Khi Kỷ Vân Thâm và Hứa Nặc bất ngờ biết được tin hai người sắp đi đăng ký kết hôn trong thời gian tới, ngay tối hôm đó đã lái xe sang.
Là những người bạn thân đã cùng Úc Cẩn Nam trải qua biết bao sóng gió suốt nhiều năm, họ thậm chí còn vui mừng hơn cả chính người trong cuộc. Trong bữa ăn, hai người kéo Chu Tễ Hòa hỏi han đủ điều, quan tâm hết mực, sau đó bắt đầu chuyển sang chủ đề kết hôn.
Kỷ Vân Thâm trước tiên liếc nhìn cốc nước đặt trước mặt Úc Cẩn Nam, rồi kinh ngạc nói: “Không phải chứ? Hôm nay là ngày vui thế này mà cậu lại không uống rượu à?”
Người bị điểm tên bình thản gắp phần tôm vừa bóc xong bỏ vào bát Chu Tễ Hòa, chậm rãi đáp: “Đang chuẩn bị có em bé.”
“Ôi chà, hai người bắt đầu chuẩn bị từ sớm thế cơ à?” Nói xong còn cúi đầu nhìn ly rượu trong tay mình, liên tục thở dài: “Haizz, không biết đến bao giờ tôi mới có được cái phúc này đây.”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Hứa Nặc vẫn không đổi, chỉ lặng lẽ duỗi chân sang phía chân anh dưới gầm bàn rồi đạp cho Kỷ Vân Thâm một cái.
Kỷ Vân Thâm hít sâu một hơi, vội vàng bổ sung: “Tất nhiên rồi, chuyện này chủ yếu vẫn phải tôn trọng ý nguyện của vợ mình, mọi thứ đều phải lấy suy nghĩ của vợ làm đầu. Em dâu, em nói có đúng không?”
Chu Tễ Hòa nhai miếng tôm trong miệng, chậm rãi nuốt xuống rồi mỉm cười đáp: “Điều quan trọng nhất là hai người có cùng quan điểm.”
“Đúng rồi, hai người đã xác định ngày đi đăng ký kết hôn chưa?” Hứa Nặc chợt hỏi.
“Vẫn chưa.” Chu Tễ Hòa nói. “Ban đầu bọn em định đợi qua năm mới rồi mới đi, hôm qua mới đột ngột quyết định đẩy sớm lên nên vẫn chưa kịp lên kế hoạch kỹ càng.”
“Ngày đăng ký kết hôn quan trọng lắm, tuyệt đối không thể qua loa được.” Kỷ Vân Thâm tiếp lời: “Hay thế này đi, hai người cứ yên tâm giao nhiệm vụ này cho anh. Anh đảm bảo sẽ chọn cho hai người một ngày hoàng đạo thích hợp để cưới hỏi.”
Úc Cẩn Nam liếc anh: “Anh còn biết xem mệnh à?”
“Sao lại là xem mệnh? Đừng mê tín thế chứ. Tôi dùng phương pháp chính quy và hợp lý đấy.”
“Phương pháp gì?”
“Xem lịch.”
“…”
Hứa Nặc nhìn anh vài giây rồi gắp cho anh một miếng cánh gà: “Ông xã, bớt nói lại, ăn nhiều vào.”
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, bầu không khí rất vui vẻ hòa hợp.
Với mong muốn góp một phần sức cho đôi vợ chồng sắp cưới này, đến cuối bữa, Kỷ Vân Thâm vẫn chủ động nhận lấy việc đó, vỗ ngực cam đoan với hai người ngồi đối diện.
“Cẩn Nam, em dâu, hai người cứ yên tâm ngồi ở nhà chờ tin tốt của tôi là được.”
Rượu qua ba tuần, có lẽ vì quá vui nên cả Kỷ Vân Thâm lẫn Hứa Nặc đều đã hơi ngà ngà.
Không còn vẻ nghiêm túc phải duy trì nơi công ty, lúc này họ giống như trở về với con người chân thật nhất của mình.
