Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 38




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 38 miễn phí!

Dù Đoạn Nguyễn có chậm hiểu đến đâu, cô ấy cũng nhận ra bầu không khí có phần lúng túng trước mắt.

Không đợi mọi người tiếp tục lên tiếng, cô ấy lập tức mở cửa xe: “Hay là chúng ta đi ăn trước đi, mình sắp chết đói rồi đây.”

Nói xong liền kéo Chu Tễ Hòa cùng ngồi vào hàng ghế sau.

Màn chào hỏi bị ép phải kết thúc.

Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Lâm Mậu Nhiên nghiêng đầu nhìn vào trong xe, lặng lẽ cong môi khi thấy bóng lưng hai người, rồi cũng lên xe theo.

Động cơ xe được khởi động lại.

Nhân lúc xe rời khỏi bãi đỗ, Lâm Mậu Nhiên nhìn qua gương chiếu hậu về phía họ: “Hai quý cô muốn ăn gì nào?”

“Gì cũng được, để Đoạn Nguyễn quyết định đi.” Chu Tễ Hòa đáp.

“Vậy thì món Quảng Đông. Trong khoảng thời gian phiêu bạt bên ngoài, thứ mình nhớ nhất chính là hương vị này.” Đoạn Nguyễn tiếp lời: “Nặc Nặc, trưa nay cứ ăn tạm thôi, tối về nhà để Tần Đàm nấu bữa lớn cho bọn mình.”

“Tối nay mình có hẹn. Ăn trưa với cậu xong là phải về rồi, không làm phiền thế giới hai người của hai cậu đâu.”

“Có hẹn?” Đoạn Nguyễn lập tức nắm được trọng điểm, đôi mắt sáng lên: “Không phải là buổi hẹn hò ngọt ngào với kiểm sát viên Úc nào đó chứ?”

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.

Bầu không khí trong xe lập tức lạnh xuống thấy rõ.

Tần Đàm trước tiên kín đáo liếc nhìn Lâm Mậu Nhiên một cái, rồi quay sang Đoạn Nguyễn: “Lát nữa em muốn ăn gì, anh bảo bếp chuẩn bị trước.”

Lúc này đầu óc Đoạn Nguyễn chỉ toàn chuyện hóng hớt, nên trả lời qua loa: “Gọi vài món đặc sắc là được.” Nghĩ một chút, cô ấy bổ sung: “Đừng gọi món cay, Nặc Nặc không ăn cay lắm.”

Màn cứu nguy của Tần Đàm rõ ràng không có tác dụng bao nhiêu.

Thấy chủ đề vừa bị chuyển hướng sắp quay trở lại, trước khi Đoạn Nguyễn tiếp tục truy hỏi, Chu Tễ Hòa lên tiếng: “Đúng là với anh ấy, nhưng chỉ là đi gặp một người bạn thôi.”

“Giới thiệu cậu với bạn bè nhanh thế cơ à? Không ngờ Úc Cẩn Nam lại lãng mạn đến vậy.”

Chu Tễ Hòa liếc cô ấy: “Linh tinh gì thế. Chỉ đơn thuần là đi ăn một bữa cơm thôi.”

Sau vài câu trò chuyện ngắn ngủi, Chu Tễ Hòa cũng đại khái hiểu được dụng ý của Đoạn Nguyễn.

Một lần là ngoài ý muốn. Hai lần thì chắc chắn không còn là ngẫu nhiên nữa.

Dù bình thường Đoạn Nguyễn trông có vẻ vô tư, nhưng tuyệt đối không phải kiểu người không biết cân nhắc cảm xúc của người khác.

Những lời vừa rồi chẳng qua là muốn nói cho Lâm Mậu Nhiên nghe mà thôi. Còn vì sao nhất định phải để anh nghe thấy, cô lại không đoán ra được.

Chủ đề kết thúc.

Thấy mục đích đã đạt được, Đoạn Nguyễn lúc này mới hài lòng, bắt đầu kể những chuyện thú vị mình gặp trong suốt kỳ trăng mật.

