Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 105: Ma da (10)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 105 miễn phí!

Một thái giám nhỏ thó, mày thanh mắt hí, mặt đỏ bừng vì mới chạy vội đến, vừa lau mồ hôi vừa hỏi:

– A Chu! A Chu! Triều đình sắp chọn đám bọn mình vào Cấm Vệ đó! Sân thi đấu ở ngay bãi đất trống trước gốc liễu kia kìa. Bọn Trương A Man đi hết rồi, bọn mình có đi không?

– Ái chà.

Chu Kỳ trêu ghẹo cậu bạn từ thuở nhỏ của mình. Hồi đó, Phùng Nhị Lang còi cọc hệt như một cọng giá èo uột vậy. Ai mà ngờ sau này hắn lại khoác lên mình áo bào xanh, bụng phệ ưỡn ra trông chẳng khác gì hạt đậu tròn vo chứ.

Biết rằng đây chỉ là một giấc mơ, Chu Kỳ lúc này là một linh hồn trưởng thành nhập vào thân xác của mình thuở thiếu thời. Nàng lanh lẹ nhảy xuống cọc luyện công, đưa tay lau mồ hôi. Lòng bàn tay chợt đau rát vì vừa bị thầy Tô đánh.

“Ông cụ đánh ác thiệt…” Cả Chu Kỳ lúc lớn và Chu Kỳ thuở nhỏ cùng nhau than vãn.

Chu Kỳ chà tay vào vạt áo, đáp lại:

– Đi chứ! Sao lại không đi?

– Cơ mà… – Phùng Nhị Lang nhăn nhó. – Toàn là bốc thăm rồi đấu với nhau thôi. Anh cả Lưu khoẻ thế kia, người cứ sừng sững như núi mà bị thằng nhãi mười tám mười chín tuổi đánh cho mũi miệng chảy máu ròng ròng, còn vẹo cả sống mũi kia kìa. Đã bị dần một trận vô ích còn không được chọn.

– Chẳng qua là bị đánh một trận vẹo sống mũi thôi mà? Có nhằm nhò gì đâu. Cậu nghĩ coi, nếu trúng tuyển là được ra ngoài chơi bời đấy.

Chu Kỳ chạy ra ngoài hiên lấy thanh kiếm tre do thầy Tô làm rồi định đi ngay.

– A Kỳ! con đi đâu đấy? – Bà Hàn từ trong nhà đuổi theo ra. – Đừng có đi đánh nhau đấy.

– Đâu có đánh nhau đâu. Con giã gạo xong rồi ạ. Bà đừng có nghe Đồng Tam Nương xúi rồi làm việc hộ cho chị ta đấy nhé.

– Này! Này! A Kỳ!

Bà Hàn gọi với theo từ phía sau.

Vừa ra khỏi cửa, Chu Kỳ thuở nhỏ bắt gặp hai tiểu hoạn quan nữa. Thế là nàng dẫn cả đám chạy một mạch mất hút. Chu Kỳ lúc lớn ngoảnh đầu lại chỉ thấy một bóng người mờ mờ.

Loáng cái đã thấy cảnh giao đấu trên sân, Chu Kỳ đánh với một hoạn quan chừng mười bảy mười tám tuổi, khi đó nàng chỉ cao đến ngực gã. Thấy vậy, quan tuyển chọn ngồi bên lề khẽ nhíu mày lại.

Sau này Chu Kỳ mới biết hồi ấy buổi sáng là tuyển chọn hoạn quan, buổi chiều mới đến lượt cung nữ. Nàng đã đến nhầm giờ. Đám đông xung quanh chen lấn xô đẩy, người phụ trách phân nhóm trong lúc bận rộn đã nhầm lẫn, nghe mỗi cái tên “Chu Kỳ” thì chỉ tưởng đó là một tiểu hoạn quan. Thành ra nàng bị gọi ra sân thi đấu mà chẳng ai phát hiện cả.

Hoạn quan đối thủ của Chu Kỳ cũng nhíu mày nhìn nàng:

– Bị đánh đau cũng đừng khóc nhè đấy nhé.

