Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 72: Ngoại truyện 1: Anh không đợi được nữa




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 72 miễn phí!

Kỳ kinh nguyệt của Chu Tễ Hòa chậm hẳn nửa tháng.

Ban đầu cô cũng không quá để tâm đến chuyện này. Dù sao cơ thể cô vốn yếu, thỉnh thoảng chu kỳ bị rối loạn cũng chẳng phải chuyện hiếm gặp.

Cho đến hôm cô đến thăm Đoạn Nguyễn.

Đã bước vào giai đoạn cuối thai kỳ, trên người Đoạn Nguyễn toát lên vẻ dịu dàng của một người sắp làm mẹ, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng trở nên ôn hòa hơn hẳn.

Hai người ngồi trong phòng khách trò chuyện vu vơ, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại chuyển sang chủ đề này.

Đoạn Nguyễn đầy vẻ hào hứng: “Nặc Nặc, không phải cậu có tin vui rồi đấy chứ?”

Chu Tễ Hòa khựng lại, ban đầu chưa hiểu, sau đó lập tức phản ứng kịp: “… Mình cũng không biết.”

“Có sử dụng biện pháp không?”

“… Có hai lần không.”

“Vậy khả năng cao là có rồi.”

Đoạn Nguyễn tỏ vẻ đã hiểu, dùng giọng điệu của người từng trải tận tình khuyên nhủ: “Mình phải nhắc cậu trước nhé, nhất định phải chuẩn bị tâm lý từ sớm. Những đồ dùng cần thiết với đồ dinh dưỡng cũng nên bắt đầu mua dần đi, kẻo đến lúc đó lo cái này lại quên cái kia.”

Nghe đến đây, tâm trạng Chu Tễ Hòa bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ.

Mong chờ có, bất ngờ có, hoang mang có, và cũng có cả cảm giác thỏa mãn như được toại nguyện.

“Biết chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra, nhưng mình không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.” Cô lẩm bẩm, trong giọng nói mang theo chút không chắc chắn.

Từ lần hai người trở về Trân Hải đến nay cũng mới hơn nửa tháng. Vai trò mới còn chưa kịp thích nghi hoàn toàn, bây giờ lại đột nhiên sắp có thêm một thân phận khác.

Nhưng cảm giác ấy lại không hề tệ.

Nếu lúc này Úc Cẩn Nam ở đây, biết được chuyện này, chắc chắn anh còn vui hơn cô.

Đoạn Nguyễn hiểu rõ mọi biến đổi cảm xúc của cô: “Hồi mình biết mình mang thai cũng là biểu cảm này đấy. Vậy rốt cuộc hai người định khi nào đi đăng ký kết hôn?”

Nhắc tới chuyện này, Chu Tễ Hòa mới hoàn hồn: “Qua năm mới sẽ đi.”

Ngày thứ tám sau Tết vừa hay là sinh nhật cô. Ý của Úc Cẩn Nam là muốn đăng ký kết hôn vào ngày đó.

“Vậy thì phải nhanh lên đấy, không đến lúc bụng lớn rồi mặc váy cưới sẽ không đẹp đâu.” Đoạn Nguyễn nói: “Dù sao hôn lễ cả đời cũng chỉ có một lần.”

Hai người lại trò chuyện thêm một lúc.

Thấy thời gian không còn sớm, Chu Tễ Hòa đứng dậy chuẩn bị ra về. Đúng lúc ấy, điện thoại của Úc Cẩn Nam gọi tới.

Trong ống nghe trước tiên vang lên những âm thanh ồn ào hỗn tạp, sau đó rất nhanh đã yên tĩnh trở lại.

Người đàn ông đang đi trong hành lang trống trải không một bóng người, giọng nói trong trẻo, hơi có vẻ trống rỗng: “Tối nay em ở lại chỗ Đoạn Nguyễn ăn cơm sao?”

“Không ăn ở đây đâu.” Chu Tễ Hòa mềm giọng nói: “Em vẫn muốn ăn tối cùng anh hơn.”

Nghe cô làm nũng, khóe môi Úc Cẩn Nam khẽ cong lên: “Vậy anh qua đón em.”

“… Đừng, không cần phải chạy một chuyến đâu.” Cô lên tiếng từ chối: “Không tiện đường, em tự bắt xe về là được. Lúc anh về nhà có thể ghé hiệu thuốc mua giúp em một thứ được không?”

“Thứ gì?”