Bầu không khí dần trở lại vẻ hài hòa đầy kỳ lạ.

Sau một quãng thời gian dài kẹt xe, bốn người cuối cùng cũng đến gần điểm đến.

Nhìn quanh không còn chỗ đậu xe trống, Tần Đàm chủ động nhận nhiệm vụ đi tìm chỗ đỗ cùng Lâm Mậu Nhiên, còn Đoạn Nguyễn và Chu Tễ Hòa xuống xe trước.

Đoạn Nguyễn đói đến mức bước đi rất nhanh. 

Chu Tễ Hòa kéo cánh tay cô ấy lại, nhàn nhạt nói: “Thật ra lúc nãy trên xe cậu không cần cố tình nhắc đến Úc Cẩn Nam. Giữa mình và Lâm Mậu Nhiên vốn chẳng có gì, bị cậu nói như vậy ngược lại càng giống giấu đầu hở đuôi.”

“Ôi trời, cậu không hiểu nguyên nhân đâu.” Đoạn Nguyễn chậm lại bước chân: “Theo sự quan sát lâu dài của mình, Lâm Miểu Nhiên là người phức tạp hơn cậu nghĩ nhiều.”

“Ý cậu là sao?”

“Mình hỏi cậu nhé, hồi đó anh ta theo đuổi cậu gắt như vậy, sau đó có phải nói buông là buông luôn không?”

“… Đúng.”

Lý do từ bỏ hoàn toàn hợp tình hợp lý. Khiến người ta không thể bắt bẻ được điểm nào.

Chu Tễ Hòa khựng lại, rồi kể sơ qua nội dung cuộc nói chuyện giữa cô và Lâm Mậu Nhiên hôm đó trong studio.

Nghe xong, Đoạn Nguyễn nghiêm túc nói: “Giống như chính anh ta từng nói, anh ta là một thương nhân, thứ coi trọng nhất là tỷ lệ đầu tư và lợi nhuận. Vậy cậu có từng nghĩ rằng, để nâng cao tỷ lệ lợi nhuận còn có một cách khác, tuy mất thời gian nhưng hiệu quả lại rất nhanh không?”

“…”

“Lùi một bước để tiến ba bước, kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng thu tất cả vào tay.”

Nghe xong lý luận vô lý ấy, Chu Tễ Hòa nhíu mày: “Cậu đang nói cái gì vậy?”

Vốn định âm thầm nhắc nhở đôi câu, kết quả Đoạn Nguyễn suýt tự làm mình rối luôn. Cô ấy đành thú nhận: “Thật ra trước lúc máy bay cất cánh, mình vô tình nhìn thấy đoạn chat WeChat giữa Tần Đàm và Lâm Mậu Nhiên. Mình chỉ liếc sơ vài dòng thôi, đại ý của Lâm Mậu Nhiên là cứ chờ thời cơ, đợi lúc thích hợp rồi chen vào. Anh ta cho rằng cậu và Úc Cẩn Nam sẽ không thể lâu dài. Lúc nãy mình chủ động nhắc tới Úc Cẩn Nam là muốn nhắc khéo anh ta thôi. Trong tối ngoài sáng đều muốn nói với anh ta rằng hai người vẫn rất tốt.”

Nghe Đoạn Nguyễn nói một hơi hết những lời này, vẻ mặt Chu Tễ Hòa vẫn bình thản, không thay đổi quá nhiều.

Mi tâm khẽ giật, cô nói: “Cho dù mình và Úc Cẩn Nam không ở bên nhau, mình với anh ta cũng sẽ không có thêm bất kỳ qua lại nào nữa. Người nghĩ một đằng nói một nẻo, thật sự không có lý do để tiếp tục liên hệ.”

“Vì sao?”

“Bởi vì vốn không phải người cùng đường.” Chu Tễ Hòa nhấn mạnh từng chữ: “Bọn mình không hợp quan điểm sống.”