Tự do tự tại, tràn đầy vui vẻ. Vì bạn bè, cũng vì người mình yêu.
Chu Tễ Hòa chu đáo rót cho mỗi người một cốc nước ấm: “Anh Kỷ, có anh và chị dâu ở đây, bọn em rất yên tâm.”
Kỷ Vân Thâm cảm động đến mức suýt rơi nước mắt: “Em dâu, cuối cùng em cũng không còn xa cách với anh nữa rồi.”
Bữa cơm kéo dài đến rất muộn mới kết thúc trong sự mãn nguyện.
Tiễn hai người tới cổng khu chung cư, Úc Cẩn Nam nắm tay Chu Tễ Hòa chậm rãi đi về.
Nghĩ đến từng cảnh tượng vừa diễn ra trên bàn ăn, cô không khỏi cảm khái: “Tình cảm của họ thật tốt. Nhìn là biết giữa họ có một sự ăn ý được tích lũy qua rất nhiều năm.”
Úc Cẩn Nam khẽ cong môi: “Em chưa thấy lúc họ mới quen nhau đâu.”
Nghe anh nói vậy, cô lập tức hứng thú: “Khác bây giờ lắm à?”
“Hoàn toàn khác.” Anh nói: “Hứa Nặc là người rất chính trực, lúc đầu có rất nhiều cách xử sự của Kỷ Vân Thâm mà cô ấy không vừa mắt.”
“Vậy họ đến với nhau bằng cách nào?”
“Nhường nhịn lẫn nhau, rồi dần dần thay đổi lẫn nhau.”
“Nghe cũng lãng mạn đấy.” Dưới màn đêm mờ ảo, Chu Tễ Hòa vô thức siết chặt tay anh: “Anh Úc, cảm ơn anh vì đã luôn nhường nhịn em.”
Một câu cảm ơn chẳng hề báo trước khiến bước chân người đàn ông chậm lại.
Anh nghiêng đầu nhìn cô thật sâu.
Ánh đèn đường sáng rõ, khiến làn da anh gần như phát sáng, đôi mắt đen sâu thẳm, ánh nhìn mang theo cảm xúc khó gọi thành tên.
Một bầu không khí mơ hồ lan tỏa giữa hai người.
Cô ngẩng đầu nhìn lại anh, không hề thúc giục anh lên tiếng. Chỉ lặng lẽ nhìn anh bằng ánh mắt chan chứa tình cảm. Sâu trong đáy mắt còn thấp thoáng sự trêu ghẹo đầy công khai.
Vốn chỉ là một câu cảm khái nhất thời, giờ đây lại trở thành chất xúc tác cho cuộc v* v*n giữa hai người.
Một lúc sau, cô nghe thấy anh hỏi: “Muốn cảm ơn anh thế nào?”
Chu Tễ Hòa hơi ngẩn người, dường như không ngờ anh lại hỏi như vậy. Rất nhanh sau đó, cô cười rạng rỡ: “Vậy anh muốn em cảm ơn thế nào?”
Úc Cẩn Nam bất chợt cúi thấp người, ghé sát bên tai cô, thấp giọng nói: “Lát nữa chủ động một lần đi, bảo bối.”
Gió đêm khẽ thổi. Bàn tay anh đặt trên lưng cô, ngón trỏ thong thả quấn lấy một lọn tóc.
Cách xưng hô ấy thật sự quá mê hoặc lòng người.
Giọng anh trong trẻo trầm thấp, mang theo từ tính cực kỳ dễ nghe. Chẳng cần tốn sức đã dễ dàng phản công lại cô.
Thế cục nghiêng hẳn về một phía. Cô còn chưa kịp chống đỡ đã rơi xuống thế yếu.
Xấu hổ còn không kịp, lấy đâu ra tâm trí để tiếp tục đấu với anh. Cô đẩy nhẹ vai anh, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, miệng lẩm bẩm: “… Không thể đổi quà cảm ơn khác được à?”
“Anh chỉ muốn cái này.”
