chuyện xảy ra giữa Đoạn Thập Ngũ và cha của Trần Linh Hy chiều nay.
“Thập Ngũ vẫn còn ở bên trong. Bên kia không chịu hòa giải. Hai bên vẫn đang giằng co.”
Úc Cẩn Nam hiểu rõ tình hình: “Anh biết rồi. Lát nữa anh qua xem.”
Vài giây sau, anh khẽ động đầu gối, chuẩn bị đứng dậy nói chuyện với cô. Nhưng lưng còn chưa kịp duỗi thẳng, đã bị cô bất ngờ vòng tay ôm lấy cổ. Lực ôm gấp gáp hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Chu Tễ Hòa áp má vào bên tai anh, cọ nhẹ lên cổ áo sơ mi của anh: “Anh đừng đi.” Cô lặp lại lần nữa: “Ở lại với em. Đừng đi mà.”
Úc Cẩn Nam thoáng sững người.
Anh theo phản xạ đỡ lấy thân thể đang lung lay của cô, hai tay siết chặt hai bên eo cô. Qua lớp áo phông mỏng manh, anh cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng đến đáng sợ.
Chiếc áo khoác đen trượt khỏi đầu gối, rơi xuống sàn tạo nên một tiếng động không lớn không nhỏ.
“Anh không định đi.”
Trong mắt Úc Cẩn Nam thoáng hiện ý cười bất lực, anh vỗ nhẹ lưng cô: “Nặc Nặc, còn có người đang nhìn kìa.”
Lúc này Chu Tễ Hòa mới nhớ ra Trần Linh Hy vẫn đang ngồi bên cạnh. Tai cô lập tức đỏ lên, chậm rãi buông anh ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến Trần Linh Hy nhất thời quên mất nỗi buồn. Cô ngây người nhìn hai người đang ôm nhau.
Thấy người đàn ông nhắc tới mình liền cuống quýt xua tay: “… Em vô hình mà. Hai người cứ tiếp tục đi. Đừng để ý đến em.”
Miệng nói vậy nhưng ánh mắt hóng chuyện giữa hai người lại càng ngày càng rõ rệt.
Nhớ tới những chiếc sơ mi nam và đống bao bì kế hoạch hóa gia đình trong căn hộ, lòng hiếu kỳ của cô càng bùng lên mạnh mẽ.
Chu Tễ Hòa bị nhìn đến mức mất tự nhiên. Một hơi không thuận liền che miệng ho khan mấy tiếng.
Sự rung động dữ dội kéo theo cơn đau khắp cơ thể, yếu ớt như vừa bị xe cán qua.
Úc Cẩn Nam nhặt áo khoác lên, lại phủ lên chân cô: “Em đi bệnh viện trước đi. Chuyện ở đây để anh xử lý.”
“Em không muốn đi. Thập Ngũ còn chưa ra.”
Dù biết có anh ở đây sẽ khiến mình yên tâm hơn rất nhiều, nhưng cô thật sự không muốn làm phiền anh.
“Cứ sốt tiếp thế này thì cơ thể còn cần nữa không?”
Biết cô đang nghĩ gì, Úc Cẩn Nam kéo cô vào lòng: “Nghe lời. Mọi chuyện đã có anh.”
—
Úc Cẩn Nam dỗ dành một hồi mới đưa được Chu Tễ Hòa lên taxi.
Tới bệnh viện, sau khi truyền nước không lâu, cô đã thấy Trịnh Mịch xuất hiện trong phòng truyền dịch.
Sau khi gọi y tá chuyển cô sang phòng bệnh riêng, Trịnh Mịch kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, cười nói: “Anh Nam vẫn còn ở đồn cảnh sát. Anh ấy không yên tâm để cô một mình nên bảo tôi qua đây.”
“Cảm ơn. Làm phiền cậu rồi.”
“Đừng khách sáo vậy.” Trịnh Mịch vội xua tay: “Cô Chu, thật ra người nên cảm ơn lại là tôi. Cô không biết đâu, dạo này áp suất quanh anh Nam thấp đến đáng sợ. Tôi đi cạnh anh ấy ngày nào cũng nơm nớp lo sợ.”
Dáng vẻ hài hước của anh ta khiến Chu Tễ Hòa bật cười. Khóe môi khô khốc khẽ nhếch lên: “Sao lại nói thế?”
“Trước đó tâm trạng anh Nam rất tốt. Nhưng hôm trở về từ chuyến công tác thì đột nhiên lạnh hẳn đi. Thường xuyên ngồi một mình, cũng chẳng muốn nói chuyện với ai. Tôi nghĩ mãi, cuối cùng thấy chắc chắn tâm trạng của anh ấy có liên quan đến cô.”