Bữa ăn đã qua hơn nửa, Chu Tễ Hòa cũng đặt đũa xuống.

Sơn hào hải vị bày trước mắt, nhưng ăn vào lại chẳng khác gì nhai sáp. Có lẽ cũng vì bị ảnh hưởng bởi cuộc trò chuyện vừa rồi.

Cô cầm tách trà lên nhấp một ngụm, khóe mắt chợt thấy điện thoại trên bàn rung hai cái.

Là tin nhắn WeChat của Úc Cẩn Nam.

【Y】: Em ở đâu?

【Chu Tễ Hòa】: Trung tâm thương mại Hưng Thế, đang ăn trưa với mấy người Đoạn Nguyễn.

【Chu Tễ Hòa】: Anh vẫn đang bận à? Trưa nhớ ăn cơm nhé.**

Vài phút sau, màn hình tối lại bỗng sáng lên.

【Y】: Hơi bận một chút.

【Y】: Anh ăn rồi.

Chỉ là vài câu trò chuyện đời thường ngắn ngủi, thế mà Chu Tễ Hòa lại bất giác cảm thấy một sự ỷ lại mãnh liệt.

Mùi nước hoa gỗ mun thoang thoảng từ người đàn ông bên cạnh truyền tới. Cô vô thức hít nhẹ một hơi.

Không dễ ngửi, hoàn toàn không có tính so sánh.

Bởi vì đó không phải mùi hương trên người anh.

Bởi vì không ai đủ tư cách để so sánh với anh.

Chỉ cần nghĩ đến việc có người cho rằng họ sẽ không thể lâu dài, cảm giác ỷ lại ấy lại bị phóng đại vô hạn.

Có chút chua xót, nhiều hơn là cảm giác bất an khó lòng thoát ra được. Có lẽ trong tiềm thức, chính cô cũng nghĩ như vậy.

Nhớ anh,, rất nhớ anh.

Nhớ đến mức gần như nghẹt thở.

Dưới sự nghịch ngợm của đầu ngón tay, màn hình điện thoại liên tục tắt đi rồi lại sáng lên.

Cuối cùng, bốn chữ đơn giản hiện ra trong khung trò chuyện.

【Chu Tễ Hòa】: Em nhớ anh rồi.

Chu Tễ Hòa nhìn chằm chằm khung chat rất lâu. Cho đến khi bên tai vang lên giọng nói ôn hòa của người đàn ông: “Nghe nói em thích vị cà chua, thử món cá sốt cà chua này xem, đây là món sở trường của đầu bếp ở đây đấy.”

Lời vừa dứt,, trong chiếc đĩa vốn trống không của cô đã có thêm một miếng cá trắng mềm.

Cô cúi đầu nhìn miếng cá, không động đũa mà chỉ khẽ mỉm cười: “Được anh Lâm gắp thức ăn cho, thật sự không dám nhận.”

Một tiếng “anh Lâm” lập tức kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Thái độ và giọng điệu xa cách đến rõ ràng.

Trong mắt Lâm Mậu Nhiên hiện lên một tia kinh ngạc rất nhẹ, sau đó anh cũng bật cười: “Nặc Nặc, em thật sự không cần khách sáo với tôi như vậy. Trước đây chúng ta đã nói rồi mà, vẫn là bạn bè.”

“Không có công thì không nhận lộc. Đó mới là nguyên tắc ứng xử giữa bạn bè với nhau.” Chu Tễ Hòa ngừng lại hai giây: “Từ việc nhỏ có thể nhìn ra việc lớn, không phải sao?”

“Ra là vậy, tôi lĩnh giáo rồi.”

Cô thực sự không còn tâm trạng tiếp tục đấu khẩu văn vẻ với anh. Nhìn thấy Đoạn Nguyễn vừa từ nhà vệ sinh quay lại, cô chào một tiếng rồi đứng dậy, định ra ngoài hít thở không khí.

Đứng ở cửa nhà hàng vài phút, ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy Đoạn Nguyễn đang đi về phía mình.

