Hoàng Hậu Của Hoàng Đế Hơi Dữ

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, ta đã hiểu rõ rằng nơi giống mê cung này chính là hoàng cung.

Còn người đàn ông đáng ghét kia...

Chính là hoàng đế của nơi này.

Địa vị của hắn hẳn cũng tương đương với phụ thân ta là vương trên thảo nguyên, thống trị cả Trung Nguyên. Trung Nguyên rộng lớn quá, rộng đến mức chỉ cần ra khỏi thảo nguyên, tất cả đều là đất đai của hắn.

Ta rất không thích hoàng cung. Người qua kẻ lại, cung nữ thái giám đi tới đi lui, nhưng ai nấy đều cúi đầu ủ rũ như không có sức sống. Chủ động chào họ cũng không đáp lại, động một chút là “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, miệng kêu: “Nô tỳ không dám, nô tỳ không dám.”

Có gì mà không dám chứ? Ta chia bánh ngọt cho các ngươi thì cứ ăn thôi. Nhìn người thảo nguyên chúng ta hào sảng biết bao, chủ tớ có thể cùng nhau ăn thịt, cùng nhau uống rượu, cùng nhau nhảy múa, thú vị nhất là còn có thể chơi trốn tìm với nhau.

Nô bộc bên cạnh ta tên là A Á. Nàng lớn hơn ta ba tuổi, dáng người mũm mĩm, mỗi lần chơi trốn tìm đều thích chui vào tủ. Nàng béo quá, nửa người còn lộ ra ngoài, bắt nàng thật sự quá dễ.

Đây cũng là lý do ta thích chơi với nàng. Đứa trẻ nào mà chẳng thích cảm giác vui sướng khi chiến thắng chứ?

Vừa nghĩ đến A Á, ta lại nhớ đến cảnh mẫu thân phủi đất trên người ta. Dù ta nghịch ngợm thế nào, bà cũng chưa từng nổi giận, chỉ bất đắc dĩ lôi phụ thân ra dọa ta: “Hy Hy, con nhìn xem, a cha con đang trừng mắt nhìn con ở phía sau kìa.”

Thường những lúc ấy ta sẽ sợ đến mức ôm chặt mẫu thân, rúc vào lòng bà. Nhưng bị lừa nhiều lần rồi, tất nhiên ta không tin nữa, cứ thế buông thả lăn lộn trên thảo nguyên cùng A Á.

Ta nhớ A Á và mẫu thân rồi.

Căn phòng quá rộng, ta luôn cảm thấy lạnh. Ta rất muốn ôm mẫu thân, ngửi mùi bồ kết trên người bà, nghe bà hát ru rồi chìm vào giấc ngủ.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, ta mở mắt ra, chân trần bước xuống giường. Trong phòng ánh sáng lờ mờ, im ắng không một tiếng động. Ta hơi sợ, bỗng bên tai vang lên tiếng hít thở rất khẽ.

Người ta run lên, trong đầu không tự chủ được hiện ra câu chuyện ma tiểu thúc thúc từng kể cho ta.

“Rất lâu rất lâu trước đây, trong một ngôi làng bỏ hoang có một cô nương sống ở đó. Mỗi đêm khi tỉnh dậy, nàng đều nghe thấy có người đang ngáy...”

Thúc thúc cố ý hạ giọng kể, còn làm mặt quỷ, cố tình tạo ra bầu không khí đáng sợ. Ký ức ấy thật sự vẫn còn rõ mồn một.

Cứu mạng, hình như ta cũng nghe thấy rồi...

Có ma!

Ta muốn tìm mẫu thân, ta muốn tìm A Á, ta muốn ngủ cùng mẫu thân, ta không muốn ở trong hoàng cung nữa, ta muốn về nhà...

Ta bịt tai, khóc đến xé lòng xé phổi, bất chấp tất cả lao ra ngoài cửa.

Trước mắt đột nhiên sáng bừng. Người kia cầm đèn lồng, từ trên cao nhìn xuống ta, phía sau còn có hai cung nữ đi theo. Gương mặt nàng rất đẹp nhưng sắc mặt lại rất khó coi, còn khó coi hơn cả a cha ta, giống như vừa bị ai chọc giận vậy.

À đúng rồi, nàng là hoàng hậu, thê tử của hoàng đế. Nàng hơi hơi dữ một chút.

Ta sợ nàng.

“Ta ở cách hai gian phòng còn nghe thấy ngươi gào khóc. Im miệng, không được gào nữa.”

Bị nàng quát như vậy, ta lại không còn sợ lắm, khóc không thành tiếng nói: “Có... có... ma.”

Nàng ngồi xổm xuống, đưa đèn lồng lên trước mặt mình. Lập tức cả gương mặt nàng hiện ra thứ ánh sáng âm u rợn người: “Trong cung này đúng là từng chết một người, đó chính là tiên hoàng hậu. Có phải ngươi nhìn thấy nàng rồi không...”