“Que thử thai.”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng ngắn ngủi. Rất nhanh sau đó, cô nghe thấy anh hỏi: “Nặc Nặc, trễ bao lâu rồi?”

“Chắc khoảng nửa tháng.” Cô đáp nhỏ: Em cũng không chắc lắm nên muốn thử xem sao.”

Úc Cẩn Nam không nói thêm gì. Giọng điệu gần như dỗ dành: “Ngoan, đợi anh đến đón em.”

Lúc đón được Chu Tễ Hòa, Úc Cẩn Nam đã ghé hiệu thuốc từ trước.

Nhìn túi lớn trên ghế sau chất đủ loại que thử thai của nhiều nhãn hiệu khác nhau, cô dở khóc dở cười: “Anh Úc à, anh mua nhiều thế này làm gì?”

“Thử nhiều loại cho chắc chắn.” Người đàn ông ngồi ở ghế lái chậm rãi đáp.

Có lẽ không phải là ảo giác của cô. Rõ ràng trong mắt anh vẫn bình lặng như thường, nhưng đường nét quai hàm lại hơi căng ra. Đôi môi mỏng khẽ mím thành một đường thẳng. Cả người toát lên vẻ nghiêm túc và thành kính hiếm thấy.

Chu Tễ Hòa hiểu hơn ai hết. Anh còn mong chờ đứa trẻ này hơn cả cô.

Mà hiện giờ kết quả vẫn chưa biết. Dù là người bình tĩnh và tự chủ như anh, khi đối diện với chuyện này, trong lòng ít nhiều vẫn có chút căng thẳng.

Suốt quãng đường về nhà, cả hai đều không nhắc đến chuyện con cái nữa.

Về tới nơi, Chu Tễ Hòa xách túi đi thẳng vào phòng tắm, hai mươi phút sau mới bước ra.

Cô chậm rãi đi tới bên ghế sofa, rúc vào lòng anh: “Úc Cẩn Nam, em không vui lắm.”

Úc Cẩn Nam hơi nghiêng đầu nhìn, vừa hay nhìn thấy trong lòng bàn tay trái của cô là b* q** thử thai. Trên đó hiện lên một vạch rõ ràng.

Anh kéo cô vào lòng, để khoảng cách giữa hai người gần hơn: “Không có gì phải buồn cả. Chuyện này không thể gấp được.”

“Nhưng ngày hôm đó thật sự rất có ý nghĩa.”

“Thời gian còn dài. Sau này sẽ còn rất nhiều thời điểm có ý nghĩa khác nữa.”

Mặc dù được anh an ủi, Chu Tễ Hòa vẫn cảm thấy hơi mất mát. Cô luôn có cảm giác như mình đã khiến sự mong chờ của anh rơi vào khoảng không.

Cảm xúc bi quan mơ hồ ấy kéo dài mãi cho đến sau bữa tối.

Úc Cẩn Nam nhìn thấy cô ăn chẳng thấy ngon miệng. Nhân lúc cô đi tắm, anh một mình vào bếp nấu một bát chè viên hoa quế.

Khi Chu Tễ Hòa từ phòng tắm bước ra, trong không khí thoang thoảng hương quế ngọt ngào cùng làn hơi nước mỏng nhẹ.

Người đàn ông quay lưng về phía cô, dáng người cao lớn thẳng tắp. Bàn tay thon dài rõ khớp xương cầm muôi, múc thìa nước cuối cùng vào trong bát.

Cô chậm rãi bước tới gần.

Nghe thấy động tĩnh, Úc Cẩn Nam ngẩng đầu nhìn lên. Trong thoáng chốc, đồng tử anh khẽ dao động, rồi rất nhanh trở lại bình thường.

Người phụ nữ vừa tắm xong, làn da trắng mịn ửng lên sắc hồng nhàn nhạt. Mái tóc đen dài ngang eo còn vương hơi nước và những giọt nước li ti, tùy ý buông xuống sau lưng.

Đôi mắt ấy đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Đuôi mắt hơi nhếch lên, mang theo phong tình vô hạn.

Trên người cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ trắng mỏng nhẹ. Hai dây váy mảnh như có thể đứt bất cứ lúc nào run run vắt trên bờ vai gầy thanh mảnh. Cả người toát lên vẻ mong manh dễ vỡ.

Úc Cẩn Nam thu lại ánh mắt, nhàn nhạt nói: “Lại đây ăn chút gì đi.”