Chu Tễ Hòa hắng giọng, cố chuyển chủ đề: “Đúng rồi, dạo này em không có nhiều tiết học, cũng không quá bận, nên muốn làm một việc.”
Biết cô đang ngượng, Úc Cẩn Nam không tiếp tục trêu nữa: “Muốn làm gì?”
“Học bơi.” Cô ôm cánh tay anh vừa đi vừa giải thích: “Hồi nhỏ em từng học một lần, nhưng vừa xuống nước đã bị sặc nên để lại ám ảnh. Từ đó đến giờ vẫn không dám học lại.”
Anh im lặng vài giây rồi nói: “Không cần đi học, anh dạy em.”
“Anh dạy nổi em không?”
“Còn phải xem học sinh có thiên phú hay không.”
“Thầy Úc, thầy thấy em thế nào?”
Không biết là cố ý hay vô tình, nụ cười của cô đặc biệt quyến rũ. Khi gọi anh, âm cuối còn cố tình kéo dài. Vô hình trung mang theo một chút triền miên khó cưỡng.
Úc Cẩn Nam híp mắt: “Dựa trên kinh nghiệm giảng dạy trước đây, thiên phú của em không được tốt lắm.” Dừng một chút, anh bổ sung: “Phải thu học phí gấp đôi.”
“Đồ thương nhân gian xảo.” Chu Tễ Hòa không nhịn được mà phàn nàn: “Chất lượng giảng dạy của thầy Úc không tốt, lại còn đổ lỗi cho học sinh không có thiên phú. Nghe sao mà đường hoàng quá vậy.”
“Chất lượng giảng dạy không tốt?”
“Chẳng phải sao?”
Bất giác, hai người đã đi tới cửa thang máy.
Úc Cẩn Nam không đáp nữa, đưa tay nhấn nút mở cửa.
Cửa thang máy mở ra theo tiếng động. Chu Tễ Hòa bước vào trước, nhìn anh bấm tầng nhà mình.
Đang định nói gì đó thì bất ngờ bị anh kéo mạnh vào lòng.
Đến khi hoàn hồn lại, lưng cô đã áp sát vào vách thang máy. Bàn tay anh vòng qua eo, sự ngăn cách giữa lạnh và nóng lập tức ập đến.
Ngay sau đó, bờ môi dưới của cô bị anh ngậm lấy thật mạnh. Dường như anh cũng không vội vàng tiến thêm, chỉ tùy ý day dưa trên bề mặt, môi răng không ngừng quấn quýt lấy cô, giống như sự tĩnh lặng dịu dàng trước cơn mưa lớn sắp kéo đến.
Quanh khóe môi truyền đến cảm giác tê dại mềm nhũn, Chu Tễ Hòa không nhịn được khẽ rên một tiếng.
Rõ ràng mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, vậy mà cơ thể cô đã mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào, bám vào vai anh rồi dần dần như hóa thành một vũng nước.
Thang máy chậm rãi đi lên.
Tim cô đập dữ dội, tựa như đang lơ lửng giữa tầng mây.
Thấy thời cơ đã chín muồi, anh cạy mở hàm răng cô, bắt đầu một nụ hôn sâu hơn, mãnh liệt hơn.
Cô lùi, anh tiến. Cô chủ động, anh lại lùi về sau.
Trò chơi giằng co như treo lơ lửng ấy dần khiến cô mất hết chừng mực.
Xấu hổ cùng nóng bỏng đồng thời dâng lên trong lòng. Chẳng kịp suy nghĩ, cô mở miệng định cắn anh.
Như thể đã biết trước cô định làm gì, anh dùng một tay giữ lấy cằm cô khiến động tác còn chưa kịp bắt đầu ấy đã lập tức thất bại.
Cô mở to đôi mắt phủ đầy hơi nước, bất lực nhìn anh. Trong hơi thở vẫn phảng phất mùi trầm hương quen thuộc trên người anh.
Úc Cẩn Nam nhìn lại cô. Trong đôi mắt ấy, anh nhìn thấy chính mình với bảy phần tỉnh táo, ba phần tà niệm.