Trịnh Mịch dừng một chút rồi nói tiếp: “Lần đi công tác đó nhiệm vụ rất nặng. Ban đầu dự tính ở ngoài tỉnh cả tuần. Nhưng anh Nam làm ngày làm đêm, cố ép khối lượng công việc xuống còn khoảng bốn ngày. Ai ngờ về tới nơi lại thành ra như vậy.”
Câu chuyện vòng vo hồi lâu, cuối cùng lại quay về ngày hôm ấy.
Đầu ngón tay Chu Tễ Hòa hơi lạnh, cô chậm rãi nói: “Đúng là trước đó không lâu bọn tôi có xảy ra chút vấn đề.”
Trịnh Mịch ngẩn người, sau đó cười sâu hơn: “Nếu vậy chắc chắn là anh Nam làm gì sai rồi khiến cô giận.”
“Là tôi chọc anh ấy giận.”
“Hả?” Trịnh Mịch lại sửng sốt, suy nghĩ vài giây, anh nghiêm túc bổ sung: “Vậy cũng là anh ấy sai. Làm sao có thể khiến cô không vui được chứ?”
“…”
Chu Tễ Hòa lần nữa bị khả năng sinh tồn của anh ta chọc cười.
Không khí trong phòng cũng ấm áp hơn nhiều.
Hai người tiếp tục trò chuyện thêm một lúc. Thấy đề tài đã chuyển hướng đủ lâu, cô làm như vô tình hỏi: “Trịnh Mịch. Anh có biết người tên Hứa Nặc không?”
“Biết chứ.” Trịnh Mịch thuận miệng đáp: “Chị ấy là đàn chị của anh Nam. Ở trường Chính Pháp bọn tôi khá nổi tiếng. Nhưng tôi không quen. Lúc tôi năm nhất thì chị ấy đã tốt nghiệp được một năm rồi.”
Những lời ấy dần khớp với câu chuyện mà Diêu Ngữ Nặc từng kể.
Chu Tễ Hòa khẽ “ừ” một tiếng. Không hỏi thêm. nhưng trong lồng ngực lại vô cớ nghẹn lại.
Hai câu giới thiệu về nguồn gốc thương hiệu trong cuốn sổ kia, vẫn thỉnh thoảng hiện lên trong đầu.
Rốt cuộc vẫn trở thành chiếc gai mắc sâu trong tim, không nhổ ra được mà càng ngày càng đẫm máu.
Trịnh Mịch thấy khó hiểu, không biết vì sao cô lại đột nhiên nhắc tới Hứa Nặc.
Đang định hỏi bỗng nghe thấy tiếng mở cửa rất khẽ bên ngoài phòng bệnh.
Úc Cẩn Nam đẩy cửa bước vào, mang vẻ phong trần mệt mỏi.
Trong tay cầm ô đen cùng hộp giữ nhiệt. Vai trái bị nước mưa làm ướt, đọng lại thành một mảng sẫm màu.
“Anh Nam tới rồi à.” Trịnh Mịch đứng dậy, nở nụ cười đầy ẩn ý: “Nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn. Em rút trước đây.”
Nói xong liền chuồn mất. Sợ làm ảnh hưởng dù chỉ một chút đến khoảng thời gian riêng tư quý giá của hai người.
Úc Cẩn Nam nhìn về phía cửa, sau đó ngồi xuống cạnh cô: “Em đói không? Muốn ăn chút gì không?”
Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Em không có khẩu vị, không muốn ăn.” Cô hỏi chuyện chính: “Bên Thập Ngũ thế nào rồi?”
“Hai bên đã hòa giải riêng. Ký xong biên bản là về nhà rồi.”
Biết rằng có anh ở đó mọi chuyện nhất định sẽ ổn thỏa. Không lâu trước cô còn nhận được tin nhắn báo bình an của Trần Linh Hy và Đoạn Thập Ngũ. Vậy mà vẫn không hiểu tại sao mình phải hỏi thêm một lần nữa.
Hành động thừa thãi ấy giống như đang không ngừng xác nhận xem cảm giác an toàn anh mang lại có thật sự tồn tại hay không.
Hết lần này tới lần khác, lặp đi lặp lại.
Cho đến khi nhận được câu trả lời khẳng định, đến khi dám yên tâm dựa vào anh.
Xuất thần hồi lâu.
Ánh mắt Chu Tễ Hòa dừng lại nơi bờ vai rộng của anh: “Anh cầm ô mà sao vẫn bị ướt?”
“Chắc là đi hơi vội.”