Chu Kỳ cười toe toét, lao vào tung ngay một quyền. Gã hoạn quan vội xoay người tránh đi, nhưng cú thứ hai của Chu Kỳ đã vút tới. Gã vừa giơ tay đỡ thì Chu Kỳ đã trút xuống một loạt đòn tấn công dồn dập: đấm thẳng như chớp giật, đấm móc như hổ vồ, rồi chuyển từ đấm tay sang thúc cùi chỏ.

Có lẽ gã không ngờ một cô cung nữ nhỏ nhắn lại “hung hăng” đến vậy. Nàng liều mạng hệt như “chó hoang”, khiến gã đã rơi vào thế bị động ngay từ đầu.

Thế nhưng dù sao gã cũng cao lớn, sức vóc khoẻ mạnh, võ công cực kỳ thâm hậu, dần dần đã nắm rõ lối đánh và điểm yếu của Chu Kỳ. Lúc Chu Kỳ tung chiêu Gấu Đen Phá Đá đấm vào ngực trái hoạn quan lần nữa, gã đã túm chặt nắm đấm của nàng.

Chu Kỳ không rút tay về được, vội tung ra chiêu Vượn Trắng Dâng Thuốc nhằm thẳng vào cổ họng của đối thủ.

Gã hoạn quan nhếch mép cười khẩy, chộp lấy tay phải của Chu Kỳ như thể đã đoán trước được vậy. Thế nhưng, gã vừa nhấc gối định đá văng Chu Kỳ ra khỏi sân đấu thì bị nàng húc mạnh một cú vào cổ.

Cú húc đầu ấy cực mạnh, gã hoạn quan suýt thì nghẹt thở. Gã buông Chu Kỳ ra rồi loạng choạng lùi lại mấy bước.

Chu Kỳ chẳng thèm xông lên tặng thêm một cú nữa mà chỉ nhoẻn cười với gã. Gã hoạn quan xoa xoa cổ, ôm quyền chào nàng. Sau đó, gã quay sang hành lễ với quan chủ khảo đang ngồi bên sân rồi lẳng lặng rời đi.

Người tiếp theo bị đánh bại còn nhanh gọn hơn. Đó là một hoạn quan khoảng mười sáu mười bảy tuổi. Hắn nghĩ Chu Kỳ giỏi quyền thuật nên đã đấu chân với nàng, nhưng chưa đầy mười chiêu đã bị Chu Kỳ đạp bay khỏi sân.

Người phụ trách tuyển chọn là Tướng quân Ngụy Hồng, sau này trở thành người của Can Chi Vệ đồn trú tại Hà Đông, cùng với Phùng Dữu, Trưởng Chi Tý thuộc Bộ Giáp. Hai người liếc mắt nhìn nhau, gật đầu tỏ ý hài lòng:

– Được rồi.

Chu Kỳ nhoẻn miệng cười, hành lễ rồi bước xuống sân đấu.

Đám người Phùng Nhị hoàn toàn không dám ra sân mà chỉ vây quanh Chu Kỳ.

– A Chu, cậu cừ thật đó! Từ giờ cậu không còn là cung nữ nữa mà là cấm quân rồi đấy! Sau này cậu cũng có thể làm tướng quân luôn ấy chứ!

– A Chu, cậu ra ngoài đó chơi rồi về kể cho bọn tớ nghe thành Trường An thế nào nhé. Tớ quên mất ngoài đó thế nào rồi. Nghe nói là to lắm, to kinh khủng ấy.

– A Chu à, chợ Đông chợ Tây bán nhiều đồ ăn ngon lắm, cậu nhớ mua về cho bọn tớ với nhé.

– A Chu, cậu phải thường xuyên về thăm bọn tớ đấy.

Chu Kỳ thuở nhỏ cứ “ừ ừ” luôn miệng, trong bụng chỉ muốn chống nạnh bật cười ha hả thật to, cảm thấy mình quả thực là một đấng anh hùng. Linh hồn Chu Kỳ lúc lớn cũng bất giác mỉm cười theo.