Rồi anh buông môi cô ra, vùi mặt vào hõm cổ cô. Sau đó lại ghé sát bên tai cô, thấp giọng nói: “Không ngờ Nặc Nặc lại thích nói dối đến vậy.”
Hơi thở nóng bỏng của người đàn ông đều đều phả lên vành tai cô.
Chu Tễ Hòa khẽ run lên: “… Là sao?”
“Nếu chất lượng giảng dạy không tốt như em nói…” Anh ngừng một chút rồi tiếp lời: “Vậy người vừa rồi chìm đắm đến mức đó là ai?”
Cửa thang máy mở ra rồi lại tự động khép lại.
Chu Tễ Hòa cố gắng bình ổn hơi thở, giọng nói mang theo chút run rẩy khe khẽ phản bác: “Không phải em.”
Úc Cẩn Nam lùi về sau một bước, kéo cô ra khỏi góc thang máy rồi nắm tay dẫn về nhà.
Vừa bước vào cửa, anh còn chưa kịp bật đèn huyền quan thì bị động tác bất ngờ của cô thu hút sự chú ý.
Chu Tễ Hòa kéo nhẹ vạt áo khoác của anh. Khi anh quay đầu nhìn, cô vòng hai cánh tay trắng nõn quanh cổ anh, nhón chân hôn lên môi anh.
Giống như đang ôn lại bài thực hành vừa học được, cô cũng bắt chước phác họa đường nét môi anh.
Vụng về, non nớt nhưng vô cùng nghiêm túc.
Úc Cẩn Nam rõ ràng có chút bất ngờ. Trước khi hoàn toàn giành lại quyền chủ động, anh tranh thủ hỏi: “Đang làm gì vậy?”
Cô ôm anh chặt hơn: “… Trả bài.” Nghĩ một chút rồi nhanh chóng bổ sung: “Tiện thể góp học phí luôn.”
Anh bật cười khẽ: “Quà cảm ơn định khi nào mới bù đây?”
Nói xong câu này, anh thuận thế chìa tay ra, lòng bàn tay hơi lạnh dần trở nên ấm áp.
Cô nhỏ giọng đáp: “… Hay là bây giờ luôn?”
Trong bóng tối không ánh đèn, mọi giác quan đều bị khuếch đại vô hạn.
Người đàn ông hạ thấp giọng, chậm rãi dỗ dành: “Nặc Nặc, có muốn thử ở bếp không?”
Lời vừa dứt, vành tai cô lập tức nóng bừng lên: “Em có thể từ chối không?”
Anh thong thả đáp: “Không thể.”
Khi mới gặp lại Úc Cẩn Nam, Chu Tễ Hòa chỉ cảm thấy người đàn ông này vừa xa cách vừa lạnh nhạt. Nào ngờ dưới vẻ ngoài cấm dục ấy lại ẩn giấu sự tương phản mãnh liệt đến vậy.
Trái lại, cô mới là người luôn ở thế bị động tiếp nhận mọi thứ, lần nào cũng vô thức rơi vào thế yếu.
Miệng thì nói là muốn bù đắp quà cảm ơn cho anh. Nhưng trên thực tế, cô vẫn luôn là người bị động. Mỗi khi anh trao quyền chủ động cho cô, cô lại chẳng biết phải làm thế nào.
Sự kiên nhẫn của người đàn ông dường như vô tận. Anh hạ thấp giọng, từng bước chỉ dẫn cô, tựa như một người thầy tận tâm đang kiên trì dạy dỗ học trò.
Trong bếp không bật đèn. Dưới ánh trăng trong trẻo ngoài cửa sổ, anh chậm rãi bước tới ngồi xuống ghế sofa.
Cô cảm thấy mình như đang chìm trong một đám mây được tạo thành từ mật ngọt.
Hết lần này đến lần khác gọi tên anh: “Úc… Cẩn Nam…”
Rõ ràng Úc Cẩn Nam không mấy hài lòng với cách xưng hô ấy. Anh nhướng mày, dịu giọng dỗ dành: “Đổi cách gọi khác đi.”
“Ừm… anh trai?”
