Bầu trời từ màu xám mờ dần chuyển sang sắc trắng nhàn nhạt của bình minh.
Trên chiếc giường bệnh chật hẹp, hai bóng người áp sát vào nhau, hơi thở nóng bỏng quấn quýt không rời.
Một đêm yên giấc.
Không biết vì đang bệnh hay vì bên cạnh có thêm một người mà Chu Tễ Hòa ngủ rất ngon.
Mùi trầm hương quen thuộc quanh quẩn nơi chóp mũi, mang đến cảm giác dựa dẫm và an toàn đã lâu không có.
Hàng mi khẽ rung, ý thức vẫn còn đôi phần mơ hồ.
Chu Tễ Hòa vô thức động đậy người. Dù chỉ là một cử động rất nhỏ, vẫn bị người đàn ông đang ngủ bên cạnh phát hiện.
Úc Cẩn Nam hơi dùng sức kéo cô trở lại lòng mình. Cánh tay vòng qua vòng eo thon gọn của cô. giọng nói khàn đặc sau khi vừa tỉnh ngủ: “Dậy sớm thế? Sao không ngủ thêm một lát?”
Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của anh, Chu Tễ Hòa lập tức tỉnh táo hoàn toàn.
Cô hé mắt nhìn anh.
Nghĩ đến những chuyện xảy ra tối qua, cộng thêm cơn cáu kỉnh thường có lúc mới ngủ dậy, sự bất mãn lập tức hiện rõ trên mặt.
“Giận đến mức không ngủ được.” Cô lầm bầm.
Úc Cẩn Nam khẽ nhướng mày. Anh vẫn không mở mắt mà chỉ hơi nhích người vào trong, thuận thế lại gần cô hơn.
Hai người gần như không còn kẽ hở. Da thịt kề sát.
Anh chống cằm lên giữa trán cô, dùng chính nhiệt độ cơ thể mình để đo nhiệt độ của cô.
Vài giây sau, Úc Cẩn Nam chậm rãi nói: “Cuối cùng cũng hạ sốt rồi. Bữa sáng nên ăn thanh đạm một chút. Về nhà anh nấu cháo cho em.”
“Này, anh lại đánh trống lảng rồi.”
Chu Tễ Hòa bị lớp râu lún phún dưới cằm anh chọc cho ngứa ngáy, âm thầm né tránh rồi lặp lại: “Em nói em giận đến mức không ngủ được.”
“Không hẳn đâu.”
“Hả? Không hẳn là sao?”
“Tối qua anh nhớ em ngủ rất ngon mà.”
Giọng nói lười biếng vừa thức dậy của anh chậm rãi vang bên tai cô.
“…”
Đây rõ ràng không phải trọng điểm.
Nghe thấy anh lảng sang chuyện khác mượt như bôi dầu, Chu Tễ Hòa không nhịn được mà chỉnh lại: “Anh còn chưa trả lời câu hỏi tối qua của em.”
— Trái tim anh từng đập vì ai chưa?
Đáp án cho câu hỏi đó, cô vẫn chưa có được.
Tối qua vừa hỏi xong, người đàn ông đã bất ngờ cúi xuống, chuẩn xác bắt lấy đôi môi cô.
Đến lúc tình ý dâng cao, y tá lại đẩy cửa bước vào. Vừa thay thuốc vừa nhìn hai người bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Trước khi đi còn không quên dặn: “Bệnh nhân cần nghỉ ngơi, hai người nhớ tiết chế một chút.”
Cho dù Chu Tễ Hòa có cố tỏ ra bình tĩnh đến đâu, cũng khó tránh khỏi ngượng ngùng. Làm gì còn tâm trạng tiếp tục truy hỏi.
Sau đó lại bị anh dỗ đi ngủ.
Cơn buồn ngủ kéo tới, chủ đề ấy cũng bị cô quên bẵng đi.
Nghĩ lại, càng thấy tủi thân.
Chu Tễ Hòa đưa tay đặt lên lồng ngực rắn chắc của anh, lấy đó làm điểm tựa rồi nhẹ nhàng lùi về sau, tách khỏi anh một khoảng nhỏ.
