Hôm nay là một ngày vui.
Ta đón sinh nhật sáu tuổi của mình.
Mẫu thân mặc cho ta bộ y phục mới, chống hai tay lên vai ta rồi xoay một vòng tại chỗ, dịu dàng khen:
“Hy Hy nhà chúng ta thật xinh đẹp.”
Ta đang chăm chú ăn bánh ngọt, bị bà xoay bất ngờ nên đứng không vững, miếng bánh mới cắn được một miếng liền bay khỏi tay, lăn lông lốc xuống gầm bàn.
Từ nhỏ sống trong nhung lụa, vậy mà lần đầu tiên ta lại thấy tiếc thức ăn.
Ta vẫn còn thòm thèm, muốn ăn thêm một miếng nữa, nhưng chẳng hiểu sao đột nhiên mất khẩu vị, ngẩng đầu hỏi mẫu thân:
“Nơi con sắp tới thật sự ngày nào cũng có bánh ngọt ăn sao?”
Dù sao ta cũng sắp rời khỏi thảo nguyên rồi.
Sẽ rất rất lâu không được gặp phụ thân và mẫu thân.
Mà điều đó cũng có nghĩa là sẽ chẳng còn ai cưng chiều ta nữa.
Ta bắt đầu lo lắng.
Ta sợ người bên đó không cho ta bánh ngọt ăn, hoặc quên không đưa cho ta.
Bởi trên thế gian này, chỉ có cha mẹ và người thân trên thảo nguyên mới vô điều kiện đối tốt với ta.
Nếu không được ăn đồ ngọt, ta sẽ nuốt cơm không nổi.
Ta sẽ mất hết hứng thú với việc ăn uống.
Cho dù trước mặt là chiếc đùi cừu vừa nướng xong, còn bốc mỡ thơm ngào ngạt, ta cũng thấy nhạt nhẽo vô vị.
Mẫu thân nhìn ta rất lâu.
Ta thấy bà quay người đi, dường như đang sụt sịt mũi.
Một lúc sau bà mới chậm rãi quay lại, vành mắt đỏ hoe, khẽ gật đầu.
Được xác nhận rồi, vậy thì ta yên tâm.
Đi đâu cũng không sao.
Chỉ cần ngày nào cũng có bánh ngon ăn là được.
Huống hồ mẫu thân không ở bên cạnh, như vậy sẽ chẳng còn ai quản ta nữa.
Ta cũng không phải nghe câu:
“Ăn ít đồ ngọt thôi, răng sẽ sâu đấy.”
Đối với một đứa trẻ sáu tuổi mà nói, được tự do ăn bánh ngọt chính là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.
“Ăn ít đồ ngọt thôi, răng sẽ sâu đấy.”
Haizz.
Mất hứng quá.
Quả nhiên mẫu thân vẫn không quên dặn dò ta.
Tại sao ăn đồ ngọt thì nhất định răng sẽ sâu chứ?
Mỗi lần mẫu thân nhắc đến chuyện này, ta đều quấn lấy bà hỏi cho ra nhẽ.
Nhưng lần này ta không muốn hỏi.
Ta chọn ngoan ngoãn nghe lời.
Đã thoát khỏi sự quản thúc của mẫu thân rồi, đáng lẽ phải vui vẻ lăn lộn mới đúng.
Thế nhưng tâm trạng lại buồn bã một cách khó hiểu.
Sáng sớm hôm sau, ta được bế lên một cỗ xe ngựa đặc biệt rộng rãi.
Bên trong có một người đàn ông trẻ tuổi.
Hắn gầy gò, trắng trẻo, trông rất thư sinh.
Hắn đưa tay về phía ta, bảo ta gọi hắn là thúc thúc.
Ta đã có tận bảy vị thúc thúc rồi.
Ai nấy đều cao lớn uy mãnh, là những dũng sĩ hàng đầu trên thảo nguyên.
Họ khỏe như trâu, có thể dễ dàng nhấc bổng ta đặt lên vai.
Oai phong biết bao.
Ta có đủ thúc thúc rồi.
Người này, ta không thích.
Hắn gầy như đàn bà vậy.
Các thúc thúc của ta thường dùng từ đó để miêu tả thương nhân Trung Nguyên.
Nào là tay chân nhỏ nhắn, yếu ớt gió thổi là ngã.
Ước chừng ngay cả bò dê trên thảo nguyên cũng không kéo nổi.
Người này nhìn cũng chẳng khác là bao.
Ta chẳng có chút thiện cảm nào với hắn.
Đương nhiên cũng không muốn gọi hắn là thúc thúc.
Có lẽ thấy tự chuốc mất mặt, hắn liền mặc kệ ta ở một bên.
Giữa đường nghỉ chân, xuất hiện một nữ nhân đưa ta sang một cỗ xe ngựa khác.
Nàng giới thiệu tên tuổi và thân phận của mình.
Nào là cung nào đó, hầu hạ ai đó, là thị nữ thân cận của ai đó.
