Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 37




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 37 miễn phí!

Sáng cuối tuần, Chu Tễ Hòa chỉ chợp mắt được vài tiếng đã bị đồng hồ sinh học đánh thức trong trạng thái mơ màng.

Bên cạnh trống không.

Người đàn ông vốn nằm cạnh cô đã thức dậy từ lâu, theo đúng thói quen bất biến hằng ngày mà ra ngoài chạy bộ làm nóng người.

Đúng là kỷ luật đến mức nghiêm khắc.

Rõ ràng tối qua anh còn ngủ muộn hơn cô.

Cô lê cả người mệt mỏi đi vào phòng tắm.

Nửa tiếng sau, Chu Tễ Hòa đưa tay khóa vòi nước, mò mẫm ngăn chứa khăn tắm phía trên kệ, nhưng mãi vẫn không tìm được thứ mình cần.

Ngẩn người vài giây, cô mới nhớ ra.

Trong phòng tắm giờ làm gì còn khăn tắm hay khăn mặt dự phòng nữa.

Tối qua lúc bị anh bế vào đây tắm, vòi sen vì tác động bên ngoài mà bất ngờ đổi hướng, làm nước bắn tung tóe khắp nơi.

Đồ đạc đặt trên kệ đương nhiên cũng không tránh khỏi.

Chắc hẳn đã bị anh mang ra ban công phơi rồi.

Dù biết lúc này Úc Cẩn Nam không có nhà, Chu Tễ Hòa vẫn không đủ can đảm cứ thế đi thẳng ra ngoài.

Băn khoăn một lúc.

Qua lớp cửa kính, khóe mắt cô chợt nhìn thấy chiếc giỏ đựng quần áo ở góc phòng.

Bên trong có một chiếc sơ mi nam màu xám nhạt, chính là chiếc anh cởi ra tối qua.

Không chút do dự, Chu Tễ Hòa nhặt chiếc sơ mi lên rồi mặc vào người.

Mái tóc còn ướt sũng, cô bước ra khỏi phòng tắm, định ra ban công tìm một chiếc khăn khô lau tóc.

Mới đi được vài bước.

Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền tới tiếng mở cửa rất khẽ.

Úc Cẩn Nam thay dép trong nhà ở khu vực huyền quan, xách bữa sáng đã mua sẵn đi vào phòng khách. Lúc vô tình ngẩng đầu lên, bóng dáng mảnh mai, thon thả kia lập tức lọt vào tầm mắt anh.

Toàn thân người phụ nữ còn phảng phất hơi nước ấm áp. Trên người mặc chiếc sơ mi của anh, đôi chân dài trắng nõn lộ rõ trong không khí.

Không biết có phải vì vội vàng hay không, hàng cúc áo bị cô cài lệch mất một khuy.

Lớp vải hơi mỏng, có thể nhìn thấy thấp thoáng làn da mang sắc hồng mềm mại còn đọng nước.

Mặt mộc không son phấn, nửa kín nửa hở.

Không nghi ngờ gì nữa, đó chính là cảnh tượng dễ khiến người ta liên tưởng nhất.

Bốn mắt nhìn nhau.

Anh dừng bước. Đôi mắt sâu thẳm như đá ngầm dưới biển đêm, ánh nhìn hướng về cô càng lúc càng sâu hơn.

Không phải không thấy ngượng.

Chu Tễ Hòa khẽ nhúc nhích cơ thể cứng đờ, chủ động lên tiếng trước: “À… trong phòng tắm hết khăn rồi nên em ra lấy.”

Úc Cẩn Nam cụp mắt. Gương mặt vẫn bình thản như không.

Anh chậm rãi đáp lại như đang nói chuyện thường ngày: “Anh lấy giúp em.”

Nghe vậy, Chu Tễ Hòa cúi đầu nhìn trang phục trên người mình, rồi khẽ gật đầu. Giọng nói mang theo chút khách sáo đầy lúng túng:

“Được, làm phiền anh rồi.”

Úc Cẩn Nam không nói thêm gì.