“Úc Cẩn Nam. Anh chỉ giỏi qua loa với em thôi.”
Vừa giận vừa hờn, không biết là đang trách móc hay làm nũng.
Người đàn ông cuối cùng cũng mở mắt, một tia trêu chọc thoáng qua đáy mắt.
“Anh đâu có qua loa.” Úc Cẩn Nam nắm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình đưa lên môi hôn nhẹ. “Câu hỏi nào? Anh nhất định sẽ trả lời nghiêm túc.”
Ánh mắt hai người giao nhau.
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, Chu Tễ Hòa nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Chỉ là một bóng dáng mờ nhạt lại khiến trong lòng cô dâng lên cảm xúc khó tả.
Cô đúng là làm màu đủ kiểu.
Cho dù anh thật sự từng yêu người khác, thì với một người đến sau như cô, cố chấp để làm gì chứ?
“Thôi. Em không muốn hỏi nữa.”
Chu Tễ Hòa lười tiếp tục suy nghĩ, dứt khoát xoay người quay lưng về phía anh, chuẩn bị ngủ thêm một lúc.
Đối với sự đổi ý đột ngột của cô, Úc Cẩn Nam cũng không truy hỏi. Anh kéo cô lại gần thêm một chút, cúi đầu cắn nhẹ lên cổ cô.
“Cổ họng còn đau không?”
Hành động bất ngờ khiến cơ thể cô khẽ run. Cô cứng nhắc đáp: “Không nói cho anh biết.”
“Thật sự không nói à?”
Cảm nhận được bàn tay anh đang chậm rãi di chuyển lên trên. Cô lập tức quay đầu nhìn anh: “Đau nên em mới không muốn nói chuyện.”
Cứ tưởng câu này sẽ khiến anh dừng lại, không ngờ hoàn toàn phản tác dụng.
Úc Cẩn Nam áp người tới. Đôi mắt hẹp khẽ nheo lại: “Không muốn nói. Vậy đổi sang cách khác.”
“… Đừng. Lây cho anh bây giờ.”
Chu Tễ Hòa vội quay mặt sang một bên. Cô áp má vào mép gối rồi đưa tay che môi anh lại.
Không khí yên tĩnh hơn mười giây.
Thấy anh không có động tĩnh gì tiếp theo, cô bắt đầu nghi hoặc, chậm rãi quay đầu, bắt gặp ánh mắt như cười như không của anh.
“Em nghĩ gì vậy?” Úc Cẩn Nam bật cười: “Ý anh là lát xuất viện sẽ nấu canh tuyết lê cho em. Không nấu cháo nữa.”
“…”
Thì ra là cô nghĩ lệch rồi?
Nhìn khóe môi đang cong lên của anh, nhất thời cô quên luôn cả ngượng ngùng.
Chu Tễ Hòa khựng lại, đưa ngón tay chạm nhẹ lên nốt ruồi nơi đuôi mày anh, nhịn không được mà cảm thán: “Có ai từng nói nốt ruồi của anh rất đẹp chưa?”
Thật sự rất đẹp.
Vốn đã là đôi mắt phượng, nốt ruồi đen nhạt ấy càng như nét chấm phá hoàn mỹ.
Hai thứ hòa hợp đến lạ. Kết hợp với khí chất chính trực trên người anh, trông vừa yêu mị vừa đoan chính.
Đúng là một sự mâu thuẫn nguy hiểm.
Chu Tễ Hòa còn đang ngẩn ngơ, hoàn toàn không nhận ra người đàn ông đang đè trên người mình cũng vừa thất thần.
Lời nói của cô vang vọng bên tai, khiến Úc Cẩn Nam nhớ tới một chuyện cũ từ rất lâu.
— Nốt ruồi của cậu đẹp thật đấy.
Nhiều năm trôi qua, anh lại nghe được câu nói này.
Ngữ điệu giống hệt ngày xưa, chỉ là người nói đã không còn vẻ non nớt mà mang theo nét trưởng thành quyến rũ.