Ta không chịu nổi bị dọa, cả người túa mồ hôi lạnh, nước mắt như van nước không khóa được. Lần này đến lượt nàng bịt tai, lạnh lùng nhìn ta khóc hồi lâu, sau đó mất kiên nhẫn bế ta lên, đặt ta trở lại giường, bản thân nàng cũng nằm lên.

“Được rồi được rồi, vừa rồi chỉ dọa ngươi thôi, đừng khóc nữa.” Nàng nhẹ nhàng vỗ bụng ta, hai mắt hơi khép, dịu giọng dỗ ta: “Ngủ đi, khóc cả ngày rồi, cổ họng cũng sắp hỏng rồi.”

Ta dần ngừng khóc, thút thít nhắm mắt lại. Nhưng chẳng bao lâu sau, cơn buồn ngủ biến mất sạch. Ta mở mắt nhìn nữ nhân nằm bên gối.

Nàng thật sự rất đẹp. Da trắng gần giống sữa dê, hàng mi dày hơi cong, giống như chiếc quạt nhỏ, môi đỏ hồng, nhìn còn mềm hơn bánh ngọt.

Ngoài mẫu thân ra, nàng là nữ nhân đẹp nhất ta từng thấy. Hơn nữa trên người nàng cũng có mùi bồ kết.

Ta không nhịn được dịch vào lòng nàng, ngón tay khẽ móc cổ áo nàng, nhỏ giọng nói: “Mùi trên người cô giống hệt mẫu thân ta.”

“Dừng lại.”

Nàng đột nhiên mở to mắt, cau mày nghiêm túc nói: “Ngươi đừng coi ta là mẫu thân ngươi. Ta mới mười sáu tuổi thôi, không sinh nổi đứa con lớn như ngươi đâu.”

Trong lòng ta khinh thường nghĩ, đúng là tự cho mình là đúng. Cô làm sao so được với mẫu thân ta, ta cũng đâu bú một ngụm sữa nào của cô.

Nếu sau này phải sống cùng nhau, dù sao cũng cần có cách xưng hô, không thể cứ nàng nàng nàng mãi được, ta bèn mở miệng gọi: “Hoàng hậu nương nương.”

Nàng “ừm” một tiếng, hỏi ta: “Ngươi tên gì?”

“Linh Hy. Cô có thể gọi ta là Hy Hy, ở nhà mọi người đều gọi ta như vậy.”

“Ta tên Phó Vân Khanh, sau này ngươi cứ gọi tên ta đi.”

Nàng nói rồi đổi sang tư thế nằm ngửa, bàn tay vẫn nhẹ nhàng vỗ lên bụng nhỏ của ta: “Ta không thích cách xưng hô hoàng hậu này. Khi ở trong cung, ngươi cứ gọi tên ta.”

“Được, Phó Vân Khanh.” Ta nói.

Nàng dường như khẽ cười một tiếng, giọng rất nhẹ. Cung điện rộng lớn lập tức không còn lạnh lẽo như vậy nữa.

Người ta chính là hoàng hậu cao quý của Trung Nguyên, vậy mà nàng lại cho phép ta gọi thẳng khuê danh. Đợi ta về thảo nguyên, nhất định phải khoe thật kỹ với A Á và các thúc thúc, để họ biết ta ở hoàng cung sống tốt đến mức nào.

Ta vui cực kỳ, hưng phấn vểnh hai bàn chân nhỏ lên, đắc ý quên hình, gọi liền mấy tiếng: “Phó Vân Khanh, Phó Vân Khanh!”

“Bốp!”

Nàng vỗ một cái lên mu bàn chân ta, nghe giọng là biết nàng đang sa sầm mặt: “Ngươi ba tuổi à? Ấu trĩ.”

Vừa rồi còn tốt đẹp lắm mà, vậy mà trở mặt còn nhanh hơn lật sách. Ta tủi thân mím môi: “Ta... sáu tuổi.”

“Ngủ.”

Phó Vân Khanh xoay lưng đi. Ta đợi một lát, chắc nàng đã ngủ rồi, thế là ta dịch từng chút, cẩn thận tới gần nàng hơn, đặt tay lên eo nàng, dần dần ủ cơn buồn ngủ.

Đêm đầu tiên ngủ trong hoàng cung không hề yên ổn. Ban đêm ta luôn bị ác mộng làm tỉnh giấc, may mà bàn tay vỗ lên bụng nhỏ của ta chưa từng rời đi.

Chỉ cần Phó Vân Khanh không bày sắc mặt khó coi, nàng vẫn miễn cưỡng có thể dính dáng đôi chút tới hai chữ dịu dàng.

