Tên hoàng đế đáng ghét mỗi lần tới đều ôm ta. Ta mới không muốn để hắn chạm vào, liền giãy giụa dùng chân đạp hắn. Sau đó thái giám thân cận của hắn sẽ kinh hãi thất sắc, vểnh ngón tay hoa lan, the thé giọng mắng ta: “To gan, to gan!”
“Không sao, không sao.”
Hoàng đế cười ha hả thả ta xuống, kéo Phó Vân Khanh đi mất.
Ta tức sắp chết, đấm một quyền lên bàn. Tên nam nhân thối tha cướp mất Phó Vân Khanh của ta, buổi tối nàng không ở đây, ta sẽ gặp ác mộng!
Điều càng khiến ta tức giận là hắn liên tiếp mấy đêm đều ngủ lại trong phòng Phó Vân Khanh, hại ta nửa đêm cứ nhớ tới câu chuyện ma tiểu thúc thúc từng kể, cả đêm mất ngủ.
Ta trằn trọc mãi không ngủ được, lúc thì nhớ mẫu thân, lúc lại nhớ Phó Vân Khanh. Chỉ có luân phiên nghĩ đến hai người họ, ta mới miễn cưỡng xua đi được chút sợ hãi khi một mình ở trong bóng tối.
Cố chịu qua tối nay vậy. Biết đâu ngày mai hoàng đế sẽ không tới nữa. Hắn ngày lo trăm công nghìn việc, dù sao cũng rất bận mà.
Để ép mình nhanh chóng ngủ, ta bắt đầu đếm cừu. Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, bốn con cừu...
Ta đếm đến khoảng hơn một trăm con thì càng lúc càng tỉnh táo. Đúng lúc ta định từ bỏ, bên ngoài bỗng truyền đến một loạt tiếng bước chân, nghe động tĩnh giống như có rất nhiều người đi qua sân. Cũng chỉ khi hoàng đế xuất hành mới có trận thế này, chẳng lẽ hắn nửa đêm rời đi rồi? Chắc chắn là có chuyện quan trọng gì đó, làm quân vương mà, đúng là số phải lao tâm khổ tứ.
Ta vội vàng xuống giường đi giày, chạy thẳng đến phòng Phó Vân Khanh. Ta sợ nàng đã ngủ rồi, vừa đẩy cửa đã gọi lớn: “Phó Vân Khanh, Phó Vân Khanh, ta tới tìm cô ngủ đây.”
Nhưng vừa bước vào cửa, nụ cười của ta lập tức đông cứng lại.
Phó Vân Khanh ôm gối ngồi dưới đất, y phục lỏng lẻo khoác trên người, để lộ hơn nửa bờ vai, đang cúi đầu khóc khe khẽ.
Đây là lần đầu tiên ta thấy người lớn khóc, nhất thời không khỏi luống cuống. Nhìn nàng khóc, trong lòng ta cũng khó chịu đến hoảng, bèn bước tới, xoắn ngón tay hỏi nàng: “Phó Vân Khanh, cô sao vậy?”
Dường như phản ứng của nàng rất chậm, mãi sau mới nhận ra sự xuất hiện của ta. Nàng lau nước mắt, kéo lại y phục, giọng nghẹn ngào: “Ngươi chạy tới đây làm gì?”
“Ta ngủ không được, muốn ngủ cùng cô.”
Ta dùng khóe mắt lén nhìn, nàng đã ngồi lên giường, vẫy tay với ta: “Qua đây ngủ đi.”
“Ừm!”
Ta chạy vội tới, nhào vào lòng nàng, cũng chính lúc này ta phát hiện bên má phải nàng có vài vệt đỏ, trên cổ cũng có. Da nàng vốn trắng, vừa nhìn đã thấy đặc biệt chói mắt.
“Hoàng thượng đánh cô à?”
Nàng tránh không đáp, chỉ vén góc chăn ra ý bảo ta nằm vào.
Trong lồng ngực ta lập tức bốc lên một đốm lửa, càng cháy càng dữ, ta dùng sức đấm vào chăn nệm: “Quá đáng quá rồi, a cha ta chưa bao giờ đánh mẫu thân ta cả!”
Phó Vân Khanh lại lau nước mắt.
Ta đau lòng vô cùng, bưng lấy mặt nàng, nhẹ nhàng thổi lên vết hằn trên mặt nàng: “Phù phù là hết đau rồi.”
Hồi nhỏ ta bị ngã đau ở đâu, mẫu thân cũng thổi phù phù vào vết thương của ta như vậy, kết quả thật sự sẽ không còn đau nữa.