Nói vài câu ngắn gọn xong, nàng bắt đầu ngắm nhìn thảo nguyên bát ngát ngoài cửa sổ.
Ta buồn chán nên lấy một miếng bánh đào tô trong túi thơm ra ăn.
Tiện thể hào phóng hỏi:
“Ngươi có ăn không?”
Nàng đáp:
“Nô tỳ không dám.”
Vậy thì tốt.
Ta chỉ khách sáo thôi.
Ăn no rồi ta bắt đầu buồn ngủ.
Cỗ xe này cũng rất lớn.
Có giường để ngủ, còn có chăn mềm đắp nữa.
Chỉ có điều hơi phiền là người tự xưng nô tỳ kia cứ cầm khăn lau quanh mắt ta mãi.
Thôi vậy.
Ta buồn ngủ quá rồi.
Lười so đo với nàng.
Xe ngựa lắc lư xóc nảy.
Cảm giác giống chiếc ghế mây tiểu thúc thúc làm cho ta.
Những đêm ta không chịu ngủ, mẫu thân sẽ đặt ta vào đó rồi đung đưa qua lại.
Chẳng bao lâu ta sẽ ngủ ngon lành.
“Đừng ăn quá nhiều kẹo, răng sẽ sâu đấy.”
Giọng mẫu thân lại vang lên bên tai.
Ta giật mình mở mắt.
Mơ mơ màng màng nhìn thấy nô tỳ kia lại đang dùng khăn lau mặt ta.
Có còn cho người ta ngủ nữa không vậy?
Người Trung Nguyên đều phiền như thế sao?
Đột nhiên ta không muốn đến hoàng cung Trung Nguyên chơi nữa.
Nhưng xe ngựa đã ngày đêm rong ruổi rất lâu.
Sắp ra khỏi thảo nguyên rồi.
Có hối hận cũng vô ích.
Dù ta có khóc lóc thế nào cũng vô dụng.
Mẫu thân không ở đây.
Không còn ai nuông chiều ta nữa.
Ta cũng không biết ngựa đã chạy xa bao nhiêu.
Chỉ nhớ ngày và đêm thay nhau vô số lần.
Thảo nguyên mênh mông không thấy điểm cuối đã hoàn toàn biến mất.
Còn bánh ngọt mẫu thân làm thì đều đã chui hết vào bụng ta.
Cuối cùng xe ngựa cũng dừng lại.
Ta hỏi người phụ nữ suốt đường chỉ biết tự xưng nô tỳ:
“Chúng ta còn phải đi nữa không?”
Nàng lắc đầu.
Nàng là người câm à?
Rõ ràng có miệng mà không chịu nói.
Ta lười để ý đến nàng, tự mình lấy bánh ngọt nàng chuẩn bị trên bàn.
Cắn một miếng rồi lập tức đặt xuống.
Suýt nữa thì nôn ra.
Khó ăn vô cùng.
Rèm xe được một bàn tay vén lên.
Là tên đàn ông ẻo lả kia.
Hắn lại chìa tay về phía ta:
“Thúc thúc bế con tới một nơi.”
Đây là đâu vậy?
Ta nằm trên bờ vai không mấy rộng của hắn, kinh ngạc nhìn những dãy nhà mái đỏ tường vàng nối tiếp nhau dài vô tận.
Rốt cuộc nơi này có bao nhiêu người sống vậy?
Đường ở đây vừa dài vừa rộng.
Một đám người đi theo sau hắn, rẽ trái quẹo phải hết lần này tới lần khác.
Nếu ai đó bị tụt lại thì có bị lạc đường không nhỉ?
Ta nằm trên vai hắn đếm người phía sau.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám...
Chín...
Sáu...
Bảy...
Đếm mãi đếm mãi, mắt lại díp cả vào.
Buồn ngủ quá.
“Lại đây xem đứa bé này.”
Bốp!
Lưng ta bị vỗ mạnh một cái.
Ta lập tức giật mình tỉnh giấc.
Phiền chết đi được!
Hắn cũng đáng ghét y như nô tỳ kia.
Lúc nào cũng thích quấy rầy khi ta đang ngủ ngon.
Ta trừng mắt hung dữ nhìn hắn, biểu thị sự bất mãn.
Hắn bật cười lớn.
Sau đó định giao ta cho người khác bế.
Nhưng người kia không nhận.
Chỉ cúi đầu chăm chú viết viết vẽ vẽ.
“Vân Khanh, nhìn đứa bé này đi.”
“Nó rất xinh, chắc chắn nàng sẽ thích.”
Ta vẫn đang trừng hắn.
Đột nhiên hắn véo mạnh vào bắp chân ta.
“Oa——!”
Ta lập tức khóc òa lên.
Ta nhớ bảy vị thúc thúc của mình rồi.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta bị người khác bắt nạt.
Nếu các thúc thúc ở đây, chắc chắn sẽ thay phiên nhau đánh cho tên đàn bà này bò không dậy nổi, bắt hắn gọi ông nội!