Anh đặt túi đồ ăn sáng lên bàn ăn trước. Sau đó chậm rãi đi ra ban công, tiện tay lấy xuống một chiếc khăn tương đối khô.

Toàn bộ động tác như nước chảy mây trôi.

Anh càng bình tĩnh, cô lại càng thấy căng thẳng không lý do.

Anh từng bước thong thả tiến lại gần.

Anh không đưa khăn cho cô như cô nghĩ, ngược lại còn nắm tay cô, cùng ngồi xuống ghế sofa.

Ngay sau đó, chiếc khăn được phủ lên đầu Chu Tễ Hòa.

Nhận ra lực lau tóc của anh nhẹ nhàng đến mức khó tin. Sau giây phút ngẩn người, cô lại càng căng thẳng hơn. Sợ rằng chỉ cần hơi động đậy một chút sẽ vô tình để anh nhìn thấy điều gì đó.

Xét từ bất kỳ góc độ nào, chiếc sơ mi này cũng chẳng mang lại cảm giác an toàn chút nào.

“Hay để em tự làm đi.” Chu Tễ Hòa lên tiếng.

“Để anh.”

Động tác trên tay anh không hề dừng lại mà chỉ nhàn nhạt đáp một câu.

Một lúc sau, thấy tóc cô không còn nhỏ nước nữa, Úc Cẩn Nam tiện tay đặt khăn sang bên cạnh, đứng dậy lấy máy sấy.

Ngay khi bật công tắc, tiếng động cơ khe khẽ vang lên.

Người đàn ông chăm chú nhìn mái tóc cô, những ngón tay luồn qua từng lọn tóc mềm mại.

Khung cảnh dịu dàng đến mức khiến người ta nhất thời quên mất sự đề phòng.

Vài phút sau, trong phòng lại khôi phục sự yên tĩnh.

Chu Tễ Hòa tiện tay hất mái tóc ra sau vai, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện trốn đi.

“Em đi thay quần áo đây.”

“Đợi đã.” Úc Cẩn Nam ngăn động tác định đứng dậy của cô lại. “Vẫn chưa xong.”

Thấy vẻ khó hiểu dần hiện lên trên mặt cô, anh kiên nhẫn giải thích: “Cúc áo bị cài lệch rồi. Để anh chỉnh lại cho em.”

Người đàn ông nói những lời này với giọng điệu bình thản như đang bàn về thời tiết.

Chu Tễ Hòa nhìn anh không chớp mắt, nhất thời quên cả từ chối. Đến khi hoàn hồn lại, cô phát hiện chiếc cúc đầu tiên trên áo sơ mi đã được anh chậm rãi tháo ra.

Cúc thứ hai.

Cúc thứ ba.

Cho đến khi đầu ngón tay mang theo hơi lạnh của anh vô tình chạm phải làn da mềm mại, cô mới thực sự tỉnh táo.

“… Đừng, lát nữa em còn phải ra ngoài.” Chu Tễ Hòa nắm lấy hai ngón tay đang nghịch ngợm của anh: “Không còn kịp thời gian nữa đâu.”

Úc Cẩn Nam khẽ mím môi, không đồng ý cũng không từ chối, chỉ đặt tay cô trở lại bên cạnh người, rồi tiếp tục công việc còn dang dở.

Từng chiếc cúc được tháo ra, rồi lại từng chiếc được cài lại ngay ngắn.

Như thể đang thành kính thực hiện một nghi thức nào đó, mà đối tượng trước mặt anh lại quý giá như bảo vật.

Chu Tễ Hòa thừa nhận không phải cô hoàn toàn không có cảm giác.

Nhưng biểu cảm của người đàn ông trước mắt vẫn bình thản, không vui không giận. Hoàn toàn không nhìn ra dù chỉ một chút tạp niệm.

Nghĩ vậy, cô bất giác sinh ra chút bực bội. 

Dựa vào đâu mà anh vẫn ngồi đó, áo mũ chỉnh tề. Còn cô lại phải đỏ mặt mặc cho người khác tùy ý sắp đặt?

Một khi tính hiếu thắng nổi lên, Chu Tễ Hòa nào còn để tâm đến chuyện khác.