Ta thổi phù phù rất lâu, nàng vẫn luôn không nói gì, hàng mi ướt đẫm, cứ nhìn ta chằm chằm, nước mắt rơi lộp độp, nhỏ xuống mu bàn tay ta.
“Không khóc, không khóc nhé.” Ta vừa dùng ngón tay lau nước mắt cho nàng, vừa liên tục an ủi: “Đợi lần sau hắn tới, ta sẽ đá hắn, thay cô trút giận.”
Lời nói ngây thơ vô tội của trẻ con quả nhiên có tác dụng, Phó Vân Khanh bật cười thành tiếng, hai tay vòng ôm lấy ta, nói: “Hắn là hoàng đế, không thể tùy tiện đá hắn đâu. Ta không cần ngươi thay ta trút giận, ngươi phải nhớ kỹ, biết chưa?”
“Biết rồi.”
Ta hơi ngẩng đầu, nhìn khóe mắt đỏ hoe của nàng, cố ý cười hì hì thật lớn. Nàng cũng bị nụ cười ngốc nghếch của ta lây sang, cười theo.
Thấy chưa, thời khắc mấu chốt vẫn phải trông vào ta.
Phó Vân Khanh à Phó Vân Khanh, may mà bên cạnh cô có thêm một ta, lúc cô đau lòng khổ sở, ít nhất cũng sẽ không quá thống khổ.
Cũng vì vậy, ta may mắn vì có cô, ta mới có thể nhận được chút hơi ấm trong chốn hoàng cung này.
Chúng ta cùng lên giường nghỉ ngơi. Cũng chính đêm ấy, Phó Vân Khanh mở lòng với ta, một đứa trẻ mới sáu tuổi. Nàng nói với ta rất nhiều chuyện, ta buồn ngủ đến mức mắt cũng không mở nổi, còn ta ngủ thiếp đi lúc nào thì đã không nhớ nữa.
Chỉ có một câu nói cắm rễ thật sâu trong đầu ta.
“Ta không muốn làm hoàng hậu, ta từng cầu xin cha mẹ rồi, nhưng họ không nghe. Họ nói hoàng mệnh không thể trái...”
Phó Vân Khanh nói đến đây, trong cổ họng nàng tràn ra tiếng nức nở bị kìm nén. Ta không ngừng lau nước mắt cho nàng, dùng giọng điệu người lớn dỗ trẻ con để dỗ nàng: “Không làm, không làm. Cô không phải hoàng hậu, cô là Phó Vân Khanh. Hoàng hậu chó má gì chứ, ai thích làm thì để người đó làm đi.”
Nàng lại bị ta chọc cười, đang khóc lại bật cười, còn nghiêm túc dạy ta rằng tiểu cô nương phải văn tĩnh, hiểu sách vở lễ nghĩa, không được nói lời th* t*c.
Từ sau đêm đó, ta thường nghĩ, Phó Vân Khanh quanh năm không ra khỏi cửa, trong hoàng cung rộng lớn như vậy mà ngay cả một người bạn tri kỷ cũng không có. Nếu sau này ta về nhà, nàng cô đơn lẻ loi thì phải làm sao đây?
Cho nên ta cầu mong thời gian có thể trôi chậm một chút, hy vọng mình đừng lớn quá nhanh, như vậy ta có thể ở bên nàng lâu hơn. Nguyện vọng nhỏ bé ấy vừa mới nảy mầm trong lòng thì một tin xấu đã truyền đến.
Ta phải rời khỏi Phó Vân Khanh rồi. Nghe nói Cầm phi nương nương dưới gối không con lại không thể mang thai nữa đã nhìn trúng ta, muốn nhận ta làm dưỡng nữ.
Hoàng thượng vì đang chiến tranh lạnh với Phó Vân Khanh, trong lúc tức giận liền đồng ý.
Ta sắp nổ tung rồi, hận không thể lập tức trở nên cường tráng như các thúc thúc, lôi hoàng đế ra đánh cho một trận, bắt hắn phải kêu ông nội, ta biết sai rồi. Đáng tiếc ta nhỏ bé, nắm đấm cũng nhỏ bé, chẳng có chút năng lực nào.
Phó Vân Khanh đã sớm biết tin này, vậy mà nàng chẳng nói một lời, vẫn mỗi ngày cúi đầu trên án vẽ chim. Ta sốt ruột đến xoay vòng vòng. Thấy nàng bình tĩnh như vậy, ta càng giận không có chỗ trút, bèn cố ý làm đổ nghiên mực của nàng, khiến một bức tranh của nàng bị hủy sạch.