Hắn tiếp tục véo ta.
Khắp căn phòng đều là tiếng khóc thảm thiết của ta.
Người phụ nữ vẫn luôn thờ ơ cuối cùng cũng có phản ứng.
Nàng bước tới bế ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ đầu ta:
“Được rồi, không được khóc nữa.”
Ta vừa đau vừa tủi thân.
Mặc kệ nàng là ai, ta ôm chặt cổ nàng tiếp tục rơi nước mắt.
Khóc cho đã rồi mới thấy dễ chịu.
“Đứa bé này giao cho nàng nuôi nhé, làm bạn với nàng luôn!”
Tên đàn ông xấu xa vỗ lưng ta, cười ha hả:
“Vân Khanh à, chúng ta còn nhiều cơ hội mà. Sau này nhất định cũng sẽ có một đứa con đáng yêu như nó.”
Ta nước mắt nước mũi tèm lem.
Nếu ở nhà, phụ thân đã nổi giận từ lâu rồi.
Ông sẽ trợn mắt thổi râu, đuổi theo đánh ta ngay.
Cuối cùng tên đàn ông đáng ghét kia cũng rời đi.
Ta dần ngừng khóc.
Chỉ còn thút thít từng tiếng.
Không ai chiều chuộng ta thì thôi.
Điều đáng giận hơn là chẳng ai để ý đến ta nữa.
Ngay cả người phụ nữ xinh đẹp vừa dỗ ta cũng mặc kệ ta ngồi đó lau nước mắt.
Nàng tiếp tục viết viết vẽ vẽ.
Còn ra lệnh cho những người khác không được nhìn ta.
Ta đau lòng đến mức muốn chết luôn cho xong.
Người ở đây kỳ quái quá.
Ta muốn về nhà...
Hu hu hu...
Khóc mãi khóc mãi, ta hết sức.
Mà khóc nhiều thì cũng đói bụng.
Ta lén quan sát xung quanh.
Người trong phòng còn nhiều hơn đồ bày biện.
Ai nấy đều cúi đầu gần chạm ngực.
Cổ họ không mỏi sao?
Làm nô tài ở Trung Nguyên thật thảm.
Con ếch trong bụng bắt đầu kêu ọp ọp.
Ta nhìn khắp căn phòng.
Thế mà chỉ có bên cạnh nàng đặt một đĩa bánh ngọt.
Mẫu thân từng dạy.
Là công chúa thảo nguyên, dù ở đâu cũng không được quên lễ nghi.
Ta bèn hành lễ theo phong tục thảo nguyên:
“Cô nương xinh đẹp, ta có thể... hức... ăn bánh của cô không?”
“Đã no đến nấc rồi còn ăn.”
Giọng nàng rất lạnh.
Đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng dữ quá.
“Lại đây lấy đi.”
Được nàng cho phép, ta vịn mép bàn, kiễng chân với tay lấy bánh.
Nhưng người quá thấp.
Cố thế nào cũng không với tới.
Thật đáng ghét.
Để xa như vậy làm gì?
Không muốn cho thì nói thẳng đi.
Cuối cùng nàng cũng phát hiện lương tâm, ngẩng đầu nhìn ta một cái rồi đẩy đĩa bánh tới trước mặt ta.
Trong đĩa có đủ loại bánh nhiều màu sắc.
Ta nuốt nước miếng.
Không biết nên ăn loại nào trước đây.
“Bánh đậu xanh ngon nhất.”
“Ngọt mà không ngấy.”
Ồ?
Nàng vậy mà còn chủ động giới thiệu.
Chắc không đến nỗi khó ăn đâu nhỉ?
Chỉ không biết bánh đậu xanh ở đây có ngon bằng bánh mẫu thân làm không.
Ta cầm một miếng lên cắn thử.
Chậm rãi nếm vị.
Đương nhiên không thể bằng tay nghề của mẫu thân.
Nhưng cũng tạm chấp nhận được.
Cứ ăn đỡ vậy.
Rảnh rỗi chẳng có việc gì làm.
Ta muốn tìm người chơi cùng.
Nhưng người trong phòng ai cũng trầm mặc.
Có miệng mà như không thể tùy tiện nói chuyện.
Thế là ta vừa ăn bánh đậu xanh vừa ngắm tranh.
Tiện thể hỏi:
“Có phải cô chỉ biết vẽ chim thôi không?”
Ta nhìn thấy tay nàng khựng lại.
Sau đó quay sang, nghiêm mặt nói:
“Ta vẽ chim họa mi.”
“Không hiểu thì im miệng.”
Ta bĩu môi.
Suýt nữa lại khóc.
Ngoài phụ thân ra chưa từng có ai dữ với ta như vậy!
Nhưng nghĩ kỹ lại thì thôi.
Khóc cũng tốn sức lắm.
Ta tuyệt đối không thể trở thành một công chúa khóc đến chết được.
Như thế sẽ làm mất mặt đại thảo nguyên của chúng ta.