Ví dụ như bữa trưa hôm nay, nàng chu đáo chuẩn bị cho ta một chiếc đùi cừu nướng. Trời ạ, ta ôm chiếc đùi cừu nướng bóng mỡ, hai mắt sáng rực, trực tiếp ném bát đũa xuống, bò dưới đất ôm chân nàng cảm động đến rơi nước mắt: “Phó Vân Khanh, Phó Vân Khanh, ta thích cô quá. Cô còn tốt hơn mẫu thân ta nữa, bà rất ít khi đồng ý cho ta ôm đùi cừu gặm như thế này, cứ bắt ta ăn nhiều rau và cá.”

“Ồ? Trong mơ còn gọi mẫu thân, mẫu thân, vậy mà bây giờ mẫu thân ngươi lại không bằng người khác rồi à? Đồ nhỏ vô lương tâm.”

Ta ngẩng đầu lên, trong mắt Phó Vân Khanh tràn đầy ý cười. Vào cung một tháng rồi, đây là lần đầu tiên ta thấy đôi mắt nàng khác thường ngày, không còn lãnh đạm như nước, mà sáng lấp lánh như sao.

Nàng cong môi, dùng ngón trỏ chạm lên trán ta, nói: “Ta đồng ý với cách nghĩ của mẫu thân ngươi. Ở tuổi này mà quá thích ăn thịt không phải chuyện tốt. Ăn uống lành mạnh phải chú trọng cân bằng dinh dưỡng, cho nên chiếc đùi cừu nướng này chỉ để cho ngươi nhìn cho đỡ thèm thôi.”

Phó Vân Khanh phất tay, lập tức có hai cung nữ bưng tới một đĩa cá hấp và một đĩa rau xanh mướt. Miếng đùi cừu sắp vào miệng lại bay mất, ta “oa” một tiếng khóc òa lên.

Kẻ lừa đảo, đại lừa đảo. Tiểu thúc thúc nói đúng, lời của nữ nhân xinh đẹp không thể tin. Miệng nữ nhân, quỷ chuyên gạt người.

Nàng vừa thấy ta khóc liền ghét bỏ cau mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn đẩy đùi cừu tới trước mặt ta: “Gặm đi, gặm mạnh vào, béo chết ngươi, con thỏ mập nhỏ.”

Phó Vân Khanh lúc tức giận đáng sợ quá, quanh người nàng như bốc lên một ngọn lửa. Ta càng không dám ăn, chỉ đành ép mình không nhìn đùi cừu nướng, lặng lẽ gắp rau ăn.

Ta vừa ăn vừa lén quan sát nàng, thấy nàng dùng dao găm lóc thịt đùi cừu nướng. Những lát thịt mỏng được cuốn chung với lá rau, nàng dùng tay vê lại rồi đưa đến bên miệng ta: “Há miệng.”

Ta tuyệt đối không dám há miệng, ánh mắt né tránh, suy đoán ý đồ của nàng, muốn đợi nàng hết giận rồi mới ăn.

“Yên tâm, ta rửa tay rồi. Nếu ngươi không ăn, ta sẽ...”

Ngay lúc nàng còn chưa kịp đổi ý, ta “ào” một cái cắn lấy ngón tay nàng, ăn luôn miếng rau bọc thịt.

Nàng bật cười. Thật kỳ lạ, rõ ràng trong miệng đang ăn thịt, nhưng nhìn nụ cười của nàng, lại giống như vừa ăn một miếng phô mai, chỗ nào cũng ngọt lịm.

Ăn cơm xong, có một thái giám tới, nói vài câu ngắn ngủi với Phó Vân Khanh. Đợi hắn đi rồi, nàng liền ngồi trước gương vẽ mày.

Ta ngồi xổm bên chân nàng, nhìn nàng chằm chằm. Lạ thật đấy, ăn tối xong thì nên nghỉ ngơi mới đúng, sao còn trang điểm chải chuốt làm gì?

Phó Vân Khanh dường như nhìn ra nghi hoặc của ta, nàng nói hoàng thượng muốn tới qua đêm.

“Ồ.”

Rất nhanh ta đã phản ứng lại điều đó có nghĩa là gì, thất vọng thở dài: “Phó Vân Khanh, cô có thể đuổi hắn xuống gầm giường không? Ta muốn ngủ với cô.”

Người lớn đều nói trẻ con nói gì cũng không kiêng kỵ. Có lẽ câu này của ta khiến nàng bật cười, nàng bế ta lên đặt trên đùi mình, khẽ cạo mũi ta, cười tủm tỉm nói: “Hôm nay ta tâm trạng tốt, thưởng cho ngươi tối nay được ăn thêm một lần đùi cừu nướng.”

“Phó Vân Khanh! Phó Vân Khanh!”

Mỗi khi kích động, ta lại thích gọi tên nàng không ngừng. Không có gì vui hơn đùi cừu nướng cả. Để bày tỏ lòng biết ơn, ta dùng chiêu trò trẻ con thường dùng để lấy lòng người lớn, ôm mặt nàng hôn mạnh một cái.

Nàng cười cong cả mày mắt, trong lòng ta như nở hoa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.