“Đổi cách gọi khác.”
“Anh Úc.”
“Đổi.”
“… Thầy Úc.”
Giọng cô đứt quãng, gần như không thể nói trọn vẹn một câu.
“Rốt cuộc phải thế nào anh mới hài lòng.”
Anh trầm mặc nhìn cô. Vài giây sau, anh cúi đầu hôn lên bờ vai cô.
“Bảo bối, gọi một tiếng chồng đi.”
*
Hai ngày sau, Kỷ Vân Thâm gọi điện tới.
Sau vài câu xã giao đơn giản, anh đi thẳng vào vấn đề, đại khái nói với hai người về những ngày lành gần đây cùng nguyên do liên quan.
Kết luận cuối cùng: Sau Tết thích hợp cho việc cưới hỏi.
Nghĩ đến việc còn chưa đầy hai mươi ngày nữa là đến giao thừa, Chu Tễ Hòa cũng không còn quá sốt ruột. Sau khi bàn bạc với Úc Cẩn Nam, hai người vẫn quyết định chọn ngày sinh nhật của cô để đăng ký kết hôn.
Các khóa học gần đây lần lượt kết thúc, tiệm hoa cũng không quá bận rộn nên thời gian rảnh của cô nhiều hơn hẳn.
Nhớ đến chuyện hôm đó từng nói với anh rằng muốn học bơi, Chu Tễ Hòa quyết định đưa việc này vào kế hoạch.
Chiều thứ Sáu, cô đến đón anh tan làm. Dự định là đi ăn tối ở một nhà hàng gần đó trước, rồi ghé trung tâm thương mại chọn vài bộ đồ bơi.
Chu Tễ Hòa đứng bên kia đường chờ anh.
Không lâu sau, bóng dáng cao ráo thẳng tắp của người đàn ông xuất hiện trong tầm mắt.
Chung Sở Điềm đi bên cạnh anh, lúc này đang nghiêng đầu nói gì đó với anh. Cả hai đều mang vẻ mặt nhàn nhạt, hoàn toàn là dáng vẻ trao đổi công việc.
Nhìn cảnh tượng quen thuộc ấy, trong lòng Chu Tễ Hòa không hề dậy sóng ngược lại còn bình tĩnh đến lạ.
Đèn xanh bật sáng.
Cô bước qua vạch dành cho người đi bộ, đi về phía đối diện.
Nhìn thấy cô, Chung Sở Điềm hơi khựng lại rồi nhanh chóng khôi phục vẻ tự nhiên.
Đợi Chu Tễ Hòa đến gần, cô ấy mỉm cười chào: “Lâu rồi không gặp, cô Chu.”
“Cứ gọi tên tôi là được.” Chu Tễ Hòa cũng cười: “Quả thật đã lâu rồi không gặp.”
Nhân lúc Úc Cẩn Nam xuống hầm lấy xe, Chung Sở Điềm vốn định rời đi lại đứng lại cùng cô chờ một lát, dường như có điều muốn nói: “Tôi nghe nói hai người sắp kết hôn rồi, chúc mừng nhé.”
“Cảm ơn.”
Bầu không khí ngượng ngùng ngắn ngủi.
Chung Sở Điềm chủ động hỏi: “Đã định ngày cưới chưa?”
“Vẫn chưa, nhanh nhất chắc cũng phải sau Tết.”
“Trùng hợp thật đấy. Biết đâu đến lúc đó ngày cưới của tôi và chồng sắp cưới lại trùng với hai người.”
Nghe vậy, Chu Tễ Hòa không giấu được bất ngờ: “Cô sắp kết hôn sao?”
“Đúng vậy.” Chung Sở Điềm cười: “Dù sao cũng đến tuổi thích hợp rồi, gia đình cũng giục khá nhiều.”
Dừng lại một chút, cô ấy cười sâu hơn: “Anh ấy là thanh mai trúc mã của tôi. Nếu không phiền, hôm nào tôi giới thiệu anh ấy cho cô và Cẩn Nam làm quen, mọi người cùng ăn một bữa nhé.”