Ngày tháng ở Can Chi Vệ trôi qua thấm thoắt tựa thoi đưa. Thao luyện, đối chiến mệt đến mức nằm bẹp gí dưới đất; vừa tán gẫu vừa đánh bài rồi bị dán giấy đầy mặt; thỉnh thoảng lại cùng đám anh em đi bắt trộm, thu tang vật, đánh hội đồng lũ lưu manh…

Từ khi được phân về Chi Hợi và có bổng lộc, Chu Kỳ cũng có thể tự do xuất cung. Nàng đã dùng tiền lương tháng đầu tiên của mình để mua đủ thứ ở chợ Đông, từ vải vóc, trâm cài cho đến rượu thịt, bánh kẹo, rồi mang hết về cung làm quà cho bà Hàn, thầy Tô và đám bạn cùng chơi ngày trước.

Bà Hàn rưng rưng nước mắt:

– Tiêu tiền linh tinh làm gì? Bà ở trong cung có thiếu gì đâu.

Vậy mà sau đó, bà lại nhất quyết lấy một ít bánh kẹo tặng cho Đồng Tam Nương. Chu Kỳ biết tỏng vì sao bà lại làm như thế, người thật thà cũng có lúc thích khoe khoang chứ bộ.

Thầy Tô thì nhíu mày cằn nhằn:

– Sau này cứ tới phường Vĩnh Hưng mà mua. Rượu ở chợ Đông đều nhập từ đó về rồi pha thêm nước. Ngửi một cái là biết rượu đã pha nước rồi.

Nói thì nói vậy chứ ông cụ vẫn uống một hơi hết non nửa vò.

Chu Kỳ lại lướt thoáng qua những mảnh ký ức mờ ảo trong giấc mộng. Hồi đó, nàng cứ ngỡ đời mình trọn vẹn biết bao, cho đến khi nhìn thấy giấy tờ chứng minh thân phận của Hứa Lan Nương, người cũng rời cung như mình.

Đi hỏi thêm một vài cung nữ và hoạn quan khác đã vào Can Chi Vệ, Chu Kỳ mới biết bọn họ đều đã được chuyển thành quân tịch và có giấy tờ chứng minh thân phận riêng, chỉ mình nàng không có mà thôi.

Chu Kỳ tìm đến Nhạc Trường Khánh, lúc bấy giờ là trưởng Chi Hợi, một quân nhân thực thụ.

– Lúc trước ta đã hỏi giúp rồi, đúng là không có tên của cô. – Nhạc Trường Khánh lúc nào cũng lạnh lùng, nghiêm nghị nhưng giờ đây lại thoáng vẻ không đành lòng. – Có lẽ vì cô còn nhỏ, tính tình còn bồng bột, chưa đủ chín chắn, cứ chờ thêm một thời gian nữa đi. Đợi đến khi lập được công tích, mọi việc ắt sẽ dễ dàng hơn.

Chu Kỳ thầm nghĩ: “Cũng phải, đợi lập được công tích thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều. Triều đình xưa nay vốn coi trọng quân công mà.”

Nhưng rồi nàng nào có gì đâu, công trạng lớn cũng không mà công lao nhỏ cũng chả có nốt. Có lần bị chém hai nhát kiếm vào sườn và đùi, Chu Kỳ vẫn cố cầm chân tên trộm “Đôi Tay Ẩn Hiện Trong Mây” khét tiếng của xứ Tây Nam cho đến khi đám người Nhạc Trường Khánh đến tiếp ứng. Khi ấy, cả bọn hợp sức đoạt lại tín vật do nước Nam Chiếu cống nạp, ấy vậy mà nàng chỉ được thăng lên chức Trí quả Hiệu uý hàm thất phẩm mà thôi.

Chu Kỳ, cô nàng vẫn còn cái vẻ gai góc, ương bướng và non nớt như quả xanh, rốt cuộc cũng chặn được Tưởng Phong khi ông ta trở về cung Hưng Khánh.