“Sao mình cứ cảm thấy cậu và Lâm Mậu Nhiên đều là lạ thế nào ấy.” Đoạn Nguyễn khó hiểu: “Cậu ngả bài với anh ta rồi à?”

“Chưa.” Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Chỉ nói vài câu thôi. Lúc này mà ngả bài chẳng khác nào bán đứng cậu, mình sao có thể làm thế được.”

“Mình có để ý chuyện đó đâu chứ.” Đoạn Nguyễn nâng cao giọng: “Cho dù bị phát hiện thì Tần Đàm cũng sẽ không giận mình. Huống hồ so với những thứ khác, trong lòng mình cậu mới là quan trọng nhất. Nặc Nặc, hạnh phúc của cậu mới là điều quan trọng nhất.”

Hiếm khi thấy cô ấy nói chuyện cảm tính như vậy.

Chu Tễ Hòa nhướng mày trêu: “Không ngờ đi du lịch một chuyến về, có người lại trở nên đa cảm hơn hẳn.”

“Bớt chọc mình đi.” Đoạn Nguyễn vò vò mái tóc, bỗng nhiên sáng mắt lên: “Mình nhớ ra một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Lúc nãy đi lên lầu, mình thấy dưới tầng một có một chiếc váy rất hợp với cậu. Muốn đi thử không? Dù sao cậu cũng chẳng còn tâm trạng ăn nữa.”

“… Cậu chắc muốn bỏ chồng cậu lại để đi mua quần áo với mình à?”

Đoạn Nguyễn chống nạnh nhìn cô: “Bọn mình ngày nào cũng dính lấy nhau, biến mất một lúc anh ấy sẽ không để ý đâu.”

Nhìn bộ dạng hào hứng của cô ấy, Chu Tễ Hòa đành thỏa hiệp, để mặc Đoạn Nguyễn kéo mình xuống khu thời trang ở tầng dưới, đi thẳng vào một cửa hàng quần áo.

Chẳng mấy chốc đã tìm được chiếc váy màu đen kia.

Xem qua kích cỡ trên nhãn, Đoạn Nguyễn cười tủm tỉm: “Vừa đúng size của cậu, mau đi thay thử đi.”

Chu Tễ Hòa không nhìn kỹ kiểu dáng, tiện tay nhận lấy rồi đi vào phòng thay đồ.

Khi bước ra lần nữa, cô nhìn Đoạn Nguyễn: “Chỗ nào hợp với mình chứ? Hở thế này cơ mà.”

Trong mắt Đoàn Nguyễn tràn ngập kinh diễm. Cô há miệng, buột miệng cảm thán: “Má ơi, đẹp quá. Mình đã nói mắt nhìn của mình chắc chắn không sai mà. Thật sự rất hợp với cậu.”

Người phụ nữ trước mặt rõ ràng chỉ tô son, thế nhưng lại quyến rũ đến lạ thường.

Chiếc váy đen với thiết kế hở lưng, chỉ có hai dải ren mảnh quấn quanh tấm lưng trắng mịn.

Mái tóc đen dài tới eo, dáng người hoàn mỹ.

Môi hồng răng trắng, trang điểm nhạt hay đậm đều đẹp.

Đang ngắm nhìn thì cô nghe Chu Tễ Hòa nói: “Mình vẫn thích kín đáo hơn. Để mọi người nhìn mặt là đủ rồi.”

“Nặc Nặc, mình không cho phép cậu tự luyến như thế.” Đoạn Nguyễn cạn lời.

“…”

Chu Tễ Hòa không mang theo điện thoại nên Đoạn Nguyễn thanh toán tiền chiếc váy. Dưới sự dẫn đường của nhân viên bán hàng, cô ấy đi về phía quầy thu ngân.

Chu Tễ Hòa đang định quay lại phòng thử đồ thay đồ cũ thì bóng dáng của Lâm Mậu Nhiên và Tần Đàm đột nhiên xuất hiện trong cửa hàng.