“Tất nhiên là không phiền rồi.” Chu Tễ Hòa mỉm cười: “Chúc mừng cô, cũng chúc cô hạnh phúc.”
Do dự một lúc, Chung Sở Điềm cuối cùng vẫn nói ra những lời chôn giấu trong lòng: “Thật ra tôi nên xin lỗi cô. Vì những lời tôi từng nói trước đây, cũng như những suy nghĩ và hành động thiếu chừng mực của mình.”
Không đợi Chu Tễ Hòa lên tiếng, cô ấy tiếp tục: “Đúng là tôi từng có thiện cảm với Úc Cẩn Nam. Anh ấy rất xuất sắc, muốn thích anh ấy thật sự không khó. Ban đầu tôi không biết đến sự tồn tại của cô. Sau khi biết rồi, có lẽ vì quá tự tin nên tôi luôn nghĩ mình có thể thắng được cô. Cuối cùng… suýt nữa làm bản thân mất hết thể diện. Sau này tôi mới nhận ra, trong lòng anh ấy chỉ có mình cô, tôi hoàn toàn không có tư cách so sánh với cô. Tôi không quá cố chấp trong chuyện tình cảm nên sau khi biết giữa chúng tôi không có khả năng, mọi người vẫn có thể quay về làm đồng nghiệp.”
Chung Sở Điềm cười khổ: “Xin lỗi cô lần nữa. Thật sự xin lỗi.”
Có lẽ cô ấy vẫn yêu bản thân mình nhiều hơn. Đối với chuyện tình cảm cũng luôn rất tỉnh táo. Sau khi biết mình và Úc Cẩn Nam không thể có kết quả, cô ấy nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, xác định lại ranh giới giữa hai người, trở về quan hệ đồng nghiệp đơn thuần nhất.
May mà vẫn còn kịp. Ít nhất cô ấy đã giữ lại được thể diện cho chính mình.
Nghe xong, Chu Tễ Hòa không bình luận gì về chuyện này, cũng không nói những lời như tha thứ hay không tha thứ.
Cô chỉ chân thành mỉm cười với Chung Sở Điềm: “Chúc cô hạnh phúc một lần nữa. Là thật lòng.”
Chu Tễ Hòa chưa từng cảm thấy Chung Sở Điềm mắc nợ mình điều gì. Nói cách khác, bất kỳ ai cũng có quyền theo đuổi người mình thích. Cô sẽ quản lý tốt chuyện giữa mình và Úc Cẩn Nam, nhưng sẽ không tùy tiện can thiệp vào tình cảm riêng của người khác.
Dù sao người trưởng thành đều có khả năng tự phân biệt đúng sai. Đúng hay sai vốn không nên do cô phán xét.
Khóe mắt thoáng thấy xe của Úc Cẩn Nam từ từ rời khỏi cơ quan. Chu Tễ Hòa lịch sự nói một tiếng “tạm biệt” với Chung Sở Điềm.
Hai người mỉm cười chia tay.
Vừa ngồi vào ghế phụ, Chu Tễ Hòa vừa nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: “Anh Úc, em có một câu hỏi.”
“Hỏi đi.”
“Hồi còn học đại học, chắc có rất nhiều cô gái theo đuổi anh đúng không?”
Úc Cẩn Nam nhướng mày: “Không ít.”
“Trong số nhiều người theo đuổi như vậy, không có ai khiến anh rung động sao?”
“Muốn nghe sự thật sao?”
“Tất nhiên.”
“Trước đây đúng là từng gặp một cô gái rất giống em.” Anh bình thản nói: “Nhưng anh chưa từng rung động, bởi vì anh biết cô ấy không phải em.”
Chu Tễ Hòa lập tức hiểu ý anh. Cho dù thật sự có người giống cô đến mức nào xuất hiện trong cuộc đời anh. Anh vẫn sẽ không dao động. Bởi vì cô mãi mãi là duy nhất.
Ánh mắt Chu Tễ Hòa hơi thất thần: “Nếu em không ở bên anh, hoặc sau khi tốt nghiệp cấp ba chúng ta không bao giờ gặp lại nữa thì sao?”