Vậy mà nàng lại không hề tức giận, chỉ nhàn nhạt liếc ta một cái, cầm giấy vẽ mới lên rồi bắt đầu vẽ lại.
“Cầm phi nương nương nói mỗi ngày sẽ chuẩn bị phô mai và đùi cừu nướng cho ta ăn, còn nói đợi lần sau hoàng thượng ra hồ du ngoạn, nàng ấy cũng sẽ dẫn ta đi cùng, mua cho ta thật nhiều đồ chơi dân gian.”
Thật ra ta cố ý chọc tức Phó Vân Khanh. Cầm phi nương nương đúng là thích ta, nhưng nàng ấy chưa từng hứa với ta những thứ này. Ta nói xong, hai má nghẹn đến đỏ bừng, vậy mà thứ đợi được chỉ là một tiếng lạnh nhạt: “Ồ.”
Ta thật lòng coi nàng là bạn, vị trí của nàng trong lòng ta đã xếp thứ ba rồi. Bây giờ xem ra, thôi vậy thôi vậy, một tấm chân tình rốt cuộc vẫn là trao nhầm chỗ.
Ta đi thu dọn tay nải, rời khỏi nơi đau lòng này. Ta hậm hực đeo tay nải nhỏ bước ra khỏi cửa, nhưng Phó Vân Khanh lại chắn đường ta, một tay túm lấy cổ áo sau của ta, nói: “Nàng ta có thể cho ngươi thứ gì, ta cũng có thể cho ngươi thứ đó. Ngoại trừ tạm thời không thể xuất cung, những thứ khác ngươi muốn gì, ta sẽ cố gắng cho ngươi. Không được đi.”
Như vậy còn tạm được, ta âm thầm đắc ý. Người lớn sĩ diện, phải dùng phép khích tướng k*ch th*ch một phen thì mới chịu xuống nước.
Vấn đề lớn nhất trước mắt chính là hoàng đế. Ta đột nhiên nhớ tới mấy chữ nặng nề kia, hoàng mệnh khó trái...
Ta thất vọng xị mặt xuống, buồn bực nói: “Hoàng thượng đã đồng ý rồi, Cầm phi nương nương đang đợi ta qua đó.”
“Chỗ hoàng thượng ta sẽ nghĩ cách.” Bàn tay nàng vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu ta, nàng dịu giọng nói: “Về phòng luyện chữ đi, đợi ta trở về.”
Ta còn chưa kịp mở miệng, tà váy của nàng đã vội vã biến mất khỏi tầm mắt ta.
Phó Vân Khanh đi lần này rất lâu vẫn chưa trở về. Một mình ta buồn chán, quỳ trên chiếc ghế nàng thường ngồi, cầm bút luyện chữ, mặt mày ủ rũ, thở ngắn than dài.
Chữ của ta rõ ràng rất đẹp mà, tại sao nàng cứ chê ta viết xấu chứ.
Ta đợi mãi đến lúc mặt trời nghiêng về tây, ráng chiều rực rỡ phủ đầy sân, ta đã viết kín ba tờ giấy, bóng dáng Phó Vân Khanh mới chậm rãi trở về.
Ta cầm chữ đã viết xong đưa cho nàng xem, không vui bĩu môi: “Sao giờ cô mới về?”
“Chỗ Cầm phi ngươi không cần qua nữa, ta đã nói ổn với hoàng thượng rồi.” Nàng kiểm tra nhiệm vụ hôm nay của ta, vẻ ghét bỏ hiện rõ trên mặt: “Chậc chậc, như chó bò vậy.”
Ta tức giận phản bác lại: “Cô mới là chó ấy!”
Phó Vân Khanh nhìn dáng vẻ ta giậm chân như muốn cắn người, cười đến không thở nổi. Ta lặng lẽ nhìn nàng, mặc cho nàng cười nhạo ta.
Đợi cuối cùng nàng cười đủ rồi, nàng lại cầm bút vẽ mũi ta đen sì: “Chó con, chó con.”
Hóa ra người lớn đều ấu trĩ như vậy sao, thật khiến người ta đau đầu. Ta đội chiếc mũi chó con đuổi bắt với nàng, trong điện tiếng cười nói không dứt bên tai, ngay cả những cung nữ thường ngày trầm lặng cũng không nhịn được cúi đầu cười trộm.
Mong những ngày tháng yên ổn tốt đẹp này có thể kéo dài thật lâu, nhưng ta lại tham lam mong thời gian chậm hơn, chậm hơn nữa. Ta đúng là mâu thuẫn quá mà!