Lâm Mậu Nhiên nhìn chăm chú vào bóng dáng ấy vài giây, rồi nhanh chóng dời ánh mắt lên gương mặt cô. Vừa đi tới vừa đưa điện thoại cho cô: “Tôi mang điện thoại tới giúp em.”

“Cảm ơn anh.” Chu Tễ Hòa nhận lấy.

Bên cạnh, Tần Đàm cười nói: “Ăn cơm được nửa chừng, hóa ra còn có giờ giải lao.”

Lâm Mậu Nhiên chân thành nói với cô: “Em đẹp lắm.” Sau đó nhìn sang Tần Đàm: “Hôm nay mấy món ăn vẫn hơi cay quá. Nặc Nặc không ăn cay, lần sau nhớ dặn nhà bếp trước.”

Chu Tễ Hòa hơi sững người, không ngờ Lâm Mậu Nhiên lại nói như vậy.

Cô vốn định giải thích rằng chỉ vì mình không có khẩu vị, chứ không phải do món ăn. Nhưng vừa ngẩng đầu, khóe mắt lại bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đến mức không thể quen hơn.

Người đàn ông đứng cách họ vài mét. Ở giữa họ như có một lớp ngăn cách mờ ảo.

Anh cứ thế nhìn thẳng vào cô, trong đáy mắt không còn hình bóng của bất kỳ ai khác, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người họ.

Chu Tễ Hòa lặng lẽ nhìn lại anh.

Anh mặc âu phục đen, vai rộng chân dài. Toàn thân toát ra vẻ lạnh nhạt và xa cách, thế nhưng ánh mắt lại nóng bỏng.

Không hiểu sao tim cô bắt đầu đập loạn.

Đối với những lời Lâm Mậu Nhiên vừa nói, cô chắc chắn vị trí anh đứng hoàn toàn đủ để nghe rõ.

Vài giây sau, anh nhấc chân bước tới. Xuyên qua đám đông ồn ào, anh từng bước từng bước tiến về phía cô.

Khi anh dừng lại trước mặt, Chu Tễ Hòa nghe thấy chính mình lên tiếng: “Sao anh lại tới đây? Em cứ tưởng anh còn đang bận.”

“Chẳng phải em nói nhớ anh sao?”

Úc Cẩn Nam rũ mắt nhìn xuống phần eo của cô: “Dây buộc bị lệch rồi, để anh chỉnh lại giúp em.”

Nói xong, anh vòng tay qua eo cô. Một luồng mát lạnh lướt qua sống lưng.

Tháo ra rồi buộc lại, giống hệt như lúc sáng anh chỉnh lại chiếc áo sơ mi cho cô.

Sự đụng chạm của anh khiến Chu Tễ Hòa vừa ngứa vừa tê dại. Trái tim đập loạn xạ.

Trên mặt người đàn ông không hề có thêm bất kỳ cảm xúc nào. Hoàn toàn không nhìn ra anh có đang tức giận hay không.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Hai dải dây ren màu đen được thắt thành một chiếc nơ đẹp mắt.

Úc Cẩn Nam lùi lại một bước, thuận tay cởi áo vest ngoài, nhẹ nhàng khoác lên vai cô.

Mùi trầm hương quen thuộc lập tức bao phủ lấy cô, Chu Tễ Hòa khẽ khựng lại.

Cô vốn nghĩ thấy mình mặc chiếc váy này, anh sẽ nổi giận. Nhưng anh không hề.

Đối với chiếc váy đen hở lưng này, người đàn ông đã dành cho cô đủ sự tôn trọng và tự do trong cách ăn mặc.

Bởi vì có người khác giới ở bên cạnh, chiếc áo vest trở thành vật thích hợp nhất để anh âm thầm tuyên bố chủ quyền.

Cô dường như hiểu, lại dường như không hiểu.

Thật sự không thể nào nhìn thấu được tâm tư của anh.

Qua rất lâu, cô bỗng nghe thấy anh nói: “Nặc Nặc. Anh cũng đang nhớ em.”

Hết chương 38


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.