Trái tim cô bất chợt nhói đau. Cô không dám tưởng tượng đến khả năng ấy, cũng không muốn tiếp tục nghĩ sâu hơn.
“Không có giả thiết đó.” Úc Cẩn Nam đáp.
“Hửm?”
“Trước sau gì anh cũng sẽ đi tìm em.”
Đó là lời hứa anh dành cho cô, cũng là lời hứa dành cho chính mình.
Một lúc rất lâu sau, Chu Tễ Hòa khịt mũi: “Ông xã, tối nay chúng ta ăn cay nhé.”
Khóe môi Úc Cẩn Nam khẽ cong lên: “Gọi lại một lần nữa đi.”
“Ông xã.” Cô ngoan ngoãn gọi thêm lần nữa.
Nghe được cách xưng hô mà đêm đó anh dỗ thế nào cô cũng không chịu nói, tâm trạng Úc Cẩn Nam rõ ràng rất tốt.
Anh đổi chủ đề: “Chu Tễ Hòa, em không cần vì chiều anh mà cố ăn cay.”
“Không.” Cô lắc đầu: “Em muốn ăn. Những điều anh có thể làm vì em, em cũng có thể làm vì anh.”
Thấy cô kiên quyết như vậy, Úc Cẩn Nam không nói thêm gì nữa. Chỉ là khi đến nhà hàng, anh âm thầm đổi món từ cay sang ít cay.
Sau bữa ăn, hai người sóng vai đi về bãi đỗ xe ngoài trời.
Dạ dày Chu Tễ Hòa nóng rát khó chịu. Không muốn để anh phát hiện, cô cố ý bước nhanh hơn, chỉ mong mau chóng lên xe ngồi xuống.
Vừa ngồi vào ghế phụ, cô đã thấy anh lấy từ cốp xe ra một hộp thuốc nhỏ. Ngay sau đó, trong tay cô xuất hiện một hộp thuốc tiêu hóa.
“Loại nhai được đấy.” Anh nói: “Ăn đi.”
Chu Tễ Hòa ngoan ngoãn đáp một tiếng: “Ồ.” Sau đó vô thức hỏi: “Tại sao trong xe lại có hộp thuốc vậy?”
“Để dự phòng.” Anh đáp: “Phòng khi em đột nhiên không khỏe.”
“Em đâu có yếu ớt đến thế.” Nói xong, cô bỗng nhớ ra điều gì đó, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc: “Vậy bình thuốc xịt còn nguyên chưa mở lần trước cũng là anh chuẩn bị cho em à?”
Lần cô vô tình bị trẹo chân, câu “phòng khi cần dùng đến” của anh đến giờ cô vẫn nhớ rất rõ.
“Ngoài em ra, không ai quanh anh đi giày cao gót.”
Thì ra thật sự là chuẩn bị cho cô. Vậy mà khi đó cô còn âm thầm ghen với chính mình.
Dường như đoán được cô đang nghĩ gì, Úc Cẩn Nam hứng thú nhìn cô: “Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?”
Xấu hổ còn không kịp, cô nào dám nói thật.
“Không có gì.” Cô qua loa đáp: “Chỉ là đột nhiên tò mò thôi.”
“Tò mò xem anh có chuẩn bị cho người khác không hả?”
Biết không giấu được anh, Chu Tễ Hòa cũng chẳng tiếp tục che giấu nữa.
Cô hờn dỗi nói: “Đã nhìn ra rồi thì còn hỏi em làm gì?”
“Sau này có chuyện gì để tâm thì cứ nói thẳng.” Úc Cẩn Nam lên tiếng.
Động tác cầm viên thuốc của Chu Tễ Hòa khựng lại. Giây tiếp theo, cô nghe anh nói: “Những điều em để tâm, anh đều sẽ giải quyết. Chu Tễ Hòa. Trong lòng anh, từ đầu đến cuối, người duy nhất anh để tâm chỉ có em.”
Hết ngoại truyện 2