Quá khứ và hiện tại dần chồng lên nhau.
Chỉ tiếc là cô đã quên mất.
“Ừ. Từng có người nói rồi.”
Úc Cẩn Nam thu lại nụ cười, bình thản đáp, không vui không buồn.
— Từng có người nói rồi.
Trong khoảnh khắc ấy, Chu Tễ Hòa thật sự hối hận vì đã hỏi. Nhưng lời đã nói ra thì không thể thu lại.
Im lặng một lúc, cô giả vờ thoải mái: “Vậy đúng là trùng hợp thật.”
Có nghĩa là. mắt nhìn người của em giống cô ấy.
Không đợi anh đáp lại, Chu Tễ Hòa nhanh chóng thoát khỏi vòng tay anh. Cô chống tay ngồi dậy.
“Chúng ta thu dọn rồi về thôi. Ở đây ngột ngạt quá.”
Ánh mắt Úc Cẩn Nam trở lại bình thường. Anh khẽ gật đầu, đưa tay lấy chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường rồi đeo vào cổ tay.
“Anh đưa em về nhà hay tới chỗ anh?”
“Về nhà.” Chu Tễ Hòa bổ sung: “Nhưng nhà em có thêm một cô gái ở cùng. Anh không được tới. Chính là cô bé hôm qua anh gặp ở đồn cảnh sát ý.”
“Vậy em không còn hai lựa chọn nữa.”
“Hả?”
“Chỉ còn lựa chọn thứ hai thôi.”
—
Lần nữa bước vào nhà của Úc Cẩn Nam, Chu Tễ Hòa vẫn có cảm giác hoảng hốt khó tả.
Lần trước tới đây để cho cá ăn, cô đã gặp Diêu Ngữ Nặc ngay trước cửa, và từ miệng cô ta biết được một đoạn quá khứ thuộc về anh.
Diêu Ngữ Nặc có ý đồ gì, cô đâu phải không biết.
Nhưng cứu người thì dễ, tự cứu mình mới khó. Nói cho cùng, cô cũng chỉ là một người bình thường, có thất tình lục dục mới là lẽ thường tình.
Vừa nghĩ ngợi, Chu Tễ Hòa vừa thay dép trong nhà ở huyền quan.
Cô cúi đầu nhìn đôi dép màu hồng dưới chân mình trước, rồi ngẩng lên nhìn Úc Cẩn Nam: “Gần đây anh có gặp Diêu Ngữ Nặc không?”
Câu hỏi này vòng vo khó hiểu nhưng Úc Cẩn Nam vẫn nghe ra hàm ý bên trong.
“Thỉnh thoảng có gặp.” Anh đáp. “Nhưng không chào hỏi nhau. Đôi dép này là mới mua, cô ấy chưa từng tới nhà làm khách.”
Dù biết mình không nên như vậy, Chu Tễ Hòa vẫn cảm thấy cực kỳ dễ chịu.
Cô bước tới gần anh, kiễng chân, vòng tay qua vai anh: “Biểu hiện của anh Úc không tệ. Tiếp tục phát huy nhé.”
Úc Cẩn Nam cong môi, nhìn cô thật sâu: “Có phần thưởng gì không?”
Lời còn chưa dứt, Chu Tễ Hòa bỗng “a” lên một tiếng như vừa nhớ ra điều gì. Cô không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh mua đôi dép này từ khi nào?”
Lần trước cô tới đây còn chưa nhìn thấy nó. Trên giá giày khi ấy toàn là giày nam màu đen.
Điều đó chỉ có thể chứng minh một chuyện, đôi dép này được mua trong khoảng thời gian hai người chiến tranh lạnh.
Vậy nên khoảng thời gian đó, anh vốn chưa từng nghĩ tới chuyện kết thúc với cô.
“Không lâu trước đây.” Úc Cẩn Nam đáp gọn ba chữ.
“Mua cho ai?”
“Nặc Nặc. Đừng biết rõ còn cố hỏi.”
Anh không sợ hai người cứ thế mà không còn tương lai sao?
