Đêm Trúng 89,87 Triệu Tệ

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Tôi nghe thấy tiếng bố tôi ho một cái.

Sau đó trong điện thoại chỉ còn lại một câu của mẹ.

“Thôi được rồi, ngủ sớm đi, đừng có làm loạn lên nữa.”

Điện thoại tắt rụp.

Tôi đứng giữa phòng khách, nửa ngày không nhúc nhích.

Đường Đường bước tới, lấy lại điện thoại của tôi.

“Ngày mai tiếp tục.”

Tôi ngẩng lên nhìn cô ấy.

“Tiếp tục cái gì?”

Cô ấy bấm tắt màn hình điện thoại.

“Nói cho tất cả mọi người.”

“Nói với họ, anh hết tiền rồi.”

“Đừng bỏ sót một ai.”

Ngực tôi bức bối.

“Nếu bọn họ đều trốn anh thì sao?”

Đường Đường nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ đóng chặt.

“Thế thì hãy nhớ thật kỹ cái dáng vẻ họ né tránh anh.”

Tôi định hỏi thêm.

Cô ấy lại đột nhiên đặt tay lên cánh tay tôi.

“Thẩm Nghiên, hai tháng tiếp theo, anh sẽ rất khó chịu.”

“Nhưng anh nhất định phải chống đỡ cho bằng được.”

“Bởi vì có người đã không đợi được nữa rồi.”

Tôi giật mình ngẩng đầu.

“Ai?”

Đường Đường không trả lời.

Cô ấy chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới lầu đèn đường đang sáng.

Ở cổng khu chung cư có đỗ một chiếc xe đen.

Đèn xe tắt ngóm.

Nhưng trong xe có người đang hút thuốc.

Một đốm đỏ, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối.

02

Sáng hôm sau, tôi làm theo lời Đường Đường, đăng một dòng trạng thái lên mạng.

Chỉ có một câu.

Chơi chứng khoán thua sạch rồi, dạo này đừng ai tìm tôi vay tiền, tôi cũng chẳng vay được tiền đâu.

Đăng chưa đầy mười phút, điện thoại đã nổ tung.

Người gọi đến đầu tiên là Thẩm Chí Cường.

Anh cả bình thường gọi điện cho tôi, luôn chỉ vào lúc thiếu tiền.

Lần này cũng vậy.

Tôi nghe máy.

Giọng anh ta mắng xối xả đè xuống.

“Mày có ý gì?”

Tôi ngồi bên bàn ăn, nhìn Đường Đường đẩy một ly nước lọc đến trước mặt.

Tôi nói: “Ý trên mặt chữ.”

“Mày thua sạch thật à?”

“Vâng.”

“Thua bao nhiêu?”

Tôi cố ý dừng lại một chút.

“Tiền gửi ngân hàng mất hết rồi.”

“Còn nợ thêm một chút.”

Đầu dây bên kia lập tức câm bặt.

Trước kia anh ta tìm tôi vay tiền, mở miệng ra là “Anh em với nhau đừng khách sáo”.

Bây giờ đến lượt tôi hết tiền, anh ta nặn không ra nổi một câu an ủi.

Vài giây sau, anh ta ho một tiếng.

“Mày cũng thật là.”

“Lớn ngần ấy rồi, còn chơi cổ phiếu.”

Tôi không nói gì.

Anh ta nói tiếp: “Bên anh cũng đang khó, cháu mày sắp phải đóng tiền học ngoại khóa.”

“Chị dâu mày dạo này sức khỏe cũng không tốt.”

“Mày đừng có trông cậy gì vào anh đấy nhé.”

Tay tôi nắm chặt cái cốc.

“Anh, em chưa mở miệng mà.”

Anh ta như thở phào nhẹ nhõm.

“Chưa mở miệng là tốt.”

“Mày tự nghĩ cách đi.”

“Đàn ông con trai mà, ngã ở đâu tự đứng lên ở đấy.”

Tôi bật cười một tiếng.

“Vâng.”

Anh ta cúp máy rất nhanh.

Như thể chậm một giây, tôi sẽ bò qua đường dây điện thoại mà đòi tiền anh ta vậy.

Đường Đường ngồi đối diện tôi.

“Khó chịu không?”

Tôi gật đầu.

“Hơi hơi.”

Cô ấy nói: “Tiếp tục.”

Tôi copy dòng trạng thái đó gửi vào nhóm chat họ hàng.

Lần này trong nhóm còn náo nhiệt hơn.

Chú hai Thẩm Đức Thuận gửi một icon thở dài.

Cô út Thẩm Ngọc Bình nhắn một câu: “Thanh niên bây giờ đúng là không chịu nổi cám dỗ.”

Mã Lệ Quyên là thẳng thừng nhất.

“Đường Đường cũng không biết đường mà cản lại à?”

Tôi nhìn dòng chữ đó, cục tức dâng lên.

Đường Đường lại cầm điện thoại của tôi, thay tôi nhắn lại một câu.

“Cản rồi, không cản được.”

Nhóm im lặng hai giây.

Ngay lập tức có người nối lời.

“Vợ chồng với nhau phải nương tựa lẫn nhau.”