Cô vòng hai tay qua cổ người đàn ông, ghé sát bên tai anh, hơi thở nóng bỏng phả lên da.

“Anh Úc, rốt cuộc anh muốn làm gì đây?”

Úc Cẩn Nam thuận thế siết chặt vòng eo cô, khẽ nhướng mày. Anh không trả lời mà hỏi ngược lại:

“Ra ngoài định đi đâu?”

“Ra sân bay đón người, Đoạn Nguyễn đi hưởng tuần trăng mật về rồi.”

“Ừ, lát nữa anh đưa em đi.”

“Không cần đâu.” Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Biết dạo này anh rất bận, em không muốn làm phiền anh. Có điều… có một chuyện em thật sự rất muốn biết.”

“Chuyện gì?”

Cô cong môi mỉm cười, sắc môi càng thêm đỏ thắm.

Mái tóc đen dài ngang eo hơi xoăn tự nhiên, không ngừng quấn lấy mu bàn tay anh, mang theo cảm giác ngứa ngáy mơ hồ.

Chu Tễ Hòa cố tình dừng lại một lúc.

Thu bàn tay đang đặt nơi cổ anh về rồi lặng lẽ trượt xuống ngực anh. Đầu ngón tay cách lớp áo thể thao màu đen, hết vẽ vòng tròn này đến vòng tròn khác.

Cho đến khi thấy yết hầu anh khẽ chuyển động lên xuống, lúc ấy cô mới hài lòng, giọng nói mềm mại hơn bất cứ khi nào.

“Em muốn biết… anh Úc sáng sớm đã đối xử với em như thế này. Lương tâm của anh thật sự không thấy cắn rứt sao?”

Sự trêu chọc vô hình mới là thứ chí mạng nhất.

Ánh mắt Úc Cẩn Nam lập tức tối lại. Trong đáy mắt xuất hiện sự thay đổi mãnh liệt.

Anh cúi đầu định hung hăng bắt lấy đôi môi đỏ cứ liên tục khiêu khích mình.

Nhưng như thể biết trước anh định làm gì, Chu Tễ Hòa xoay eo một cái, khéo léo thoát khỏi vòng tay anh.

Biết dừng đúng lúc.

Cô khoanh tay trước ngực, đứng cách anh khoảng hai mét, từ trên cao nhìn xuống. Khóe môi treo nụ cười đắc ý sau khi đạt được mục đích, giống hệt một con cáo nhỏ đang diễu võ giương oai.

“Em đi thay quần áo đây.”

Nói xong, cô cũng chẳng đợi anh đáp lời mà trực tiếp xoay người rời khỏi phòng khách.

Đồ nghịch ngợm.

Quả thật rất biết cách khiến anh bó tay.

Úc Cẩn Nam nhìn bóng lưng cô một lúc, không nhịn được cong môi.

Trong đầu bất chợt hiện lên bốn chữ.

—— Ngày tháng còn dài.

Ăn sáng xong.

Chu Tễ Hòa xách túi trực tiếp ra khỏi nhà.

Hai tiếng sau mới tới sân bay.

Đúng vào cuối tuần, khu vực đón người đông nghịt. May mà cô không phải đợi quá lâu đã nhìn thấy Đoạn Nguyễn và Tần Đàm.

Ánh mắt vừa chạm nhau, Đoạn Nguyễn lập tức nở nụ cười rạng rỡ, ra sức vẫy tay.

“Nặc Nặc, ở đây này!”

Ra khỏi cổng, hai người thuận lợi gặp nhau.

Chu Tễ Hòa mỉm cười đáp lại: “Cuối cùng cũng chịu về rồi à? Hai người hưởng tuần trăng mật lâu thật đấy.”

Vừa nói, cô vừa bắt gặp ánh mắt thân thiện của Tần Đàm, bèn khẽ gật đầu chào hỏi. Hai bên đơn giản trao đổi vài câu khách sáo.

“Cậu không hiểu đâu, dành nhiều thời gian cho thế giới hai người rất có lợi cho việc thư giãn cả thể xác lẫn tinh thần.” Đoạn Nguyễn nháy mắt lia lịa: “Cậu và Úc Cẩn Nam cũng nên thử nhiều hơn.”