– Thưa Đại tướng quân, hạ quan không muốn thăng chức ạ, chỉ muốn xin ngài cho hạ quan giấy tờ chứng minh thân phận thôi.

Tưởng Phong khẽ nhướng mắt nhìn nàng, khép chặt áo choàng rồi dẫn đám thuộc hạ bỏ đi mất.

Đứng giữa nền tuyết đọng, Chu Kỳ trông theo bóng lưng Tưởng Phong đang đi xa dần. Trong khoảng sân bên cạnh, đồng nghiệp Can Chi Vệ đang nói cười rộn rã. Sắp đến Tết rồi, mọi người vừa mới được phát tiền thưởng.

Chu Kỳ xoa mạn sườn cứ đau âm ỉ luôn, đôi mắt cay xè và ầng ậc nước, thầm nghĩ:Tại sao? Tại sao mình làm thế nào cũng không thể thoát khỏi cái thân phận nô tỳ nơi cung cấm này chứ?

Cảnh vật chợt biến đổi, lối đi đầy những ụ tuyết đọng chưa tan trong cung Hưng Khánh hoá thành gian phòng của Tưởng Phong. Ngồi trên chiếc sập gỗ đàn hương lớn, Tưởng Phong khẽ cười, chỉ vào chỗ đối diện:

– Ngồi đi.

Ông ta lại gọi một tiểu hoạn quan đến:

– Vừa nãy chẳng phải có món kem tuyết sao? Mang lên cho Chu Tướng quân một bát.

Chu Kỳ sớm đã trút bỏ cái vẻ ngây thơ bồng bột như lúc chặn đường Tưởng Phong ở cung Hưng Khánh năm xưa. Nàng cười cảm ơn rồi ngồi xuống, cầm thìa bạc nhỏ múc kem tuyết anh đào lên ăn. Ngẩng đầu thấy ánh mắt Tưởng Đại tướng quân lại có vẻ hiền từ hẳn đi, nàng cười hỏi:

– Con chợt nhớ ra một chuyện thế này. Ngài xem, giờ con có thể xin giấy tờ chứng minh thân phận được rồi chứ ạ?

Tưởng Phong nhìn Chu Kỳ:

– Nếu không có việc gì khác, ăn xong rồi về đi thôi. À, nghe nói con mua nhà ở cạnh Tạ Thiếu khanh bên Đại Lý Tự phải không?

Chu Kỳ đặt thìa bạc xuống, gật đầu cười nói:

– Nhà đó có phong thuỷ tốt lắm ạ. Quả trong vườn đã chín sớm lại còn ngọt nữa. Bao giờ đào chín, con biếu ngài một giỏ nhé.

Tưởng Phong lại mỉm cười:

– Ừ.

Chu Kỳ mở bừng mắt ra. Cảnh tượng ban ngày đi gặp Tưởng Phong đã chìm vào trong bóng đêm.

Tính nàng vốn ngây ngô, bỗ bã, lại trưởng thành muộn, nhưng có muộn đến mấy thì ngần ấy năm trôi qua, những điều cần biết cũng đã rõ ràng cả rồi. Đặc biệt là khi làm việc ở chi Hợi, nơi nàng thỉnh thoảng lại gặp những kỳ án rùng rợn và đã quá quen với đủ loại bí mật động trời.

Chào đời vào năm Đại Nghiệp thứ ba mươi mốt, chẳng bao lâu sau thì được Tưởng Đại tướng quân đưa vào cung và giao cho bà Hàn nuôi nấng, ấy vậy mà nàng lại theo họ “Chu” của một đại cung nữ…

Chu Kỳ cũng từng điều tra các đại thần có dính líu đến vụ án của Lệ Thái tử năm xưa. Trong số đó, người duy nhất mang họ “Chu” là Thái tử Thái phó, Tả bộc xạ Chu Bật. Ông cụ này có một con trai và một cháu trai, nhưng người con trai đã mất sớm, chỉ còn lại người cháu trai mới mười sáu tuổi và chưa kết hôn. Vậy lẽ nào người cháu trai này lại có con gái với một a hoàn nào đó hay sao?