“Nhưng đừng vì tiền mà sứt mẻ tình cảm nhé.”

“Thẩm Nghiên, cháu đừng làm liên lụy vợ cháu đấy.”

Tôi nhìn màn hình, bỗng thấy nực cười.

Trước kia bọn họ vay tiền, ai nấy đều khen tôi là đứa có tiền đồ nhất nhà.

Bây giờ tôi vừa mở miệng nói thua lỗ, bọn họ đã vội vàng vạch rõ ranh giới giữa tôi và Đường Đường.

Buổi trưa, mẹ tôi gọi điện tới.

Tôi tưởng bà đổi ý rồi.

Kết quả bà vừa mở miệng đã nói: “Bố mày bảo tối nay mày đừng về nhà nữa.”

Tôi sững người.

“Tại sao?”

“Gia đình anh cả mày tối nay sang ăn cơm.”

“Tình cảnh của mày bây giờ, mọi người gặp nhau cũng khó xử.”

Ngực tôi nghẹn lại.

“Mẹ, con chỉ mất tiền, chứ không giết người.”

Giọng bà không lớn, nhưng rất lạnh lùng.

“Mày đừng có nói khó nghe thế.”

“Anh cả mày dạo này cũng đang phiền lòng.”

“Mày mà về, ngộ nhỡ mày mở miệng vay tiền, nó biết từ chối thế nào?”

Tôi nửa ngày không nói nên lời.

Bà lại bồi thêm một câu.

“Nếu mày thật sự khó khăn, thì đi tìm bố mẹ Đường Đường đi.”

“Nhà mẹ đẻ nó chẳng phải người thành phố sao?”

Tôi nắm chặt điện thoại.

“Mẹ, con cũng là con trai mẹ mà.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Vài giây sau, bà nói: “Mày đừng ép mẹ.”

Câu nói này, còn khó nghe hơn cả việc trực tiếp từ chối.

Tôi cúp điện thoại.

Đường Đường đang rửa bát trong bếp.

Tiếng nước chảy rào rào.

Tôi đứng ngoài cửa, nói: “Tối nay bọn họ tụ tập ăn uống, không cho anh về.”

Đường Đường không ngoảnh lại.

“Biết rồi.”

Tôi nhìn bóng lưng cô ấy, bỗng có cảm giác cô ấy dường như đã lường trước được tất cả.

“Có phải em còn chuyện gì giấu anh không?”

Cô ấy khóa vòi nước.

“Có.”

Tim tôi thắt lại.

“Chuyện gì?”

Cô ấy lau khô tay, quay người nhìn tôi.

“Chưa đến lúc.”

Tôi vò đầu bứt tai bực bội.

“Lại là câu này.”

Đường Đường bước đến trước mặt tôi.

“Thẩm Nghiên, bây giờ anh chỉ cần nhìn.”

“Nhìn cho rõ ai sợ anh hết tiền.”

“Nhìn cho rõ lúc anh hết tiền ai vẫn sẵn sàng ngồi xuống nghe anh nói.”

“Những việc khác, em sẽ xử lý.”

Tôi bị câu “em sẽ xử lý” của cô ấy làm cho á khẩu.

Buổi chiều, Mã Lệ Quyên nhắn tin cho tôi.

Chị ta không hỏi tôi có ổn không.

Chị ta hỏi: “Năm vạn cậu cho nhà tôi vay trước đây, có giấy tờ chứng từ gì không?”

Tôi nhìn màn hình, tức đến run tay.

Tôi trả lời: “Có.”

Chị ta lập tức nhắn lại: “Anh em ruột thịt, cậu sẽ không đòi ngay lúc này chứ?”

Tôi đáp: “Không phải chị vừa hỏi sao?”

Nửa phút sau chị ta trả lời: “Nhà tôi bây giờ cũng đang khó khăn.”

Ngay sau đó, chị ta nhắn thêm một tin.

“Cậu đừng nói chuyện này với bố mẹ, người già không chịu nổi đả kích đâu.”

Tôi đưa điện thoại cho Đường Đường xem.

Đường Đường liếc qua một cái.

“Chụp màn hình lại.”

Tôi làm theo.

Cô ấy lại nói: “Tin nhắn của tất cả mọi người đều phải giữ lại.”

“Để làm gì?”

“Sau này có ích.”

Trong lòng tôi càng lúc càng bất an.

Bảy giờ tối, trong nhóm họ hàng ở quê gửi vài bức ảnh.

Một mâm thức ăn.

Cá kho tàu, sườn xào, canh gà.

Bố tôi ngồi ghế chủ tọa.

Mẹ tôi cười rất tươi.

Gia đình ba người của Thẩm Chí Cường ngồi bên cạnh.

Cô út, chú hai, mấy người anh em họ, đều có mặt đông đủ.

Không ai gọi tôi.

Tôi nhìn bức ảnh đó, ngón tay dừng lại trên màn hình.

Giây tiếp theo, Mã Lệ Quyên gửi một câu.

“Hôm nay người nhà đông đủ, thật náo nhiệt.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chữ “đông đủ”, khóe mắt cay xè.

Đường Đường nhìn thấy, không khuyên tôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.