“Ồ.” Cô kéo dài giọng, “Vậy chắc là nhớ em nên mới đi nhanh như thế.”
Vốn chỉ là một câu đùa vô tâm, không ngờ người đàn ông trước mặt lại nhìn cô thật sâu. Sau đó cất giọng trầm thấp: “Ừ. Anh rất nhớ em.”
Anh rất nhớ em.
Anh nói rằng anh nhớ cô.
Chỉ vài chữ đơn giản, lại khiến Chu Tễ Hòa hoàn toàn bất ngờ.
Ngay sau đó, cô đưa bàn tay không cắm kim truyền lên lau đi giọt nước nơi cổ anh. Đầu ngón tay khẽ dịch chuyển, ch*m r** v**t v* yết hầu nổi rõ của người đàn ông.
Lực không mạnh, nhưng lại đủ sức khiến lòng người rung động trong vô thức.
“Không ngờ dạo này ngài Úc lại biết nói lời đường mật như vậy đấy?”
Cách xưng hô ấy nũng nịu đến mê người, khiến yết hầu của Úc Cẩn Nam khẽ chuyển động lên xuống.
Anh nheo mắt, chộp lấy bàn tay đang làm loạn trên da mình: “Đang bệnh mà vẫn không biết ngoan.”
“Em không trêu anh nữa là được chứ gì.”
Chu Tễ Hòa bĩu môi, muốn rút tay khỏi lòng bàn tay anh, nhưng người đàn ông hoàn toàn không có ý định buông tha.
Cô không nhịn được mà nũng nịu: “Làm gì vậy? Không cho sờ cũng không cho đi. Anh có cần bá đạo thế không?”
“Nếu còn động đậy nữa thì kim truyền sẽ lệch mất.”
Úc Cẩn Nam bỏ qua sự khiêu khích đầy cố ý ấy. Bàn tay trái khẽ chạm lên trán cô, dừng lại vài giây rồi chậm rãi nói: “Đỡ sốt hơn một chút rồi.”
Cảm giác lạnh buốt từ da thịt anh truyền sang khiến Chu Tễ Hòa bất giác run lên. Cô khẽ rên một tiếng: “Lạnh… Tay anh lạnh quá.”
“Là do em nóng quá thôi.” Ánh mắt người đàn ông trầm xuống: “Trước khi khỏi bệnh, đừng dùng giọng điệu như thế để nói chuyện.”
“Hửm? Giọng điệu nào cơ?”
“Em biết anh sẽ không chịu nổi mà.”
Như một hình phạt nho nhỏ, Úc Cẩn Nam cố ý siết mạnh lòng bàn tay cô một cái. Sau đó mới buông tay ra.
Lúc này Chu Tễ Hòa mới hiểu được ý tứ trong lời anh. Ngay giây tiếp theo, gương mặt cô bắt đầu nóng lên. Hai má vốn tái nhợt vì bệnh cũng dần phủ thêm một tầng hồng nhạt.
Dù phản ứng cơ thể đã thành thật đến thế, nhưng cô vẫn không chịu nhận thua, cố chấp muốn tiếp tục trêu ghẹo anh.
Không biết là đang giận dỗi, hay đang âm thầm phản kháng câu nói kia.
—- Lấy chữ Nặc làm lời hẹn ước. Không phụ lòng ban đầu.
Chu Tễ Hòa hơi ngồi thẳng người dậy, nghiêng về phía anh thêm một chút, giọng nói càng lúc càng mềm: “Úc Cẩn Nam.”
Người đàn ông được gọi tên khựng lại, lặng im chờ câu nói tiếp theo của cô.
Nhưng Chu Tễ Hòa lại chẳng nói gì. Cô nở một nụ cười rực rỡ, đôi môi không còn chút huyết sắc cũng dần nhuốm lên màu đỏ nhạt.
Đầu ngón tay chậm rãi lướt về phía ngực anh. Từng chút, từng chút một len qua lớp sơ mi mỏng, mang theo cảm giác tê dại và ngứa ngáy khó chịu.
Cho đến cuối cùng, cô dừng lại bên trái lồng ngực anh. Lòng bàn tay nhẹ nhàng phủ lên, cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim bên dưới.
Nụ cười trên môi Chu Tễ Hòa vẫn không đổi, xinh đẹp vô cùng.
Gương mặt bệnh tật ấy lại càng khiến cô trở nên mong manh, mang theo vẻ đẹp tan vỡ khiến người ta không thể rời mắt.
Cô chậm rãi lên tiếng: “Trái tim này của anh… Trước đây từng vì ai mà đập loạn nhịp chưa?”
Hết chương 33