Cũng có thể là các vị quan khác, vì vụ án năm đó liên luỵ đến quá nhiều người. Bao năm trôi qua, thế sự đổi thay, vụ án này không được Tam Ty xét xử, hồ sơ lại bị niêm phong hết rồi, thật khó mà điều tra cho ra lẽ.

Dần dà, Chu Kỳ cũng nghĩ thoáng hơn. Những chuyện cũ ấy cứ như lớp vảy máu đã khô, cạy ra chỉ làm rách da rách thịt, máu chảy đầm đìa mà thôi. Tội gì phải chuốc khổ vào thân chứ? Còn tấm giấy chứng minh thân phận kia, có thì thế nào, mà không thì đã sao? Cuộc sống vẫn tiếp tục trôi qua còn gì, cũng đâu ngăn được nàng đi chọi gà, đua ngựa hay tậu gươm đao đâu. Vậy thì cứ thế mà sống tiếp thôi…

Nhưng mà sự đời là như thế đó, luôn có những người, những chuyện bất ngờ xuất hiện…

Chu Kỳ ngồi dậy, bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ và mở cửa lưới ra. Bên ngoài, vầng trăng đã lặn, sao sáng đầy trời, trông đẹp làm sao. Nàng tựa mình lên bậu cửa hóng gió đêm và lắng tai nghe tiếng côn trùng kêu râm ran.

Gió đêm lùa qua làm tán cây khẽ lung lay, Chu Kỳ nghiêng đầu nhìn về bức tường phía Đông. Chợt nhớ đến câu chuyện “Cô hàng xóm nhà phía Đông” bắc thang trèo tường mà Trần Tiểu Lục đã kể cho mình nghe, nàng bất giác mỉm cười. Nét cười ấy vẫn thấp thoáng trên khoé môi, Chu Kỳ ngước lên ngắm những vì sao, trông thấy một vệt sao băng vụt ngang qua bầu trời.

Bận bịu suốt cả đêm nên sáng hôm sau Chu Kỳ thức dậy hơi muộn. Sửa soạn xong, nàng mua một chiếc bánh nướng kẹp thịt rồi phi ngựa đến thẳng cung Hưng Khánh. Vừa đến nơi, nàng uống ngay hai chén trà, lúc đang suy tính xem hôm nay làm gì thì Đích Lư đến truyền tin rằng Thôi Dập hẹn nàng chiều nay đi dạo chợ Đông.

Chu Kỳ chưa bao giờ từ chối chuyện đi dạo chợ Đông cả, chỉ cảm thấy hơi khó hiểu:

– Trời nóng bức thế này, sao anh ấy lại muốn đi dạo chợ Đông thế?

Đích Lư cười đáp:

– Ái nữ nhà Lưu thủ họ Bùi ở Đông Đô đến Trường An. Trưởng công chúa bảo lang quân nhà em đi dạo với cô ấy ạ.

Chu Kỳ “ồ” một tiếng, cười nói:

– Chuyện này mà rủ tôi làm gì ? Các cậu ở đó thì còn thấy ngứa mắt nữa là tôi.

– Không chỉ mời Tướng quân đâu ạ, còn mời cả Tạ Thiếu khanh nữa cơ. – Đích Lư nhỏ giọng nói tiếp. – Chắc là lang quân nhà em ngại ngùng ạ.

– …

Chu Kỳ thầm nghĩ: “Lạ thật! Thôi Dập mà cũng biết ngại cơ à?” Nàng bỗng thấy hứng thú hẳn lên:

– Được rồi, để chiều tôi đến. Nhưng mà nói trước nhé, cả đám phải tình cờ gặp nhau, chứ cố tình chạy đến đó, e rằng con gái nhà người ta sẽ thẹn thùng mất.

– Lúc nào kế của Chu Tướng quân cũng hay nhất cả! Em trở về sẽ nói lại với lang quân ngay ạ.

Chu Kỳ cười hì hì, nghĩ bụng: “Ôi chao, bé Thôi à, cuối cùng thì anh cũng có ngày hôm nay!”

– Hết chương 105 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.