Chu Tễ Hòa vốn chẳng có khẩu vị gì, nhưng cũng không muốn làm mất hứng của anh. Dưới sự dỗ dành đút ăn của Úc Cẩn Nam, cô miễn cưỡng nếm vài miếng, sau đó nhất quyết không chịu ăn thêm nữa.

Người đàn ông kiên nhẫn dỗ cô ăn thêm nửa bát nhỏ rồi mới đặt bát xuống, nắm tay cô đi tới ghế sofa.

Anh lấy từ ban công vào một chiếc khăn bông khô rồi nói: “Lau khô tóc trước đi, lát nữa anh sấy cho em.”

Tâm trạng cô vẫn chưa khá lên là bao, chỉ chậm rãi gật đầu, mặc cho anh ngồi bên cạnh tỉ mỉ lau từng lọn tóc còn ướt.

Sau khi làm xong mọi thứ, Úc Cẩn Nam vòng tay bế ngang cô lên. Hai người ngồi đối diện nhau.

Anh giúp cô vuốt lại những sợi tóc rối trước trán: “Vẫn không vui à?”

“Cũng không hẳn.” Chu Tễ Hòa khịt mũi, giọng nghèn nghẹn: “Chỉ là cảm thấy khác với những gì em tưởng tượng thôi.”

Úc Cẩn Nam dỗ dành: “Nặc Nặc chúng ta còn rất nhiều thời gian, không cần phải vội.”

“Đạo lý thì em đều hiểu.” Chu Tễ Hòa khẽ thở dài: “Ban đầu em chỉ định thuận theo tự nhiên, ai ngờ ông trời lại đùa em một vố.”

Anh không nói gì, chỉ nhìn cô thật lâu. Gương mặt mộc không son phấn, làn da non mềm như thể chỉ cần véo nhẹ là có thể chảy ra nước. Dây váy mảnh trên vai theo động tác vô tình chậm rãi tuột xuống, để lộ một khoảng da trắng mịn. Nửa kín nửa hở, càng khiến người ta khó dời mắt.

Úc Cẩn Nam hơi nheo mắt, yết hầu khẽ chuyển động: “Hoặc là vẫn còn một cách khác.”

Cô theo bản năng hỏi tiếp: “Cách gì?”

“Anh cố gắng thêm chút nữa.”

“…”

Bầu không khí dần trở nên mập mờ. Chủ đề chẳng biết từ lúc nào đã bị lái sang hướng khác.

Có lẽ vì vừa tắm xong nên hai má cô nóng ran. Cô định rời khỏi lòng anh, nhưng lại bị anh giữ chặt.

Chu Tễ Hòa đưa tay đẩy ngực anh, kết quả chỉ bị ôm chặt hơn.

Khó chịu đến lạ.

Cô ngồi trên đùi anh, đầu gối chống lên lớp đệm sofa mềm mại. Vạt váy ngủ gần như đã cuộn lên tới đùi.

Biết không thoát được, Chu Tễ Hòa lười tiếp tục vùng vẫy vô ích. Cô ngước mắt nhìn anh, đột nhiên nổi hứng đưa ngón tay chạm vào nốt ruồi nơi đuôi mày anh: “Nốt ruồi này đẹp thật.”

Nói xong, đầu ngón tay cô lại chậm rãi lướt sang bên, men theo đường nét đôi mắt phượng của anh.

Nghĩ một lúc, cô không khỏi cảm thán: “Mắt cũng đẹp nữa… Đẹp thế làm gì không biết, khiến người khác ghen tị chết được.”

Làn da quanh mắt truyền đến cảm giác ngứa ngứa mềm mại.

Úc Cẩn Nam nắm lấy bàn tay cô, đặt lên môi hôn nhẹ: “Vậy thì sinh một đứa con gái đi. Đôi mắt giống anh, còn lại đều giống em.”

“Con trai em cũng thích.” Cô bổ sung: “Nhưng tính cách tốt nhất đừng lạnh lùng như anh, nếu không sau này biết bao giờ mới theo đuổi được cô gái mình thích.”

Úc Cẩn Nam gật đầu: “Cũng có lý. Dù sao đâu phải cô gái nào cũng có mắt nhìn độc đáo như Nặc Nặc, nên mới để anh theo đuổi được.”

“Anh nói bậy.” Chu Tễ Hòa lập tức phản đối: “Anh có theo đuổi em đâu. Tối hôm đó anh say rượu, chỉ nói một câu thích em rồi coi như xong chuyện.”