Nhắc tới Úc Cẩn Nam, Chu Tễ Hòa bất giác nhớ tới chuyện xảy ra vào sáng nay.

Tai hơi nóng lên. Cô vội vàng chuyển chủ đề: “Ở đây đông quá, chúng ta ra ngoài trước đi.”

“Được thôi.”

Đoạn Nguyễn khoác tay Chu Tễ Hòa đi ra ngoài. Tần Đàm đẩy ba vali hành lý đi phía sau.

Nhân lúc đi đường, Đoạn Nguyễn hạ giọng hỏi: “Lâm Mậu Nhiên cũng tới đón bọn mình đấy. Lát nữa gặp nhau, cậu sẽ không thấy ngượng chứ?”

Chu Tễ Hòa liếc cô ấy một cái: “Cậu nghĩ sao?”

“Không sao đâu. Chỉ cần cậu không ngượng thì người ngượng chắc chắn sẽ là anh ta.”

“…”

“Ôi trời, trách thì trách Tần Đàm đi. Anh ấy không nói trước với mình là Lâm Mậu Nhiên cũng tới. Biết sớm thì mình đã không gọi cậu rồi.”

Mọi chuyện đã thành thế này, Chu Tễ Hòa thầm thở dài: “Thôi vậy, cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Bọn mình nói rõ với nhau từ lâu rồi, chắc cũng không quá ngượng đâu.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Lại trò chuyện thêm vài câu, ba người bất giác đi tới bãi đỗ xe ngoài trời.

Xe của Lâm Mậu Nhiên đỗ ở vị trí ngoài cùng.

Lúc này anh đang tựa vào thân xe hút thuốc. Hàng mi khẽ rũ xuống, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Nghe thấy tiếng bước chân vọng tới từ xa, Lâm Mậu Nhiên thuận thế ngẩng đầu.

Khi nhìn thấy Chu Tễ Hòa, ánh mắt anh dừng trên người cô vài giây, sau đó lặng lẽ dời đi.

Đợi mọi người đến gần, anh tiện tay dập điếu thuốc, nở nụ cười lười nhác: “Hai người hưởng tuần trăng mật cũng lâu thật đấy. Đi chơi lâu như vậy cuối cùng cũng biết đường về rồi.”

Nghe anh trêu chọc, Đoạn Nguyễn thuận miệng đáp: “Anh và Nặc Nặc đúng là bạn thân của bọn em, ngay cả câu đùa cũng gần như giống hệt nhau.”

Lâm Mậu Nhiên như vô tình nói: “Tôi với Nặc Nặc còn thiếu mỗi việc đích thân bay ra nước ngoài bắt hai người về thôi.”

Bốn chữ “tôi với Nặc Nặc” được anh cố ý nhấn mạnh.

Lời vừa dứt, không khí lập tức rơi vào im lặng.

Tên của Chu Tễ Hòa và Lâm Mậu Nhiên vốn không nên được nhắc chung với nhau.

Vốn chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng sau khi được anh cố tình nhấn nhá như vậy, ý nghĩa nghe vào tai cũng ít nhiều thay đổi.

Có vẻ không ngờ anh lại tiếp lời như thế, Đoạn Nguyễn nhất thời không biết nên đáp lại thế nào. Cô chỉ đành mím môi, cầu cứu nhìn sang Tần Đàm bên cạnh.

Tần Đàm nhận được tín hiệu cầu cứu, bình tĩnh tiếp lời: “Đúng là khá lâu. Nhưng tuần trăng mật chỉ có một lần, không tận hưởng cho trọn vẹn thì đáng tiếc lắm.”

Lâm Mậu Nhiên gật đầu tán đồng: “Có lý. Sau này tôi kết hôn sẽ học hỏi kinh nghiệm từ cậu.”

Nói xong, anh nhìn về phía Chu Tễ Hòa: “Lâu rồi không gặp, Nặc Nặc.”

Người bị gọi tên chỉ cười lấy lệ: “Lâu rồi không gặp.”

Hết chương 37


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.