Câu hỏi ấy đã lượn lờ trong đầu cô rất lâu. Nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt ra.
Dường như biết cô đang nghĩ gì, Úc Cẩn Nam cúi mắt nhìn cô. Ánh mắt khóa chặt ánh nhìn của cô: “Chuẩn bị trước cũng đâu có sai. Anh chắc chắn sớm muộn gì em cũng sẽ dùng tới.”
Lúc này, Chu Tễ Hòa không biết nên diễn tả cảm giác trong lòng thế nào.
Giống như có một luồng khí nghẹn lại nơi ngực, không lên được, cũng chẳng xuống nổi.
Vì những lời cô từng nói với Đoạn Nguyễn hôm đó, cũng vì những điều anh đang nói lúc này.
“Hôm đó em…”
Lời muốn thú nhận vừa định bật ra khỏi môi, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên dồn dập.
Úc Cẩn Nam hoàn toàn không có ý định nghe máy.
Anh khẽ nâng mí mắt, nhàn nhạt liếc cô một cái, chờ cô nói hết câu còn dang dở.
Thế nhưng những cảm xúc phức tạp vừa dâng lên đã bị cắt ngang tại đó.
Chu Tễ Hòa bị tiếng chuông liên hồi làm cho đau đầu. Cô buông vai anh ra, lùi lại hai bước: “Anh nghe điện thoại trước đi.”
Cuộc trò chuyện đến đây kết thúc.
Chu Tễ Hòa xoay người ngồi xuống ghế sofa, nhìn về phía người đàn ông đang đứng ngoài ban công nghe điện thoại, sau đó bực bội vò rối mái tóc.
Trong lòng rối như tơ vò.
Bầu không khí ấm áp ban nãy đã bị sự gượng gạo thay thế, khiến người ta không khỏi phiền lòng.
Vài phút sau, cuộc gọi kết thúc.
Người đàn ông cất điện thoại vào túi áo khoác, nhấc chân bước về phía cô: “Có việc đột xuất. Anh phải ra ngoài một chuyến. Hôm nay em có lớp không?”
“Có, lát nữa em phải tới studio.”
“Nếu hủy được thì hủy đi. Hiện giờ em cần nghỉ ngơi.”
Chu Tễ Hòa không đồng ý cũng không từ chối. Trong đầu vẫn toàn là đoạn đối thoại vừa rồi.
Sau một lúc thất thần, cô hỏi: “Vậy khi nào anh về?”
“Nhanh thì buổi trưa, chậm thì buổi tối.” Úc Cẩn Nam nói: “Trong tủ lạnh có đồ ăn. Hâm nóng là dùng được. Đợi anh về nấu canh cho em.”
“Biết rồi.” Cô đưa tay về phía anh: “Cho em mượn điện thoại gọi một cuộc, điện thoại em hết pin rồi.”
Biết tình trạng cơ thể mình thật sự không ổn, Chu Tễ Hòa cũng không cố chấp.
Cô định gọi cho Đoạn Thời Ngọ, nhờ cậu báo với Trần Linh Hy hôm nay tiếp tục dạy thay.
Nhận lấy điện thoại Úc Cẩn Nam đưa tới.
Theo phản xạ, Chu Tễ Hòa nhập mật khẩu điện thoại của mình để mở khóa.
Đến khi nhận ra, sắc mặt cô bỗng khựng lại.
Mật khẩu điện thoại của anh là sinh nhật của cô.
Biết anh đang vội đi, Chu Tễ Hòa cố ép những suy nghĩ đang nhảy loạn trong đầu xuống.
Đầu ngón tay mở ứng dụng Điện thoại, định gọi vào số máy bàn của studio.
Không ngờ thứ hiện ra đầu tiên lại là lịch sử cuộc gọi gần đây.
Hai chữ *Hứa Nặc* hiện rõ ở vị trí đầu tiên.
Chỉ một cái liếc mắt đã đủ khiến người ta trong khoảnh khắc đánh mất hết mọi bình tĩnh.
Hết chương 34