Nghe giọng điệu như đang “tính sổ sau thu”, Úc Cẩn Nam nhướng mày: “Vậy lúc đó em có thích anh không?”

Cô trừng mắt nhìn anh: “Không thích.”

“Miệng lưỡi sắc bén thật.” Ngón tay cái anh nhẹ nhàng vuốt môi cô: “Không thích thì đã chẳng cho anh bước vào nhà em.”

“Cho anh vào cũng đâu chứng minh được gì.” Cô tỏ vẻ đầy lý lẽ: “Hơn nữa hôm đó anh say trước. Em cũng có thể chỉ vì lòng thương người cơ bản nên mới cho anh vào thôi.”

“Lòng thương người?” Úc Cẩn Nam lặp lại từng chữ.

“Đúng vậy.”

“Nếu không thích anh, vậy tại sao còn ngủ với anh?” Anh cố tình dừng lại một nhịp: “Nặc Nặc, em đang giở trò lưu manh đấy à?”

“Không được đánh trống lảng.” Vừa dứt lời, Chu Tễ Hòa há miệng cắn ngón tay anh.

Cô cắn không hề nhẹ. Anh cũng chẳng né tránh, cứ mặc cho cô cắn đến khi nguôi giận mới chậm rãi hỏi: “Tâm trạng khá hơn chưa?”

Chu Tễ Hòa buông ngón tay anh ra, lười biếng đáp: “Khá hơn nhiều rồi.”

“Nếu khá hơn rồi, hay là chúng ta quay lại chủ đề lúc nãy đi.”

“Hửm? Chủ đề gì?”

“Cố gắng.”

“…”

Sau khi buông ra hai chữ ngắn gọn, Úc Cẩn Nam trực tiếp ngậm lấy đôi môi mà anh đã thèm khát từ rất lâu.

Rõ ràng giữa họ đã có không ít kinh nghiệm thân mật, thế nhưng ở phương diện này cô dường như chẳng có chút thiên phú nào. Dù anh có kiên nhẫn dạy dỗ thế nào, cô vẫn không học được lấy một phần tinh túy.

Thế nhưng chính sự non nớt chẳng hiểu gì ấy lại khiến người ta càng khó lòng dứt ra, luôn vô thức muốn chiếm hữu thêm nhiều hơn nữa.

Chiếc dây váy mảnh đang hờ hững vắt trên vai cô quả nhiên mong manh đúng như anh tưởng tượng, chỉ cần tiện tay kéo một cái là đứt lìa.

Đôi chân cô gác lên thành ghế sofa, cả người mềm nhũn chẳng còn chút sức lực. Sợi lắc nơi mắt cá chân khẽ lay động theo những nhịp rung rất nhẹ, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

Anh một tay nắm lấy cổ chân cô, cảm giác ẩm ướt lập tức truyền đến. Bất kể là những động tác dịu dàng hay mạnh bạo hơn, đều khiến cô gần như không chịu nổi đến mức muốn sụp đổ.

Thế nhưng dường như người đàn ông này đặc biệt yêu thích nơi ấy. Mức độ say mê và lưu luyến của anh đối với nó chẳng hề thua kém sợi dây ngọc đang quấn quanh eo cô.

Mãi về sau, ngón tay thay thế cho tất cả. Chu Tễ Hòa ngửa cao chiếc cổ thon dài, nơi khóe mắt chẳng biết từ lúc nào đã đọng lại một giọt lệ.

Anh cúi đầu quan sát từng biến hóa nhỏ trên gương mặt cô, khàn giọng hỏi: “Khóc gì chứ? Anh có dùng sức đâu.”

Cô không muốn để anh nhìn thấy, dứt khoát dùng mu bàn tay che mắt lại. Giọng nói mang theo sự run rẩy mà chính cô cũng không nhận ra: “… Hơi đau.”

Không biết là vì tủi thân nhiều hơn, hay vì cảm giác đau đớn trên cơ thể, hoặc cũng có thể cô muốn nhân cơ hội này trút hết những cảm xúc buồn bực còn sót lại từ buổi chiều.

Nước mắt cô từng giọt từng giọt rơi xuống, men theo khóe mắt lăn dài rồi thấm vào lớp vải bọc sofa.

Úc Cẩn Nam dừng lại nhìn cô, đưa tay lau đi vệt nước mắt, sau đó hạ giọng nói: “Chỗ này đang khóc, chỗ kia cũng…”

Dường như biết anh sắp nói ra điều gì, Chu Tễ Hòa vội vàng đưa tay bịt miệng anh lại: “Không được nói.”

Trong mắt người đàn ông thoáng hiện ý cười. Anh giữ hai tay cô l*n đ*nh đầu rồi dịu giọng dỗ dành: “Ngoan nào, đừng khóc nữa.”

Cô mở đôi mắt đẫm hơi nước nhìn lại anh. Giọng nói nghèn nghẹn, đặc sệt âm mũi: “Vậy anh không được nói nữa.”

Anh khẽ bật cười trầm thấp trong cổ họng: “Được, anh không nói nữa.”

Không biết bao lâu sau, đêm khuya lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.

Úc Cẩn Nam bế cô vào phòng tắm, giúp cô tắm rửa đơn giản, sau đó đưa cô về phòng ngủ.

Anh cúi đầu hôn lên trán cô. Đợi đến khi cô ngủ say mới quay người vào phòng tắm.

Chu Tễ Hòa mệt đến mức mí mắt như dính chặt vào nhau.

Không biết đã ngủ bao lâu, lúc ý thức mơ hồ quay lại, cô miễn cưỡng mở mắt, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh đang chăm chú xem tài liệu trên laptop.

Anh mặc bộ đồ ở nhà màu xám nhạt. Trên sống mũi đeo một cặp kính gọng bạc chống bức xạ.

Ánh đèn đầu giường mang sắc cam ấm áp khiến đường nét nghiêng của anh trở nên dịu dàng hơn thường ngày, thêm vài phần lười nhác và nho nhã.

Nghe thấy động tĩnh bên cạnh, Úc Cẩn Nam quay sang nhìn cô: “Sao lại tỉnh rồi?”

Chu Tễ Hòa dụi đôi mắt còn ngái ngủ, xoay người ôm lấy eo anh, làm nũng: “Đột nhiên phát hiện anh chưa ngủ nên muốn ở cùng anh một lúc. Mấy giờ rồi?”

Anh liếc góc trên bên phải màn hình máy tính: “Gần một giờ sáng rồi.”

“Vậy sao anh còn chưa ngủ?”

“Tra chút tài liệu.”

“Tài liệu gì?”

“Những điều cần chú ý khi chuẩn bị mang thai.”

Chu Tễ Hòa vốn tưởng anh đang làm việc, không ngờ anh lại đang xem những thứ này.

Cô hoàn toàn tỉnh ngủ, chống người dậy nhìn về phía màn hình.

Hai tài liệu mở song song. Bên trong là đủ loại ghi chú mà anh vừa cẩn thận tổng hợp, phân loại rõ ràng, từng mục từng mục đều được sắp xếp vô cùng chi tiết. Chỉ cần nhìn cũng đủ biết anh đã nghiêm túc đến mức nào.

Cô hơi ngẩn người, rồi hoàn hồn lại, ôm anh chặt hơn: “Anh Úc à, anh có thấy chúng ta rất bổ sung cho nhau không?”

Úc Cẩn Nam đóng máy tính lại, tháo kính xuống, đồng thời kéo cô vào lòng: “Ví dụ như?”

“Ví dụ như… em không phải người quá tỉ mỉ, nhưng anh thì ngược lại.”

Chu Tễ Hòa lại kể thêm vài ví dụ nữa, cuối cùng kết luận: “Em mặc kệ, tóm lại chúng ta chính là một đôi trời sinh.”

Lúc nói những lời ấy, đôi mắt cô cong cong đầy ý cười, cứ như vậy dịu dàng nhìn anh. Trên xương quai xanh ẩn hiện vài vết xanh tím.

Trước mắt và cả tương lai sau này, trong mắt cô chỉ có anh, cả người cô cũng chỉ thuộc về anh.

Nghĩ đến đây, trái tim Úc Cẩn Nam hoàn toàn được lấp đầy.

Anh kéo chăn lên che kín cơ thể tr*n tr** của cô. Sau đó chậm rãi nói: “Nặc Nặc, chọn một ngày nào đó rồi đăng ký kết hôn sớm đi.”

“Hả?”

Chủ đề chuyển hướng quá nhanh khiến cô nhất thời không theo kịp.

“Chúng ta đăng ký kết hôn sớm đi.” Anh lặp lại lần nữa, giọng nói kiên định như đá: “Anh không đợi được nữa.”

Hết ngoại truyện 1


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.